Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1074
Thổ kê ngõa cẩu (gà đất chó ngói) (3)

❊ ❊ ❊

“Một năm giơ súng, hai năm chuẩn bị!” Một thập trưởng cách kẻ địch gần đã rống to muốn bể giọng.

Đoàng đoàng đoàng!

Cách bốn mươi bước đã bắn, tuy xác suất trúng không cao nhưng có thể lắp đạn lần thứ hai, bởi vì ở nơi này không chạy nhanh được, còn lâu lắm quân địch mới có thể xông đến trước mặt.

Tiếng súng đùng đoàng vang lên, không ngừng có thổ binh trúng đạn ngã xuống đất.

Đây là chiến pháp mới tổng kết từ cuộc chiến vùng núi của quân Đại Đồng ở Tứ Xuyên, Quảng Tây. Đánh trận trong núi có nhiều lúc không thể dàn trận, mà trận hình của kẻ địch cũng lung tung, vậy thì lấy mười người làm đơn vị tiến hành đoàn đội tác chiến.

Hơn nữa có thể vừa đánh vừa lùi, ở nơi hiểm hóc này không ai xung phong nổi.

Trong chớp mắt, mỗi tiểu tổ tác chiến của quân Đại Đồng trung bình mỗi người bắn 1.5 phát súng, mấy nghìn quân địch tán loạn vọt tới bị súng bắn cho không dám xông lên thêm nữa.

Đám thổ binh này sợ súng đạn, nhưng cũng không bị đánh tán loạn, bọn họ nằm sấp xuống, chờ đại bộ đội phe mình xông lên bao vây.

Thân Thiên Lương nói: “Lại rút lên núi!”

Lính liên lạc lập tức thổi kèn, quân Đại Đồng lại lấy mười người làm đơn vị chậm rãi rút lên nơi cao hơn trên dãy núi.

Hai bên cộng lại đã hơn hai mươi nghìn người, nhưng bởi vì địa hình mà buộc phải đánh trận du kích.

Rút đến một chỗ sườn núi tương đối bằng phẳng, quân Đại Đồng dừng lại nhanh chóng lắp đạn, phía trước và hai bên trái phải của bọn họ đều có kẻ địch leo lên tấn công.

Đoàng đoàng đoàng!

Tiếng súng lại lần nữa vang lên, không ngừng có thổ binh trúng đạn.

Sau khi bắn mấy phát súng, quân Đại Đồng tiếp tục rút lên đỉnh núi, thổ binh xông tới trước thì cố ý thả chậm tốc độ. Bọn họ không muốn trúng đạn mà chết, đều chờ người khác lên trước rồi chính mình đi theo đại quân vây giết.

Loại tâm tư này nhanh chóng lan tràn, dẫn đến tốc độ lên núi của thổ binh trở nên chậm chạp vô cùng.

An Khôn đứng ở chân núi giận dữ hét: “Mau tấn công, mau tấn công!”

Người hầu cận đứng cạnh An Khôn cố thổi kèn thật vang, lại có mấy quan tướng tự mình leo núi giục đánh, thúc giục thổ binh nhanh chóng tấn công núi.

Đám thổ binh này đa số là bách tính tộc Dị, cũng có số ít tộc Choang, tộc Miêu.

Bọn họ đi theo thổ ty đánh nhau phải tự mang binh khí, thổ ty chỉ bao cơm.

Quân lương?

Đừng đùa, đánh cho lão gia thổ ty thì không có quân lương, cùng lắm là lúc chinh lương không giục quá gấp.

Đám thổ binh này thích hợp đánh trận thuận gió, bởi vì công phá thành trì có thể thừa cơ vào thành cướp bóc. Lại hoặc là truy sát lính tan tác, có thể cướp tài vật của quân địch. Những lúc ấy bọn họ cực kỳ dũng mãnh, nhưng lúc ở thế cân bằng hoặc là ngược gió thì hoàn toàn không có động lực liều mạng.

Chiến đấu đã liên tục một giờ, sau khi quân Đại Đồng lùi đến địa hình hiểm yếu thì đã đánh đuổi mấy đợt tấn công của kẻ địch.

An Khôn tự mình leo đến giữa sườn núi, nói với một thủ lĩnh tiểu thổ ty: “Ngươi dẫn người tấn công núi!”

Tiểu thổ ty này tên là Xa Vượng, cứng da đầu triệu tập thổ binh, mang theo hơn hai nghìn người tấn công ngay mặt.

An Khôn lại nói với một thủ lĩnh khác: “Người của ngươi tiến công từ bên trái, bên đó khó leo, có thể vòng đi xa một chút.”

An Khôn tiếp tục ra lệnh: "Ngươi mang người vòng đi phía bên phải . . . Ngươi mang người vòng ra sau dãy núi. Cùng tấn công bốn phía, chất đống người đủ đè chết bọn chúng!”

Lý Oai Chủy là sơn dân Xuyên Bắc, nói chính xác hơn là liệp hộ*.

(*) Thợ săn.

Trước năm hai mươi lăm tuổi, Lý Oai Chủy chưa từng chạm vào súng, nhưng dùng cung tên bắn con thỏ lại rất chuẩn.

Hiện nay, quân Đại Đồng mở rộng binh ở Tứ Xuyên, Lý Oai Chủy đã thăng chức thành thập trưởng. Lý Oai Chủy cầm súng được nửa tháng rồi, đã luyện kỹ thuật bắn súng như thần, súng không nòng ống xoắn bị hắn bắn có hiệu quả như súng ống thẳng.

Lý Oai Chủy giơ súng nhắm, khi khép lại mắt trái thì miệng càng méo hơn.

Đoàng!

Xa Vượng đang mang binh trèo lên, một tiếng súng nổ vang lên, hắn cảm giác ngực bị đau, giây sau lăn lông lốc xuống núi.

“Kỹ thuật bắn súng của Lão Lý giỏi lắm!” Thập trưởng Dương Phú khen.

Thổ binh dưới trướng của Xa Vượng trông thấy chủ tướng ngã chết thì sợ hãi tập thể lùi về.

“Thổi kèn xung phong!”

Thân Thiên Lương đột nhiên hạ đạt mệnh lệnh, không chỉ quân địch bị bất ngờ, tướng sĩ quân Đại Đồng cũng cực kỳ ngoài ý muốn.

Rất đơn giản, mười mấy nghìn thổ binh Thủy Tây chia binh lực bao vây bốn mặt, chính diện chỉ còn khoảng bảy, tám nghìn. Trước mắt có hai nghìn quân địch chạy tán loạn, vì sao không thừa cơ lao xuống núi, hạ gục chủ tướng của địch là An Khôn?

Toét toét toét toét toét!

Kèn xung phong vang lên, ba nghìn quân Đại Đồng lao xuống núi. Hai nghìn thổ binh dưới trướng Xa Vượng nghe tiếng la giết từ sau lưng thì sợ tới mức tăng tốc độ chạy trốn.

Một bộ đội thổ binh ở phía dưới nữa, đại khái hơn một nghìn người cũng hoang mang trốn theo.

An Khôn nói với thân tín bên cạnh: “Dẫn binh đi lên chặn!” Hắn lại hô to: “Truyền lệnh, đại quân hai bên vây giết, ai đụng trận bỏ chạy thì giết!”

Đội quân pháo liên tục chém hơn hai mươi thổ binh, rốt cuộc ngừng lại xu thế chạy tán loạn, xoay người đón đánh quân Đại Đồng lao xuống.

Hai bên đến gần khoảng hai, ba mươi bước, Thân Thiên Lương tự mình thổi còi.

Quân Đại Đồng nghe tiếng huýt gió thì giảm tốc độ, nửa ngồi xổm xuống, bắn tự do cự ly gần, sau khi bắn đạn ra liền cầm đao xung phong.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »