Đây là chiêu xung phong vùng núi đã huấn luyện lâu rồi, bọn họ sớm quen thuộc vô cùng.
Thổ binh bị đội chấp pháp giết quay ngược về, ăn đạn ở cự ly gần, chớp mắt vài trăm tên ngã xuống. Lần này sĩ khí thật sự tan vỡ, đội chấp pháp cũng không ngăn nổi, một số người thậm chí vứt binh khí xoay người chạy trốn.
An Khôn thấy thế thì xoe tròn mắt, cũng đi theo chạy xuống núi, nếu không chạy sẽ mất mạng, bởi vì đội chấp pháp thân binh của hắn cũng đang tan vỡ.
Một đám thổ kê ngõa cẩu.
Phía chính diện, toàn quân chạy tán loạn, tan tác tứ tán khiến thổ binh ở hai bên hoang mang, tưởng là chủ tướng bên mình bỏ mạng. Đám thổ binh này thuộc tiểu thổ ty khác nhau, không lệ thuộc nhau, sau khi chính diện chạy tứ tán thì bọn họ cũng chạy lung tung.
Mười tám nghìn thổ binh, ước chừng một nghìn người thương vong, cứ như thế bị đánh tan tác.
An Khôn gần như lăn xuống chân núi, đầu đập vào thân cây, lúc bò dậy còn bị trật khớp chân. Thân binh dìu An Khôn lên ngựa, hắn bất chấp thu gom đại quân, cưỡi ngựa yêu quý chạy nhanh khỏi chiến trường, chỉ mang mấy trăm kỵ binh thân vệ của mình.
Thổ binh khác thì chạy tứ tán khắp nơi, muốn bắt cũng không được, đa số sẽ trốn về quê mình.
An Như Bàn trấn giữ Tống thị Bắc Nha, loáng thoáng nghe tiếng súng nổ đùng đoàng.
An Như Bàn có chút nôn nóng bất an, cho rằng nhi tử bị mai phục.
Nhưng lại ôm lòng cầu may, bởi vì nhánh quân Đại Đồng này bao vây hai tòa liên hoàn trại, không thể nào phân ra quá nhiều binh lực đi mai phục.
Ban đêm, An Như Bàn trước tiên điểm danh đủ binh mã, chờ tin đánh lén ban đêm của nhi tử, định chơi chiêu kiềm kẹp trước và sau.
Chờ mãi mà không có động tĩnh gì, chắc chắn nhi tử đã xảy ra chuyện.
Hôm sau, sáng sớm.
Ngoài trại vọng vào tiếng ồn ào, một thân binh sợ hãi chạy tới: "Vương gia, thế . . . Thế tử thua rồi!”
An Như Bàn bước nhanh đi ra ngoài, lại thấy trên nghìn tù binh bị áp vào, đều mặc đồ thổ binh An thị.
Một kỵ binh chạy đến gần cửa trại, hô lớn: “An Như Bàn, viện binh của ngươi đã thua trắng, bị diệt toàn quân. Hãy mau đầu hàng, sẽ được tha cho khỏi chết!”
Người Di, người Miêu chung quanh Quý Dương nói tiếng Hán rất giỏi, hoàn toàn có thể nghe hiểu câu nói này, giờ phút này đều bị sợ tới mức mặt như màu đất.
Trong lòng An Như Bàn vô cùng hối hận, ông không nên đến Thủy Đông Ti, Tống thị thích đầu hàng thì kệ họ, chính mình nên thủ vững thành Quý Dương mới đúng. Cho dù cùng là bị vây khốn nhưng tường thành Quý Dương cao lớn, tốt hơn bị nhốt ở nơi hiểm hóc này nhiều.
Sau khi phân tích cẩn thận, phát hiện nhi tử không bị bắt giữ, quân Đại Đồng cũng không lấy thủ cấp của nhi tử.
May mắn, nhi tử không chết, phỏng chừng mang binh trốn trở về Quý Dương, bên mình còn có tiền cược để đàm phán.
An Như Bàn mặc giáp toàn thân, cẩn thận dè dặt tới gần cửa trại, gân cổ họng hô: “Chủ soái của quý quân hãy lên đây nói chuyện!”
Phí Ánh Củng chậm rãi cưỡi ngựa tiến lên, tức giận quát: “Có gì nói mau, muốn hàng thì nhanh lên!”
An Như Bàn biết không thể tiếp tục làm thổ ty, đưa ra bảng giá: “Sáu mươi bốn trại Thủy Tây nguyện hàng, ta cũng không hy vọng xa vời tiếp tục làm thổ ty, chỉ cầu sau khi cải thổ quy lưu thì được làm thổ đồng tri cha truyền con nối. Còn nữa, An gia có thể thả tất cả nô lệ nhưng không được lấy đất của An gia mang đi chia, được chứ?”
Phí Ánh Củng mỉm cười nói: “Ngươi hỏi thăm khá rõ về chính sách của quân ta nhỉ.”
An Như Bàn nói tiếp: “Hai quân giao chiến chỉ càng tăng thương vong, sao không đều lùi một bước? Chỉ cần đồng ý với điều kiện của ta thì không chỉ có vùng Thủy Tây Thủy Đông đều thuộc quân Đại Đồng, thổ binh Thủy Tây ta còn sẽ trợ giúp các hạ bình định Quý Châu!”
Buông bỏ chức vụ thổ ty, thả tất cả nông nô ra, chỉ cầu bảo vệ đất đai, tiện thể làm thổ đồng tri cha truyền con nối.
An Như Bàn cảm thấy chính mình rất có thành ý khi đưa ra điều kiện đàm phán như vậy, đổi thành hoàng đế nào đều sẽ đồng ý. An gia quy thuận tương đương hơn phân nửa Quý Châu quy thuận.
Mãn Thanh trong lịch sử đã đồng ý, còn cho An gia tiếp tục làm thổ ty.
“Ngu hết thuốc chữa!”
Phí Ánh Củng cưỡi ngựa quay về, nói với lính liên lạc: “Tiếp tục bắn pháo!”
Bùm bùm bùm!
Tiếng đại bác nổ ầm ầm, thổ binh giữ trại tụt sĩ khí.
Đa số người không phải binh chính quy, bình thường đều ở nhà trồng trọt, bị vây khốn pháo bắn nửa tháng, viện quân còn bị quân Đại Đồng đánh bại, không nhìn thấy chút xíu hy vọng thắng lợi nào.
“Vương gia, Tống Tự Đỉnh đòi gặp ngài bằng được.”
"Đến hiện tại còn không yên phận, mang hắn lại đây!”
An Như Bàn bị tiếng pháo nổ làm nỗi lòng rối bời, lần trước chịu thiệt lớn, ông không dám lại mang binh giết ra, hiện giờ chỉ có thể mỗi ngày nghe pháo nổ.
Tống Tự Đỉnh là một người trẻ tuổi hai mươi mấy tuổi, bị kéo tới trước mặt An Như Bàn, mặt như đưa đám nói: "Thúc phụ, xin hãy hàng đi, nếu không thì hai nhà An, Tống sẽ có họa diệt tộc.”
"Hàng hàng hàng, ngươi chỉ biết hàng!” An Như Bàn tức giận vì sự yếu hèn của Tống Tự Đỉnh: “Nếu Tống gia của ngươi kiên cường một chút cũng không đến mức bị người một đường giết đến Tống thị Bắc Nha! Hại lão tử mang binh đến cứu, hiện giờ đều bị nhốt trong trại Tống gia của ngươi!”
Tống Tự Đỉnh thầm nghĩ ngươi không phải tới cứu ta, ngươi đến hại ta, vừa tới đã giam lỏng ta.