Nếu chờ vài năm nữa, thương nhân biển Trung Quốc chỉ nhớ ăn không nhớ bị đánh, lại chạy đi làm ăn với Tây Ban Nha. Đến lúc đó xuất binh thì nhiều thương nhân biển sẽ ôm lòng bất mãn, cảm thấy hoàng đế Triệu Hãn cản trở họ làm ăn.
Trong lịch sử, thuộc cấp của Trịnh Thành Công là Lâm Phượng dẫn dắt đại quân viễn chinh Philippines. Là một thương nhân biển Trung Quốc tiết lộ thông tin quân đội của Lâm Phượng, còn bày mưu giúp người Tây Ban Nha.
Manila lúc này một mảnh hỗn loạn, thuyền buồm lớn vận chuyển đồ quý bị chặn ở Châu Mỹ, không có người Hán đứng về phía Tây Ban Nha, là lúc người thực dân Tây Ban Nha yếu ớt nhất!
Tổng đốc Hà Lan Diemen nhìn thấu, Triệu Hãn đương nhiên cũng biết rõ, hai người không hẹn mà cùng hợp sức muốn làm thịt Tây Ban Nha.
Năm Đại Đồng Dân Thủy thứ hai, Trung Quốc không bùng nổ chiến tranh quy mô lớn nào.
Lý Tự Thành hoàn toàn củng cố địa bàn, thu thập đám hàng tướng như quân phiệt này ngoan răm rắp, không phục đều chết rồi.
Đồng thời, Lý Tự Thành còn thu phục trấn Ninh Hạ, điều điệt tử đi Ngân Xuyên đóng giữ.
Lại sắc phong Lý Quá làm thái tử, ổn định nền móng quốc gia.
Thao tác này khiến người hơi khó hiểu, sau khi sắc phong thái tử nên để thái tử ở lại quốc đô mới đúng chứ? Lỡ như thái tử ở bên ngoài phản loạn, lại hoặc là hoàng đế chết, thái tử không về kịp thì sao?
Chỉ có thể nói, Lý Tự Thành kẻ tài cao gan cũng lớn, cho rằng sẽ không phát sinh bất cứ nhiễu loạn nào.
Bên Mãn Thanh Đa Nhĩ Cổn phát sinh ma sát quy mô nhỏ với quân Đại Đồng lúc thu hoạch vụ thu. Bọn họ một bên gấp rút gieo trồng để dành lương, một bên xuất binh trấn áp Mông Cổ phản loạn ở Tây Bắc nước Liêu.
Đám bộ lạc Mông Cổ không phải trực tiếp tạo phản, mà là đánh nhau vì thiếu lương.
Mãn Thanh không cho phép chuyện như vậy phát sinh, thế là giúp đỡ bộ lạc có quan hệ càng tốt với mình đánh nhau. Bộ lạc Mông Cổ yếu bị Mãn Thanh cướp đi súc vật và nhân khẩu, đồng cỏ thì để lại cho bộ lạc hết mực trung thành với Mãn Thanh.
Triều Tiên đang thiếu đủ thứ chờ gây dựng, đáng tiếc quân thần đều không có tâm tư trị quốc.
Quốc chủ Lý Hạo liên tục thanh tẩy thần cũ, nâng đỡ gia tộc cỡ trung thay thế. Vì vậy mà dân chúng Triều Tiên chịu thuế má càng lúc càng nặng, đa số bị bóc lột chạy trốn đi vùng núi phương Bắc, thậm chí trốn chạy đến khu vực Bảo Châu dưới quyền kiểm soát của quân Đại Đồng.
Bên Triệu Hãn chỉ làm ba việc:
Thứ nhất, xuất binh tấn công thổ y Tây Nam, nuốt trọn khu vực góc Tứ Xuyên, Quảng Tây.
Thứ hai, tích trữ lương.
Thứ ba, di dân.
Đăng ký nhân khẩu ở Hà Nam đã khôi phục lên một triệu hai trăm nghìn, trong đó di dân chiếm ba trăm nghìn người. Sơn Đông khôi phục một triệu tám trăm nghìn người, số lượng di dân vẫn là ba trăm nghìn người.
Dựa theo số liệu của Hộ bộ cuối năm ngoái, số nhân khẩu dưới sự cai trị của Triệu Hãn gồm: Phủ Kim Lăng (Nam Kinh và châu huyện xung quanh) được hơn hai triệu người, Chiết Giang hơn năm triệu, Giang Tô hơn sáu triệu, An Huy hơn sáu triệu, Giang Tây hơn tám triệu, Hồ Nam hơn năm triệu, Hồ Bắc hơn bốn triệu, Quảng Đông hơn bốn triệu, Phúc Kiến hơn bốn triệu, Quảng Tây hơn ba triệu, Tứ Xuyên hơn bảy triệu.
Cộng thêm Hà Nam, Sơn Đông, Bắc Trực Lệ, một phần khu vực Liêu Đông cộng lại được sáu mươi hai triệu nhân khẩu.
Đấy là chưa tính con nít không đủ mười hai tuổi, bởi vì khả năng chữa bệnh cổ đại dễ khiến chết yểu.
Tuy còn vài tỉnh chưa đánh chiếm được, phương Bắc thất thoát nhiều nhân khẩu, nhưng số lượng sáu mươi hai triệu nhân khẩu đã là thống kê chính thức thời kỳ Đại Minh hùng mạnh nhất.
Nhân khẩu Giang Tây nhiều nhất, chủ yếu là bị Triệu Hãn chiếm lĩnh sớm nhất, hơn nữa không trải qua hoang phế nhiều đồng ruộng.
Ba tỉnh An Huy, Giang Tô, Chiết Giang từng bị ruộng hoang nghiêm trọng, tạo thành nhân khẩu giảm mạnh.
Mặt khác, tuy rằng Giang Tây di dân ra ngoài quy mô lớn, nhưng có quá nhiều con nít mười hai tuổi, tất cả đều là nhờ sau khi Triệu Hãn thống trị, điều kiện sinh hoạt trở nên tốt đẹp, xác suất chết yểu giảm nhiều. Nhiều con nít dưới mười tuổi là nhờ Triệu Hãn khởi nghĩa mang đến đợt sóng trẻ sơ sinh cho Giang Tây.
Triệu Hãn đã xếp nhiệm vụ cho Hộ bộ, năm Dân Thủy thứ ba phải tăng mạnh Giang Tây di dân, ít nhất phải di dân hai mươi nghìn người đến Hà Nam, Sơn Đông.
Phải không ngừng di dân mới giảm bớt áp lực nhân khẩu cho Giang Tây, mấy năm nay có quá nhiều trẻ em mới sinh ra.
Năm Dân Thủy thứ ba, tháng ba lịch mới.
Quân viễn chinh Luzon mới tập hợp đã tập kết lên thuyền ở Phúc Châu. Chủ soái hải quân là Trịnh Chi Long, chủ soái lục quân là Vương Huy.
Vương Huy trước đây đảm nhiệm lữ đoàn trưởng của sư đoàn thứ mười bốn, lần này bị khẩn cấp điều đi Phúc Kiến, một tay lập nên quân viễn chinh Luzon. Súng hỏa mai trong tay bọn họ là lấy từ Long kỵ binh Liêu Đông đào thải, Long kỵ binh đã đổi thành súng kíp.
Hơn bốn mươi chiếc chiến hạm, ba mươi mấy chiếc thuyền buôn mênh mông hùng dũng chạy hướng Nam.
Bọn họ bổ cấp, lấy nước ngọt ở huyện Chư La Đài Loan ( Gia Nghĩa ). Thuyền buôn vận chuyển vật tư cũng đậu lại một ít ở đây chờ đợi, tương đương với lấy huyện Chư La làm trạm trung chuyển.
Người Hán của huyện Chư La vô cùng vui vẻ, giúp đỡ chuyển vật tư có thể kiếm được nhiều tiền lương, còn có thể bán rau dưa cho quân viễn chinh.