Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1049
Xâu chuỗi quân đồng minh dân địa phương (2)

❊ ❊ ❊

Manila.

Trần Lương Huấn khẩn cấp yết kiến Tổng đốc Philippines: “Tổng đốc đại nhân, ta nhận được tin từ đồng hương Phúc Kiến rằng vua Trung Quốc phái đại quân giết tới. Cần nhanh chóng dựng phòng thủ thành, xin cho phép người Đường* ở Binondo* vào thành, chúng ta sẽ trợ giúp Tổng đốc thủ vững thành trì!”

(*) Người Trung Quốc di dân ở hải ngoại tự xưng là người Đường (Đường nhân) ý gọi tộc Hán và người Hoa.

(*) Binondo là một quận ở Manila, và được gọi là khu phố Tàu của thành phố, cũng là khu phố Tàu lâu đời nhất thế giới.

Tổng đốc Corcuera nói:

“Người Đường ở Binondo hiệp trợ phòng thủ pháo đài vòng ngoài.”

Trần Lương Huấn tuyệt vọng, đã là lúc này còn cấm người Hoa vào thành.

Tuy người Hoa ở Philippines bị đồ sát, nhưng còn mấy nghìn người sống sót. Chẳng qua mấy nghìn người Hoa này sớm thờ đạo Chúa, mặc đồ cũng chọn kiểu Tây.

Người Hoa truyền thống cư ngụ ở khu trong khe, đời sau gọi nó là Parian.

Người Hoa theo đạo Chúa cư ngụ ở khu Binondo, gần sát khu vực trong khe.

Vì dụ dỗ người Hoa thay đổi tín ngưỡng, Tổng đốc Tây Ban Nha quy định: Người Hoa theo đạo Chúa trong vòng mười năm được miễn thu thuế đặc biệt, chỉ cần nộp thuế thu giống như dân địa phương, sau mười năm nộp thuế thu giống như bình dân Tây Ban Nha. Có thể lựa chọn nơi ở địa ( không thể vào thành ), có thể tự do thông hôn với người địa phương. Không hạn chế số người người Hoa theo đạo Chúa ở lại.

Sau khi ban bố điều lệnh này đã thúc đẩy sinh ra hơn ba nghìn kẻ quên gốc quên nguồn.

Tính luôn con cháu máu lai đời thứ hai sinh ra giữa bọn họ và dân địa phương thì nhân khẩu đã gần mười nghìn!

Bọn họ tích cực học tiếng Tây Ban Nha, cảm thấy sỉ nhục vì là người Hán, ở trong nhà cũng không mặc đồ Hán. Thậm chí tự phát sinh ra từ điển, ghi lại từ thường dùng tiếng Chương Châu dịch thành tiếng Tây Ban Nha.

Trần Lương Huấn vô cùng hụt hẫng trở về khu Binondo, người Hoa theo đạo Công Giáo lục tục hỏi thăm: “Cha cố Trần, Tổng đốc đại nhân có cho chúng ta vào thành không?”

Tay Trần Lương Huấn cầm Thánh Kinh ngôn ngữ Tây Ban Nha, nặn ra nụ cười nói: “Việc gấp bây giờ là phòng thủ pháo đào của thành lũy vòng ngoài. Đây là việc vô cùng quan trọng, Tổng đốc đại nhân tin cậy người Đường chúng ta, được cho phép trợ giúp binh sĩ nước Tây Ban Nha phòng thủ pháo đài.”

“Tức là không cho chúng ta vào thành đúng không?”

Đám đông xáo động, tức giận mà khủng hoảng.

Mấy tháng trước, người Hoa ở khu trong khe bị đồ sát lớn, bọn họ bình yên ở khu Binondo. Tổng đốc thậm chí phái binh sĩ canh giữ khu Binondo, phòng ngừa dân địa phương giết đỏ mắt xông loạn vào đây.

Lúc ấy tuy bọn họ thương hại đồng bào người Hoa gặp chuyện như vậy, nhưng phần lớn là cảm thấy vui mừng và cảm giác ưu việt.

Hiện nay bọn họ lại phẫn uất oán trách, đại quân của vua Trung Quốc sắp đến, không trốn vào trong thành thì sao mà sống được?

Từ đầu đến cuối Corcuera luôn không tín nhiệm những người quy phục và nhận giáo hóa này, càng không dám cho bọn họ vào thành ở, lỡ lúc đánh nhau bọn họ làm phản thì sao?

“Tổng đốc các hạ, người Hà Lan mang theo người Suluk và người Brunei đang tấn công mãnh liệt đảo Cebu!” Phó quan khẩn cấp báo cáo.

Corcuera khẽ thở dài: “Kêu bọn họ thủ tới cùng đi.”

Ngày xưa Magellan phát hiện đảo Cebu, nó cũng là thuộc địa sớm nhất của Tây Ban Nha ở Philippines, địa vị chiến lược và kinh tế đứng sau Manila.

Trên đảo có pháo đài San Pedro, còn có hàng trăm binh sĩ, thức ăn sung túc, chắc có thể chống chọi được nửa năm.

. . .

Đánh nhau ở Đông Nam Á thường thì sẽ kéo bè kéo lũ.

Lần này đoàn tàu chiến Hà Lan xuất chinh, lục quân Hà Lan có chưa tới một nghìn, thuyết phục mấy nghìn dân địa phương ở các đảo Borneo và Sulu hỗ trợ.

Sultan của nước Brunei, nước Sulu, quý tộc tầng lớp trên đều sẵn lòng làm ăn với Tây Ban Nha. Nhưng bình dân lớp giữa và dưới thấp, cùng với dân địa phương thì ghét cay ghét đắng Tây Ban Nha, chỉ cần có người tổ chức kích động, bọn họ sẵn sàng liều mạng với Tây Ban Nha.

Quân viễn chinh Luzon của Triệu Hãn cũng đang chiêu mộ dân địa phương ở Bắc Bộ đảo Luzon.

Dân địa phương Philippines tham dự diệt người Hoa lần này lấy người Pampanga cầm đầu, người Pampanga đã bị thuần phục thành chó săn. Xa hơn về phương bắc còn có người Ilocano, người Kalinga, người Negrito. . . Bọn họ thuần túy là đối tượng bị đàn áp. Bảy mươi năm trước, hải tặc Lâm Phượng trên đường tấn công Manila đã được mười mấy nghìn dân địa phương hỗ trợ chiến đấu. Ở thời không khác, Hà Lan tấn công Manila cũng được mấy nghìn dân địa phương hỗ trợ.

Phương Quế Khoa dẫn theo hàng trăm binh sĩ, vài thầy thuốc đi theo thương nhân Phúc Kiến đến khu miền núi Bắc Bộ.

“Đám dân địa phương này có cả ruộng bậc thang?” Phương Quế Khoa cực kỳ giật mình, cứ đinh ninh mọi rợ thì nên ăn tươi nuốt sống.

Người hướng dẫn Trần An nói: “Lương thực của Manila, đặc biệt là lúa nước và bắp ngô đa số do người dân ở đây trồng. Đám quỷ lông đỏ Tây Ban Nha bắt ép dân địa phương bán lương thực với giá thấp, hơn nữa mỗi năm đều giới hạn số lượng, nếu không bán đủ số lượng lương thực liền phái binh tấn công. Người dân ở đây chủ yếu gieo trồng, khá là hiền hòa lễ độ. Đương nhiên, bọn họ đánh nhau cũng rất dũng mãnh, thông thường kẻ địch chính của họ là tộc săn đầu người*. Bởi vì bệ hạ miễn trừ thuế quan nhập khẩu lương thực, thậm chí cho thu mua với giá cao chính thức, nên cũng có một ít thương nhân biển đến mua gạo của dân địa phương.”

(*) Người Asmat sống ở tây nam New Guinea, sống trong những ngôi làng nhỏ ven sông gần bờ biển. Nền văn hóa Asmat có hai tục lệ quan trọng là săn đầu người và ăn thịt đồng loại. Họ sẽ đi săn kẻ thù, chặt đầu lấy xương sọ làm vật lưu niệm, ăn thịt phần thân thể. Tập tục săn đầu người này chỉ chấm dứt vào những năm 1990.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »