Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1053
Hợp binh ở Vịnh Manila (2)

❊ ❊ ❊

Trịnh Chi Long đưa thư qua: “Hà Lan đang tấn công mãnh liệt Cebu, trong tòa thành chỉ có khoảng một trăm quân phòng thủ Tây Ban Nha, nhưng có ít nhất hai nghìn lính địa phương hiệp trợ phòng thủ. Có khá nhiều dân địa phương đảo Cebu đang phản kháng Tây Ban Nha, đại khái hơn tám trăm dân đảo Cebu giúp đỡ Hà Lan đánh nhau.”

Vương Huy buồn cười nói: “Chỉ có chúng ta là chân thành, cử ra ba nghìn năm trăm binh sĩ. Tây Ban Nha và Hà Lan chỉ có gốc là vài tên trăm lính, còn lại đều là kéo mấy nghìn, chục nghìn dân địa phương đánh nhau.”

Trịnh Chi Long hỏi: “Dọn dẹp sạch quanh thành Lingayen chưa?”

Vương Huy trả lời: “Dân địa phương tham dự đồ sát người Hán đã bị hoàn toàn quét sạch, nam nữ già trẻ gì đều giết hết, tổng cộng giết chết hơn một nghìn ba trăm người.”

Quân Đại Đồng giết hết nam nữ già trẻ quanh thành Lingayen phải chăng quá hung tàn?

Mấy tháng trước, ngay cả con nít địa phương cũng cầm gậy, đi theo người lớn cùng đồ sát người Hoa. Người già, phụ nữ cũng giống như vậy, cơ hồ không có người vô tội, có thể đi đường thì đều là hung thủ!

Vương Huy lại nói: “Dân địa phương càng gần vùng núi thì đều là bộ lạc thân thiết với người Hoa. Ta nghe các thương nhân biển nói năm đó hải tặc Lâm Phượng thua trận trốn vào vùng núi, được dân địa phương trong núi cưu mang. Nhiều tàn binh Phúc Kiến kết hôn với dân trong núi rồi sinh con, còn dạy tộc săn đầu trong núi cách trồng trọt, dệt. Lần này có mấy trăm người Hán trốn vào núi được tộc săn đầu bảo hộ, ta đã phái binh đi đón bọn họ xuống núi.”

Trịnh Chi Long không kiềm được thở dài: “Tộc săn đầu người ăn tươi nuốt sống, giết người vì vui vậy mà thân thiết và bảo hộ người Hán, nói ra ai mà tin?”

Lại qua hai ngày, tuyên giáo quan quân viễn chinh Phương Quế Khoa mang theo người Hán sống sót và tộc săn đầu đến thành Lingayen.

Chỉ còn hơn ba trăm người Hán sống sót, một đám quần áo tả tơi, thậm chí một số người mặc đồ bằng da lông của dân địa phương. Khi bọn họ trông thấy Trịnh Chi Long và Vương Huy thì tập thể quỳ dưới đất, tiếp đó gào khóc xin báo thù giùm.

Phương Quế Khoa bẩm lại: “Trịnh đại soái, Vương tướng quân, tại hạ đã thành công mang về ba trăm mười bảy người Hán trốn vào núi. Có hai trăm tám mươi lăm vị dũng sĩ địa phương sẵn lòng đi theo chúng ta đánh nhau.”

Vương Huy gật đầu mỉm cười: “Vất vả.”

Phương Quế Khoa lại nói: “Tộc săn đầu người ở trong núi có một số cũng biết phân rõ phải trái, thí dụ như tộc săn đầu người ở đây, họ rất tốt. Chỉ cần tộc săn đầu người chịu giao lưu thì tại hạ cảm thấy có thể giáo hóa, không thể luôn xem bọn họ là mọi rợ. Trong Luzon là thế, ở Đài Loan cũng vậy, hãy thử giáo hóa những tộc săn đầu người này.”

Vương Huy không có ý kiến gì: “Chuyện này ngươi hãy tấu lên bệ hạ.”

Trịnh Chi Long nói: “Hết thảy đều chuẩn bị sẵn sàng, tiến binh về phía Manila đi.”

. . .

Ven bờ có thôn trấn Tây Ban Nha, nhưng quân Đại Đồng lười tấn công.

Những thôn trấn này có nhiều người Tây Ban Nha, chỉ là một số chủ vườn gieo, cầm đầu thôn trấn là nhà truyền giáo, mỗi nhà truyền giáo chắc chắn là địa chủ giàu!

Thuộc địa Philippines của Tây Ban Nha còn được gọi là “Đế quốc giáo đường”.

Không có quan viên nào cả, một nhà truyền giáo quản lý một khu vực. Tổng giám mục của Manila càng là có thể buộc tội Tổng đốc, lúc thiếu Tổng đốc thì có thể xử lý sự vụ thay quyền Tổng đốc.

Thành Lingayen ở gần Dagupan phụ, khoảng cách đường thẳng với Manila chưa tới 200km.

Nhưng một nơi thì ở Vịnh Lingayen, một nơi thì ở Vịnh Manila, đi đường biển còn phải từ từ vòng qua, đi đường núi thì đa số gập ghềnh khó đi.

Đoàn tàu chiến Trung Quốc còn chưa chạy vào Vịnh Manila, Corregidor Island đã nổi lửa chiến tranh.

Corregidor Island nằm ở vị trí cổ họng Vịnh Manila, nơi này có hải đăng, đài khói hiệu, pháo đài và tòa thành.

Trịnh Chi Long nói: “Truyền lệnh, oanh kích pháo đài!”

Bốn mươi tám chiếc chiến hạm hải quân Đại Đồng dàn trận hình bắn pháo đài trên đảo.

Cùng lúc đó, tàu lớn thả thuyền nhỏ xuống, được yểm hộ từ súng đạn của chiến hạm, đám lính quân viễn chinh chèo thuyền nhỏ định lên bờ tác chiến.

Dưới lửa đạn oanh tạc, quân phòng thủ Tây Ban Nha nhanh chóng buông bỏ pháo đài bên bờ biển, tất cả rút vào tòa thành nhỏ trên đảo. Lại là pháo đài thấp bé, đại bác rất khó bắn trúng, chỉ có thể khiến lục quân từ từ công chiếm.

Trong tòa thành cũng có pháo đài, hơn mười cỗ pháo phòng thủ thành liên tục bắn về phía bộ đội lên bờ.

Vương Huy mang binh lên bờ rất nhức đầu, hơn mười phút ngắn ngủi đã có hai quân Đại Đồng bị bắn chết, quân đội dân địa phương có ba mươi mấy người chết. Mới lên bờ chứ chưa bắt đầu tấn công tòa thành nữa.

Trước khi xuất chinh, Vương Huy chuyên môn tiếp thụ huấn luyện, chủ yếu là học tập cách tấn công tòa thành Châu u.

Chỉ ba chữ: Đào địa đạo!

Ba nghìn năm trăm quân Đại Đồng và gần chục nghìn quân đội địa phương tạm thời đổi nghề làm dân phu đào hầm.

Bọn họ lấy ra cái cuốc, xẻng đã chuẩn bị sẵn, hứng đạn pháo bắn từ tòa thành, gấp gáp đào một chiến hào để trốn vào. Trong lúc đào chiến hào phòng ngự này thì lại có thương vong, hơn sáu mươi người bị đại bác tòa thành đè chết.

“Tổ tông nhà nó, chờ đánh chiếm tòa thành này rồi sẽ làm thịt tất cả quỷ lông đỏ trong đó!”

Lâm Nhữ Dực hùng hổ đào đất, hắn là lính năm đầu Dân Thủy, vì đã học ba năm tiểu học, được giáo dục kiểu mới, được cất nhắc rất nhanh, chưa hai năm đã thăng lên làm tiêu trưởng ( thống lĩnh một trăm lính ).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »