Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1059
Tấn công thành trong mưa (1)

❊ ❊ ❊

“Hữu dụng, thảo dân hữu dụng!” Trần Lương Huấn khai hết ra: “Lính địa phương Pampanga phòng thủ tường thành Manila, quân đội Tây Ban Nha và Nhật Bản đều rút vào trong thành. Thảo dân . . . Thảo dân nguyện ý mạo hiểm đi chiêu hàng đám lính địa phương Pampanga này.”

Quân Đại Đồng đã bắt giữ thê nhi của Trần Lương Huấn, Vương Huy cười nói: “Đi đi.”

Trần Lương Huấn lập tức xông tới dưới thành Manila, hét lớn bằng tiếng địa phương: “Đại quân của vua Trung Quốc đến, người Tây Ban Nha không giữ được nữa! Chỉ cần các ngươi đầu hàng sẽ bỏ qua hành vi phạm tội trước kia. Nếu như dám chống cự, toàn bộ giết sạch!”

Lính địa phương Pampanga có mấy nghìn người, gia đình của họ cũng rút vào trong thành.

Nghe tiếng kêu gọi của Trần Lương Huấn, thoáng chốc có người động lòng, nhưng càng nhiều lính địa phương không tin, bởi vì bọn họ giết người Hoa ác nhất.

Tuy binh sĩ Tây Ban Nha rút vào tòa thành, nhưng còn để lại vài quan quân trên tường thành.

Một quan quân Tây Ban Nha hét to: “Qua thêm một tháng nữa là mùa mưa, chỉ cần kiên trì một tháng thì quân đội Trung Quốc chắc chắn rút quân. Nếu các ngươi đầu hàng sẽ bị người Trung Quốc trả thù, đến lúc đó sẽ giết hết các ngươi!”

Lời này rất có hiệu quả.

Đúng rồi, qua thêm một tháng nữa là mùa mưa, chẳng lẽ người Trung Quốc còn dám tiếp tục vây công?

Lính địa phương Pampanga thoáng chốc sĩ khí nâng cao, thậm chí có lính địa phương bắn tên về phía Trần Lương Huấn.

Trần Lương Huấn chật vật trốn trở về, khóc lóc kể lể: “Tướng quân, bọn họ ngu xuẩn đần độn, thiệt tình là không chiêu hàng được.”

Vương Huy khinh thường nói: “Đồ vô dụng, kéo xuống nhốt lại!”

“Tướng quân, ngày hôm qua tổng cộng có hai trăm tám mươi bốn người đau phát sốt, sáng nay tăng thêm ba mươi mấy người.”

“Cho bọn họ nghỉ ngơi hết, khám bệnh!”

Quân viễn chinh Luzon bắt đầu bùng nổ bệnh sốt rét, may mắn có quân, hơn nữa đa số là quân y quân Đại Đồng Quảng Tây.

Trước mắt trong quân trị liệu bệnh sốt rét chủ yếu chọn dùng hai loại dược phẩm: Strychnos ignatii, vỏ anh túc.

Strychnos ignatii* ở Quảng Tây gọi là đậu giải nhiệt, ở Vân Nam gọi là kim mã trưởng tử, ở Quỳnh Châu đảo Hải Nam gọi là cây mã tiền.

(*) Việt Nam gọi nó là Dây gió, Đậu gió.

Luzon đương nhiên cũng có!

Loại dược vật này chữa bệnh trạng sốt rét giai đoạn đầu rất có hiệu quả, nhưng tới giai đoạn sốt, đổ mồ hôi thì hiệu quả chữa sẽ giảm mạnh.

Quân y từ Quảng Tây đến cực kỳ có kinh nghiệm với việc này, nên đề xuất với các tướng lĩnh mang binh: một khi binh sĩ cảm thấy mệt mỏi, đau đầu, sốt nhẹ phải cho ăn thuốc chế từ Strychnosignatii ngay. Không được chậm chạp, kéo dài một ngày là nguy hiểm sẽ tăng lên gấp đôi!

Quan chỉ huy lục quân Hà Lan Peter sốt ruột tìm đến Vương Huy: “Tướng quân tôn kính, nghe nói thầy thuốc Trung Quốc giỏi trị liệu bệnh sốt rét, có thể nào cũng tiện thể trợ giúp binh sĩ Hà Lan khám bệnh không?”

“Đương nhiên là được.” Vương Huy không từ chối thỉnh cầu trợ giúp của quân đồng minh.

Thần dược chữa bệnh sốt rét “Canh Ki Na”* được phát hiện ở Nam Mỹ vào sáu năm trước. Nhưng trước mắt vẫn chưa truyền ra, ít nhất cần chờ thêm mười năm, mới sẽ bị xem như dược liệu bán tới Đông Nam Á.

(*) Tên khoa học là Cinchoneae

Người Hà Lan gieo trồng Canh Ki Na ở đảo Java là chuyện sau hai trăm năm nữa.

Peter không rời đi ngay, mà là ngồi xuống nói chuyện với Vương Huy: “Sắp đến mùa mưa, trong thời gian ngắn như vậy, tối đa có thể công phá thành Manila, không thể công chiếm tòa thành Tây Ban Nha ở nội thành. Các ngươi có định đánh tiếp không?”

Vương Huy đáp: “Đương nhiên, đây là nhiệm vụ chiến đấu đã ký kết rồi.”

Peter lại nói: “Có thể dỡ bỏ tất cả tường thành, tòa thành, pháo đài đã công chiếm, đến mùa mưa, người Tây Ban Nha không thể nào tổ chức sửa chữa. Chờ mùa mưa qua đi, chúng ta lại xuất binh, không cần luôn tiêu hao ở Manila.”

Vương Huy nói: “Quý quốc có thể rút quân, quân Đại Đồng tuyệt đối không rút đi.”

Peter không biết nên nói cái gì.

Đám người Hà Lan cho rằng đánh chìm, bắt được nhiều chiến hạm Tây Ban Nha, còn dỡ bỏ một ít cứ điểm vòng ngoài của họ thì thành quả trận chiến này đã xem như thành công rồi. Tây Ban Nha nhanh chóng suy sụp, trong vòng vài năm không thể lấy lại những gì đã mất. Hà Lan có thể nhanh chóng bổ sung binh sĩ và chiến hạm, nửa năm sau hoặc là sang năm tiếp tục lại đây đánh nhau càng tốt.

Nói trắng ra là muốn mài chết Tây Ban Nha đã đến giai đoạn xế chiều.

Mang theo đoàn tàu chiến xuất chinh, và một đám quân phó tòng địa phương, nếu cứng rắn ở lại Manila qua mùa mưa thì phải tốn bao nhiêu là tiền và lương thực!

Đây là công ty Đông Ấn Độ Hà Lan phải có trách nhiệm với cổ đông chứ không phải chính phủ Hà Lan thật sự.

Trong lịch sử, bọn họ biết được Trịnh Thành Công định thu phục Đài Loan, phái tới hơn mười chiếc thuyền trú đóng nửa năm thì không chịu nổi. Vì giảm bớt tiêu hao quân trú đóng nên rút đi 80% đoàn tàu chiến, bị Trịnh Thành Công bắt lấy cơ hội một hơi thu phục Đài Loan. Người Hà Lan tính toán chi li như vậy thật sự chịu ở lại Manila vài tháng chờ qua mùa mưa sao?

Giờ này khắc này, Batavia đã rơi vào khắc khẩu.

“Không thể rút quân!”

Tổng đốc van Diemen đập bàn gầm lên: “Một khi chúng ta bỏ chạy sẽ cho Tây Ban Nha cơ hội thở dốc! Hơn nữa quân đội Trung Quốc rất có thể chờ mùa mưa đi qua, thừa dịp chúng ta còn chưa xuất binh thì bọn họ đã chiếm lĩnh Manila. Đến lúc đó đàm phán kiểu gì với người Trung Quốc được? Mọi thứ sẽ biến thành van xin ban ơn!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »