Vây thành lâu dài không thấy cuối, chớp mắt đã qua một nửa mùa mưa.
Trong khoảng thời gian đó, đoàn tàu chiến của Tây Ban Nha đi điều binh từ đảo Samar, chỉ để lại hai mươi binh sĩ phòng thủ mỗi cứ điểm.
Nào ngờ một cứ điểm có quân phó tòng địa phương mật báo, nhiều dũng sĩ địa phương thừa dịp mùa mưa giết tới. Hai mươi binh sĩ Tây Ban Nha không cách nào phòng thủ, quân phó tòng địa phương cũng không muốn bán mạng, bị dân địa phương tạo phản đánh chiếm cứ điểm.
Đoàn tàu chiến của Tây Ban Nha vốn điều binh lên Bắc, chưa đi xa đã nhận được tin đành phải mang theo quân đội giết trở về.
Người Tây Ban Nha nhanh chóng đoạt lại cứ điểm, giết chóc lung tung bốn phía, mấy nghìn dân địa phương bị trả thù đẫm máu.
Trải qua chuyện này, đoàn tàu chiến của Tây Ban Nha không dám rút nhiều binh đi, để lại ba mươi binh sĩ đóng giữ mỗi cứ điểm. Kéo dài mãi tới khi qua mùa mưa, lục quân Tây Ban Nha tập hợp một nghìn một trăm người được đoàn tàu chiến vận chuyển đến đảo Mindoro, chuẩn bị đi cứu viện Manila.
Cuộc chiến trên biển Manila lần thứ hai bùng nổ.
Không đánh quá nhiều, hai nước Trung Quốc – Hà Lan đã chiếm lĩnh Corregidor Island, chặn cổ họng Vịnh Manila.
Một phần đoàn tàu chiến Trung Quốc - Hà Lan rút vào Vịnh Manila, một phần rút về vùng biển phương Bắc. Chỉ cần đoàn tàu chiến của Tây Ban Nha dám tiến vào sẽ bị đoàn tàu chiến của hai nước đón đánh từ hai đầu. Pháo binh bờ biển Corregidor Island cũng sẽ bắn phá đoàn tàu chiến của Tây Ban Nha.
Quan chỉ huy tàu chiến Tây Ban Nha kinh nghiệm dày dạn, khi nhìn thấy một phần tàu chiến địch lên Bắc thì quyết đoán lựa chọn mang theo đoàn tàu chiến quay ngược về.
Một nghìn một trăm lục quân Tây Ban Nha triệu tập ở phương Nam không thể nào đưa đến Manila, cũng không dám lên bờ trước, bởi vì lúc này đảo Luzon đầy núi rừng, giao thông bất tiện, lung tung lên bờ rất có thể sẽ bị diệt toàn quân.
Tình hình cuộc chiến lần thứ hai giằng co.
Người Hà Lan quay về Batavia một chuyến, được Tổng đốc đưa ra lằn ranh giới hạn đàm phán mới nhất, triệu tập đại biểu của nước khác lại cùng ngồi trên bàn đàm phán.
Lần này đại biểu của Brunei, Sulu cũng có tham gia.
Trịnh Quốc Trung trực tiếp lấy ra một tấm bản đồ Nam Dương, dùng bút lông ngỗng đánh dấu vị trí: “Đảo Luzon và đảo Mindoro đều thuộc về Trung Quốc . . .”
“Chờ chút!” Corcuera lập tức ngắt ngang: “Không thể giao đảo Mindoro cho Trung Quốc.”
Trịnh Quốc Trung hỏi: "Tức là, Tây Ban Nha đồng ý giao ra đảo Luzon?”
Corcuera không nói chuyện, xem như mặc nhận, lương thực tích trữ trong tòa thành của ông ta còn đủ cho hai tháng.
Lúc này không bàn điều kiện ổn thỏa, chờ hai tháng sau rơi vào đường cùng thì e rằng quan viên Trung Quốc sẽ đòi điều kiện quá quắt hơn nữa.
Trịnh Quốc Trung nói tiếp: “Phải trả Zamboanga lại cho nước Sulu."
Sứ giả đàm phán của Sulu mừng rỡ, không ngờ cha Trung Quốc ném cho mình một khúc xương.
Corcuera không từ chối, bởi vì Tây Ban Nha vẫn luôn không hoàn toàn chiếm cứ toàn bộ bán đảo chỗ Zamboanga. Thường thì năm nay đánh chiếm, năm sau lại mất, sự phản kháng của dân chúng Sulu khiến người nhức đầu.
Fredrik chen lời: “Hà Lan sẽ thiết lập cứ điểm ở Zamboanga, cùng Sulu quản lý cảng này.”
Trịnh Quốc Trung hỏi sứ giả Sulu: "Các ngươi đồng ý không?"
Nước Sulu cũng muốn dẫn Hà Lan vào để kiềm chế Tây Ban Nha khuếch trương, gật đầu nói: "Có thể cho phép Hà Lan mậu dịch ở Zamboanga, nhưng không thể can thiệp quản lý của cảng, cũng không được tùy ý xây giáo đường.”
Fredrik cực kỳ khó chịu nói: "Hà Lan tổn thất to lớn, chẳng lẽ chỉ được ăn cơm thừa?”
Trịnh Quốc Trung lại vẽ một vòng tròn ở Nam Bộ đảo Mindanao: “Nơi này thuộc về Hà Lan.”
Mọi người đều không phản đối, nơi đó không thuộc về bất cứ quốc gia, toàn bộ đều là bộ lạc địa phương cực kỳ nguyên thủy.”
“Không đủ.” Fredrik chỉ vào đảo Busuanga, nói: “Hòn đảo này cũng nên thuộc về Hà Lan.”
Hòn đảo này vô cùng thần kỳ, hướng Tây Nam kề sát nước Sulu, Đông Bắc kề sát đảo Mindoro, cách Manila không quá xa, nhưng cho đến nay vẫn chưa bị nước nào chiếm lĩnh.
Trải qua đàm phán dài nửa tháng, “Hiệp định bốn nước Manila” ra lò:
Thứ nhất, Tây Ban Nha thừa nhận đánh thua trận, bồi thường Trung Quốc, Hà Lan mỗi bên mười nghìn (8000 lượng bạc ) peso phí quân đội. Bồi thường Brunei, Sulu mỗi bên một trăm peso phí quân đội.
Thứ hai, đảo Luzon thuộc thống trị của Trung Quốc, đảo Busuanga và Nam Bộ đảo Mindanao thuộc Hà Lan. Bán đảo Tây Bộ của đảo Mindanao, tức địa bàn gần Zamboanga thì Tây Ban Nha phải trả lại cho Sultan nước Sulu.
Thứ ba, Hà Lan có thể lập điểm mậu dịch ở Zamboanga, nhưng không được trú đóng quân đội, không được xây dựng giáo đường, không được tham dự quản lý cảng.
Thứ ba, Hà Lan có quyền mậu dịch độc nhất ở Brunei, Sulu. Hương liệu và đá quý của Brunei, Sulu sẽ từ hai nước Trung Quốc – Hà Lan lũng đoạn, không nước nào được tham dự vào.
Thứ năm, Tây Ban Nha sẽ thành lập phủ Tổng đốc ở cảng Cebu, mậu dịch tơ bạc của Manila sau này sẽ chuyển sang tiến hành ở cảng Cebu. Không nước nào được tấn công cảng Cebu, nếu không tương đương với tuyên chiến ba nước Trung Quốc – Hà Lan – Tây Ban Nha.
Thứ sáu, hai nước Tây Ban Nha và Hà Lan thừa nhận Trung Quốc là mẫu quốc của Brunei, Sulu. Lấy biên giới hiện có làm chuẩn, Tây Ban Nha, Hà Lan không được tự tiện khuếch trương trong Brunei, Sulu, nếu không thì tương đương tuyên chiến với Trung Quốc.
Thứ bảy, Hà Lan bỏ trưng thu thuế riêng với người Hoa trong Batavia.
Thứ tám, ngừng giết chóc người Tây Ban Nha ở đảo Luzon, cho phép người Tây Ban Nha mang theo tài sản bỏ chạy ( trừ Manila, người Tây Ban Nha trong tòa thành không được mang đi bất cứ tài sản ).