Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1037
Diệt Hoa (2)

❊ ❊ ❊

"Không, ta hiểu rõ người Trung Quốc, đặc biệt là thương nhân Trung Quốc.” Antonio nói: “Sự tham lam và gan dạ của họ không thua gì nhà mạo hiểm Châu u. Hôm nay Hà Lan rút khỏi biển Nam Trung Quốc, ngày mai thì sẽ bị ép rút ra Viễn Đông!"

Berghuis nói: "Tổng đốc các hạ đã lo lắng hơi dư thừa rồi.”

Antonio tức giận đến nỗi đập bàn: “Ở đây không có ai quen thuộc Viễn Đông nhiều hơn ta! Các ngươi đang làm một chuyện ngu xuẩn! Vì hạ thấp 10% vốn gốc mà buông bỏ con đường kinh doanh từ Trung Quốc đến Batavia!”

Tổng đốc Batavia Antonio xuất thân là thương nhân, hơn nữa là thương nhân không thành công.

Antonio càng thích hợp làm người cầm lái!

Antonio liên hợp thương nhân Trung Quốc, dân địa phương Maylaysia đánh bại quân đội của Sudan, lấy ít thắng nhiều chiếm lĩnh Batavia, cũng tự tay xây dựng thành Batavia. Lại hợp tung liên hoành, mang theo một đám dân địa phương Sri Lanka và Malacca từ tay Bồ Đào Nha. Lại thông qua ngoại giao và chiến tranh buộc Tổng đốc Goa ( Bồ Đào Nha ) và quốc vương Vaals cầu hòa, lấy được ớt của nơi đó, lũng đoạn quyền kinh doanh các mặt hàng như hương liệu.

Mậu dịch với Nhật Bản, Đại An cũng là Antonio mở ra.

Antonio phái đi đội tàu thám hiểm, phát hiện ra những vùng đất xa lạ như New Zealand, Northern Rivers Australia, Tonga, đảo Fiji.

Antonio thậm chí còn tự đặt ra “Pháp điển Batavia”, mở trường học ngôn ngữ Latin, giáo hội Thiên Chúa, bệnh viện, cô nhi viện ở khắp nơi, vừa dùng thực dân vũ lực vừa tiến hành văn hóa thực dân.

Một Tổng đốc mưu tính sâu xa, nhìn rộng toàn cục như vậy đã chế tạo cục diện ổn định ở Viễn Đông cho công ty Đông Ấn Độ Hà Lan.

Nhưng sau khi cục diện vững chắc thì càng lúc càng nhiều cản tay, rất có thể là tổng công ty Hà Lan cố ý làm!

Berghuis không khắc khẩu với Antonio, chỉ nói: “Giơ tay biểu quyết đi, đồng ý đề án hãy giơ tay."

Các nghị viện trong cuộc họp thảo luận có hơn 80% giơ tay đồng ý.

Berghuis nhìn về phía Antonio: "Tổng đốc các hạ, còn cần biểu quyết một lần nữa không?”

Antonio nói: “Ta lấy danh nghĩa Tổng đốc Batavia bỏ phiếu chống! Dưới sự phản đối của Tổng đốc thì kết quả bỏ phiếu trong cuộc họp xem xét không được thông qua, cần đưa về Hà Lan, giao cho cuộc họp mười bảy người biểu quyết."

"Đương nhiên, đây là quyền lực của Tổng đốc, đề án sẽ nhanh chóng đưa về Hà Lan.” Berghuis mỉm cười nói.

Xưng bá Đông Á?

Ha ha, Hội Đổng sự của tổng bộ Hà Lan không có chút hứng thú với việc này. Các quý ông của hội nghị mười bảy người chỉ cần chịu trách nhiệm với phần lớn cổ đông, làm người phụ trách đầu tư giao dịch chứng khoán.

Đề án hạ thấp 10% tổng giá gốc vận chuyển hàng hóa tất nhiên thông qua, thuyền buôn Hà Lan rút lui là chuyện sớm hay muộn.

Berghuis lại bảo: “Sau khi hoàng đế Trung Quốc mở biển, thương nhân Trung Quốc đến Batavia càng lúc càng nhiều. Đa số người mở ngành mậu dịch, để lại công nhân Trung Quốc làm việc. Người Trung Quốc ở Batavia càng lúc càng đông, vì lôi kéo người Trung Quốc, ta đề nghị cho phép từ một đến hai tên giáp tất đan được bầu làm nghị viên tòa thị chính, có quyền dự thính và quyền kiến nghị.”

Quyền lực này là lúc trước hứa đưa cho lãnh tụ người Hoa, nhưng mãi chưa thi hành thật sự.

Antonio nói: "Ta đồng ý."

Toàn phiếu thông qua.

Có quá nhiều người Hoa, không tiện quản lý, thường gây ra tranh chấp với quan Hà Lan.

Chiêu một, hai lãnh tụ người Hoa vào tòa thị chính làm chó, dùng người Hoa chế ngự người Hoa là việc rất có lợi.

Berghuis nói tiếp: “Đám giáp tất đan người Hoa ở Batavia xin mở Batavia trong khu người Hoa ở, xin xây miếu Mụ Tổ trong khu người Hoa. Tuy việc này thuộc về sự vụ cai quản của tòa thị chính, nhưng hôm nay cũng có thể biểu quyết trong cuộc họp xem xét luôn.”

"Ta phản đối!"

Antonio nói: "Batavia chỉ có thể xây trường Latin, chỉ được xây giáo đường thờ Jehovah. Nếu để người Trung Quốc xây trường học và miếu thần thì sức ảnh hưởng của bọn họ sẽ càng lúc càng lớn."

Chỉ cần không liên quan đến ích lợi tiền bạc thì cơ bản nghe theo Tổng đốc, dù sao đưa về tổng bộ Hà Lan cũng không thảo luận ra kết quả gì.

Xây trường học người Hoa, xây miếu Mụ Tổ đều bị hội xem xét bác bỏ!

Đám giáp tất đan ở Batavia cực kỳ thất vọng với việc này, nhưng lại không biết nên làm sao, chỉ có thể ở trong nhà mình mở tư thục, cung thiên phi*.

(*) Là miếu thờ Mụ Tổ.

Antonio bắt đầu duyệt hồ sơ tòa thị chính, số lượng người Hoa nhanh chóng tăng nhiều khiến vị Tổng đốc này nhìn mà thấy khiếp. Antonio cảm thấy không thể mặc kệ phát triển tiếp, cũng không thể trực tiếp khu trục, nên nâng cao thu thuế với người Hoa, buộc một số người Hoa rời khỏi Batavia.

Trong lịch sử, Mãn Thanh từng ngắn ngủi buông ra cấm biển, năm đó còn có nhiều người Hoa ùa tới, Tổng đốc khác cũng làm giống như vậy.

Nhưng Tổng đốc đó làm càng ác hơn, trực tiếp cấm người Hoa ở lại, dùng các loại tội danh chống lại lệnh bắt khu trục người Hoa.

Khi người Hoa nhiều đến mức không thể kiểm soát thì . . . Đồ sát lớn!

"Tổng đốc các hạ, Philippines truyền đến tin trọng đại!” Phó quan vội vàng chạy vào.

Antonio mở thư ra đọc, cực kỳ giật mình, nội dung là: Tây Ban Nha diệt người Hoa!

Sự kiện diệt người Hoa lần này vốn nên phát sinh từ bốn năm trước, lúc ấy Tổng đốc Tây Ban Nha vì thông thương với Triệu Hãn không xuống tay giết hại người Hoa ở Philippines đã xem như thay đổi lịch sử.

Nhưng khi Triệu Hãn đồng ý mở cảng với Tây Ban Nha thì Tây Ban Nha không thu lợi trực tiếp.

Bởi vì càng lúc càng nhiều thương nhân Phúc Kiến đi Philippines làm ăn, chia cắt gần hết thị trường địa phương.

Càng đáng sợ là, người Hoa càng lúc càng nhiều, căn bản khó mà trị lý.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »