Loại thuyền buồm lớn này nhỏ nhất cũng có trọng tải 500 tấn, lớn nhất có thể nặng đến 1.200 tấn.
Triệu Hãn lại hỏi: “Bắc Bộ của đảo Luzon như thế nào?”
Trịnh Chi Long trả lời: “Toàn là dân địa phương mọi rợ.”
Vị Tổng đốc đó của Hà Lan quả nhiên có mưu tính rất giỏi, Trung Quốc – Hà Lan cùng nhau tấn công Tây Ban Nha, Trung Quốc chỉ được một mảnh đất cằn sỏi đá, còn Hà Lan thì cướp lấy cảng phồn vinh, còn tiện thể bá chiếm tất cả đường biển Thái Bình Dương.
Triệu Hãn hỏi tiếp: “Để cướp lấy Manila cần xuất binh bao nhiêu?”
Trịnh Chi Long suy nghĩ kỹ rồi đáp: “Cần cử hết hải quân đi, phái thêm ba nghìn đội mạnh. Không thể cứng rắn tấn công Manila, buộc phải dùng trọng binh vây thành, mãi đến khi trong thành không còn lương thực. Cho nên cần chuẩn bị nhiều lương thảo, ít nhất là lương thảo cho nửa năm tới lui.”
“Có mấy phần nắm chắc?” Triệu Hãn hỏi.
Trịnh Chi Long trả lời: “Nếu có ba nghìn đội mạnh, cho dù không cách nào đánh chìm thuyền buồm lớn Tây Ban Nha nhưng có thể đưa binh bất ngờ lên bờ phía bắc Manila. Đến lúc đó cắt đứt lương thực trong và ngoài thành, thuyền buồm lớn dù lợi hại đến mấy cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn. Quỷ lông đỏ ít lính, cho dù chiêu mộ bình dân làm binh thì cùng lắm được hai, ba nghìn. Đánh nhau trên đất liền, chỉ cần không tấn công tòa thành thì bọn họ không đánh thắng được. Không nắm chắc đánh chìm chiến hạm của Tây Ban Nha được, nhưng lên bờ cướp lấy Manila thì chỉ cần bảo đảm có đủ lương thảo cho ba tháng, thần nắm chắc sẽ thắng!”
“Vậy đánh, kéo Hà Lan cùng đánh.” Triệu Hãn nói: “Ngươi làm chủ soái, đánh chiếm được Manila sẽ phong ngươi làm Nam Hải Công!”
Sắc phong công tước?
Mắt Trịnh Chi Long sáng rực, quỳ xuống nói: “Thần muôn lần chết không chối từ!”
. . .
Phúc Châu, Tuyền Châu, Quảng Châu, Thượng Hải, Ninh Ba . . . Thương nhân biển có mặt trong thành thị ở các cảng này bị Bố chánh sử kêu thương lượng.
Triệu Hãn không có nhiều thuế ruộng để đánh trận chiến trên biển, vậy thì nhờ cậy thương nhân làm việc!
Lấy thuế kinh doanh ở các cảng lớn Philippines làm mẫu, phát hành trái phiếu chiến tranh cho đám thương nhân biển Trung Quốc. Hơn nữa hiệu buôn mua trái phiếu chiến tranh thì mỗi năm một số hàng hóa có tỷ lệ nhất định sẽ được cảng ở Philippines giảm thuế, loại ưu đãi giảm thuế thu này có thể chuyển nhượng cho người khác.
Còn về bao nhiêu hàng hóa được miễn thuế thì tùy vào mọi người mua trái phiếu nhiều hay ít, dựa theo tỷ lệ mua nợ để đổi.
Phúc Châu.
Trên trăm đại biểu thương nhân biển Phúc Kiến tự phát tổ chức mở họp.
Lâm Phúc Sinh dẫn đầu phát ngôn nói: “Chư vị tiên sinh, người Hán làm ăn ở Luzon thì Phúc Kiến chúng ta là đông nhất. Lần này quỷ lông đỏ lạm sát vô tội, mọi người bị tổn thất rất nặng, có tộc nhân bị giết, có thuyền buôn bị cướp. Hiện tại đều không dám đi Luzon buôn bằng thuyền, làm ăn ở nơi khác thì không thể lung tung xen vào, nhiều thuyền biển đều neo đậu ở bến cảng phủ bụi. Hiện nay bệ hạ muốn lấy lại công bằng cho người Hán đã chết, cũng vì muốn thương nhân Phúc Kiến chúng ta làm ăn trở lại. Lâm Phúc Sinh này nguyện ý mua trái phiếu hai nghìn thạch lương thực!”
Mua trái phiếu hai nghìn thạch lương thực là đưa hai nghìn thạch lương thực đến chiến trường Philippines, năm năm sau Triệu Hãn sẽ trả lại cho bọn họ cả vốn lẫn lời.
Thương nhân biển chịu phí chuyên chở, rủi ro!
Thoạt nhìn là cuộc mua bán lỗ vốn, đám thương nhân biển chắc chắn không muốn. Nhưng bọn họ càng xem trọng thị trường Philippines, và giảm thuế vụ cảng Philippines hàng năm.
Cho dù không giảm thuế, nếu Triệu Hãn có thể chiếm Manila thì đám thương nhân biển Phúc Kiến đang ngủ cũng cười tỉnh.
Bởi vì kinh doanh ở Philippines thì chỉ có thuế quan của thuyền Trung Quốc là nặng nhất, thậm chí nhiều hơn thuyền buôn của nước khác! Trong và ngoài thành thị Manila, thuế vụ của người Hoa nặng nhất, mỗi người Hoa còn bị thu thêm thuế đầu người.
Đám thương nhân biển Phúc Kiến chần chừ, bọn họ sợ rủi ro vận chuyển lương, thứ hai là sợ không chiếm đóng Philippines thành công.
Rốt cuộc, có người cắn răng nói: “Chơi luôn, Lý Gia Thuận này mua trái phiếu năm trăm thạch! Cứ chờ như vậy thì không biết ngày nào sẽ khôi phục, không đánh chiếm Manila thì sau này ai dám đi Luzon làm ăn?”
Đương nhiên dám chứ, thương nhân theo lợi.
Trong lịch sử, sau đợt Tây Ban Nha diệt người Hoa này, vừa qua một năm thương nhân biển Phúc Kiến lại chạy đi buôn bán. Chẳng qua không dám ở lại Philippines, không dám mở hiệu buôn trong Manila, vận chuyển hàng hóa đi cảng giao dịch, tu sửa bổ cấp xong xuôi liền rời bến.
Có phải là rất hạ tiện?
Bởi vì đám thương nhân biển không còn cách nào, ngay lúc đó nhà Minh sắp tiêu đời, đánh nhau đến đất đai hoang tàn, tình hình thị trường trong nước rất tệ, bọn họ nhất định phải đưa hàng hóa ra ngoài buôn bán. Có bao nhiêu tiểu nhị chờ ăn cơm, bao nhiêu người làm nghề thủ công cần sống, dù bị người đồ sát không còn một mống cũng phải cười giả lả.
Hiện tại hoàng đế Đại Đồng Triệu Hãn muốn đứng ra bênh vực bọn họ, thương nhân biển Phúc Kiến thoáng chốc bùng nổ nhiệt tình.
Trong một tháng ngắn ngủi, thương nhân biển Phúc Kiến mua trái phiếu sáu vạn thạch. Tức là bọn họ vừa tự bỏ tiền túi mua lương, còn phải bỏ ra người và thuyền vận chuyển 3.600 tấn lương thực đi chiến trường Philippines.
Thương nhân biển của tỉnh khác thì không hứng thú với việc này, bọn họ không có suất chia thị trường ở Philippines.