Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1098
Máy hơi nước? (1)

❊ ❊ ❊

Lần thực nghiệm thứ ba, vua nước Pháp bị kinh động. Nơi thực nghiệm là quảng trường trước cung điện Versailles, khinh khí cầu bị bôi lên dấu hiệu hoàng gia Pháp, sưu tập giày cũ, thịt thối và rác rưởi toàn thành phố Paris. Khi lửa phựt cháy, mùi hôi tràn ngập quảng trường, mọi người lần lượt che mũi, rồi lại hưng phấn nhìn khinh khí cầu lên cao.

“Đốt lửa!”

Phương Dĩ Trí ra lệnh một tiếng, mấy trợ thủ đốt cháy nhiên liệu, khinh khí cầu dần phình to ra.

Hai người đứng trong giỏ tre là Phương Dĩ Trí và nhi tử. Lúc trước đã dùng heo con làm thực nghiệm, sau khi tắt lửa khinh khí cầu sẽ không rơi nhanh mà là chậm rãi đáp xuống đất, cơ bản không bị nguy hiểm tính mạng.

“Bay lên, bay lên rồi!”

“Đây là Thiên Đăng ( đèn Khổng Minh ) cỡ lớn mà?”

“Có khi nào bị rớt xuống không?”

“. . .”

Thầy trò toàn trường phát ra tiếng hét giật mình, bao gồm Lộc Thiên Hương. Đám con cái thổ ty càng bị rung động, cho rằng Phương Dĩ Trí đã mời thần nhập xác.

“Không phải mời thần!” Mông Thái hét lớn bằng tiếng Di: "Là bệ hạ thi pháp! Bệ hạ mới khiến thứ này lên cao, nó liền bay lên. Bệ hạ vạn tuế, bệ hạ vạn tuế!"

Đám hậu phi Phí Như Lan ngồi trên đài có chút khẩn trương, ánh mắt nhìn chằm chằm khinh khí cầu, sợ nó rơi xuống té chết người.

"Phụ hoàng, nhi thần cũng muốn lên trời!” Triệu Khuôn Hoàn đột nhiên cảm thấy ngựa con của mình không đủ phong cách.

Khinh khí cầu còn đang chậm rãi bay lên, bay lên cao năm, sáu trăm mét, bị gió thổi bay hướng phương bắc.

Bách tính trong thành Nam Kinh cũng ngước đầu nhìn náo nhiệt, hô bằng dẫn bạn, kêu người trong nhà chạy ra xem.

Mấy lần trước thí nghiệm thì thể tích của khinh khí cầu nhỏ hơn, lần này là vật khổng lồ đường kính mười ba mét.

"Thật sự vô cùng kỳ diệu!" Phương Duy Nghi cầm quạt khen.

Phương Duy Nghi là nhị cô của Phương Dĩ Trí, đã năm mươi chín tuổi, là nữ thi nhân, họa sĩ nổi tiếng khắp thiên hạ. Hơn nữa bà học nhiều về Trung – Tây, từ lâu đã nghiên cứu toán học và vật lý, lúc trước dạy vật lý trong trường trung học nữ, hiện giờ được đặc biệt mời làm giáo sư đại học Kim Lăng.

Hai mươi phút sau, khinh khí cầu bay qua Trường Giang, chậm rãi đáp xuống đồng ruộng cách vài dặm.

Một ít nông dân đang cắt thóc lúa, toàn bộ dừng lại việc làm, ngơ ngác nhìn thứ trong đồng ruộng.

“Học sinh Trần Duy Tùng, bái kiến bệ hạ! Bái kiến hoàng hậu nương nương! Bái kiến . . . "

Trần Duy Tùng làm đại biểu học sinh mang theo mấy học sinh giỏi khác bị phái đến dưới đài chắp tay vái chào yết kiến.

Chủ yếu là khinh khí cầu bay đi, đã hoàn toàn không nhìn thấy, dù sao cũng phải tìm chuyện gì đó để làm, nếu không mấy người chỉ đứng đó ngó thì kỳ.

Triệu Hãn gật đầu mỉm cười: "Trẫm đã nghe tiếng tăm của ngươi, ngươi là nhi tử của Trần Trinh Tuệ?”

Trần Duy Tùng trả lời: "Học sinh e sợ, phụ tử của học sinh đã khiến bệ hạ lo lắng."

Trần Trinh Tuệ thân là tứ công tử cuối thời Minh, luôn giữ cái giá không chịu làm chức lại. Giữ giá được vài năm thì Trần Trinh Tuệ không kiềm được nữa muốn làm quan, thế là chạy tới viện Hàn Lâm cũng được cho vào làm.

Trần Trinh Tuệ là đại biểu điển hình của “Không ăn lương Chu”*. Sau khi Mãn Thanh đánh chiếm Giang Nam thì Trần Trinh Tuệ chạy thẳng lên núi ẩn cư. Chẳng những không chịu làm quan, thậm chí đều không vào thành thị, cuối cùng chết già trong núi. Ở thời không này, ít nhất Trần Trinh Tuệ vào viện Hàn Lâm nghiên cứu học thuật.

(*) Câu này nói về người trung thành kiên định, không vì cuộc sống gian nan mà làm việc cho quân địch. Xuất phát từ điển cố Chu Vũ Vương muốn đánh bại Thương Trụ Vương, lúc ấy cha vừa chết còn chưa kịp chôn đã vội kéo binh tạo phản, Bá Di, Thúc Tề tiến lên khuyên can bảo ‘Cha chết mà không lo chôn ngược lại dấy binh đánh giặc có xứng đạo làm con? Là thần tử mà đi giết quân vương, có xứng là người không?’ Sau đó Chu Vũ Vương bình định nhà Thương, lập nên nhà Chu. Hai huynh đệ Bá Di, Thúc Tề rời khỏi khu vực nhà Chu thống trị, lên núi Thủ Dương ẩn cư, ăn uống tại chỗ. Có một người phụ nữ thấy thế nói: ‘Các ngươi không ăn lương thực của nhà Chu nhưng hái rau dại cũng mọc trên đất Chu!’ Hai người nghe xong quyết định tuyệt thực chờ chết.

Triệu Hãn khích lệ nói: “Cố gắng đọc sách, sau này có thành tựu lớn.”

“Tạ bệ hạ cổ vũ, học sinh nhất định lập chí chăm học.” Trần Duy Tùng vui vẻ nói.

Triệu Hãn lại nhìn về hướng nữ sinh đứng ở hàng đầu: “Ngươi là Ôn Thục Phân?”

“Đúng vậy.” Ôn Thục Phân tiến lên chắp tay vái, nàng không rành về lễ độ, nói chuyện cũng không văn nhã bằng Trần Duy Tùng.

Triệu Hãn khen ngợi nói: "Thân là nữ nhân, gia cảnh nghèo hèn mà có thể khắc khổ thi vào đại học Kim Lăng, trẫm biết ngươi thật sự không dễ dàng. Quân tử như ngọc, ngươi hãy sửa tên là Ôn Như Ngọc đi. Nữ nhân càng có thể làm quân tử."

"Tạ bệ hạ ban tên!" Ôn Như Ngọc hưng phấn đến mức toàn thân run rẩy.

Nữ nhân bần hàn chăm học có ngày vươn lên, lại được thiên tử ban tên cho, truyền ra ngoài sẽ là một giai thoại. Nếu cộng thêm một số tình tiết truyền kỳ thì có thể viết thành vở kịch.

Nếu không phải đại học Kim Lăng cấm không cho người không liên quan ra vào, e rằng từ nay về sau ngưỡng cửa trường học đều phải bị bà mối giẫm nát.

Lộc Thiên Hương đột nhiên nhảy ra, ngay tại chỗ quỳ dưới đất dập đầu: "Bệ hạ, chờ ta học được năm trăm năm trăm chữ, xin cho ta làm nữ tướng quân được không?”

Lời vừa nói ra, toàn trường yên tĩnh, tiếp theo phát ra tiếng cười khe khẽ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »