Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1043
Lấy máu trả máu (3)

❊ ❊ ❊

Một người Hán đau buồn giận dữ nói: "Hoàng đế mà chịu tới cứu chúng ta? Mấy chục năm trước, người Hoa ở Luzon bị giết, không thấy Vạn Lịch gia phái một mống lính nào đến!”

Vạn Triệu An nói ngay: “Hoàng đế Đại Đồng bệ hạ khác với hoàng đế khác! Ta nghe nói người Hán ở Đông Phiên (Đài Loan) bị khi dễ, hoàng đế Đại Đồng bệ hạ liền xuất binh, phái đại quân giết đám quỷ lông đỏ chạy hết. Nhưng hoàng đế phái binh cần có thời gian, chúng ta phải tự lực cánh sinh. Sau khi vào núi, mặc kệ là nam hay nữ đều phải luyện tập khả năng giết địch!”

Mặc kệ ai tin hoặc không, bọn họ đều phải tin tưởng, đây là hy vọng sống sót duy nhất.

Đám người ở lại vườn trồng mía hai ngày, lấp đầy bụng lấy sức, Vạn Triệu An liền hạ lệnh mang theo vật tư đi vào núi ở phương bắc.

Trước khi xuất phát làm một đợt kiểm kê số người, bị bệnh hoặc chết trận nên lúc này chỉ còn hai nghìn năm trăm bốn mươi tám người.

Lại qua vài ngày, trên đường vào núi, bọn họ công chiếm một vườn trồng chuối tiêu. Lần này đánh hơi có trật tự, tuy vẫn là đám ô hợp nhưng ít nhất miễn cưỡng nghe theo quân lệnh.

Vũ khí cũng càng thêm tiên tiến, trước sau cướp được chín cây súng hỏa mai, nhiều binh sĩ cũng trang bị dụng cụ dao, đa số là dao chặt mía, chặt chuối tiêu.

Chẳng qua lúc tấn công vườn trồng chuối tiêu thì thương vong mười một người, có bốn người chết tại chỗ.

Tổng đốc Tây Ban Nha nhận được tin, phái một trăm lính súng hỏa mai Tây Ban Nha, hai trăm lính đánh thuê Nhật, hai nghìn lính Pampanga đuổi theo. Đám người không tìm được một cọng lông, Vạn Triệu An đã mang theo người vào núi, kẻ địch thật sự của bọn họ là khí hậu trong núi, bệnh tật và rắn sâu chuột kiến.

Bên trong là rừng mưa nhiệt đới!

Triệu Hãn nhận được tin diệt người Hoa chậm hơn Tổng đốc Batavia một chút.

Tây Ban Nha chẳng những diệt người Hoa, còn giam giữ thuyền buôn người Hoa gần cảng, giết hết người Hán trên thuyền. Nhưng vẫn có một vài thuyền buôn trốn trở về Phúc Kiến, chạy đến chỗ quan Bố chánh khóc kể. Bố chánh sử lập tức phái người đi Nam Kinh bẩm báo.

Triệu Hãn sắc mặt âm u, cực kỳ tức giận.

Điền Hữu Niên nói: “Bệ hạ, dân ở hải ngoại bị giết tuy đáng giá thương hại, nhưng không cần thiết rầm rộ xuất binh. Có thể hạ lệnh cấm mậu dịch với thuyền buôn Tây Ban Nha, kêu gọi thuyền của các nước cùng tấn công thuyền buôn Tây Ban Nha.”

Lý Bang Hoa cũng nói: "Bệ hạ, năm nay tuy có vài tỉnh bội thu, nhưng di dân đi Sơn Đông, Hà Nam làm hao phí quá nhiều thuế ruộng. Lương thực còn dư phải chừa cho sang năm đánh nhau. Bên Liêu Đông đang giao chiến với Mãn Thanh, mỗi tháng đều cần vận chuyển quân lương đi. Vào lúc mấu chốt này không thể gợi lên chiến sự nữa, làm việc gì đều phải chia ra nặng nhẹ, cần gấp và không gấp.”

Bàng Xuân Lai tiếp lời: “Năm xưa Thát Tử tàn phá Liêu Đông, thần ở quan ngoại giống như dân bị bỏ rơi, từng giây từng phút đều ngóng trông đại quân triều đình. Suy bụng ta ra bụng người, nếu Luzon còn có người Hán sống sót tất nhiên nằm mơ đều muốn bệ hạ xuất binh. Đương nhiên, nên đánh vào lúc này, đánh như thế nào thì phải tìm hiểu rõ tình huống đã. Đại thần trong triều hoàn toàn mù tịt với Luzon, thiệt tình là không đưa ra phương án nào được. Có thể triệu tập tướng lĩnh quân Hán, tốt nhất là kêu Trịnh Chi Long đến hỏi chuyện."

Sau cuộc thảo luận, Triệu Hãn hạ lệnh: "Triệu kiến Trịnh Chi Long!"

Trịnh Chi Long còn chưa đến Nam Kinh nhưng đoàn đặc phái viên Tây Ban Nha bất ngờ đến trước.

Bọn họ mang đến hai trăm cân hương liệu, lại mang chút đặc sản của Châu Mỹ, đặc biệt từ Manila đến Trung Quốc xin nhận lỗi với hoàng đế.

Đoàn đặc phái viên có tổng cộng tám người, dẫn đầu tên là Aarnio.

Đám khốn này vô cùng khiêm cung, gặp mặt đã quỳ xuống lạy, chổng mông dập đầu hướng Triệu Hãn: “Đoàn đặc phái viên Tây Ban Nha bái kiến vua Trung Quốc bệ hạ vĩ đại mà không thể chiến thắng!”

Triệu Hãn mặt không cảm xúc hỏi: "Nghe nói các ngươi ở Luzon vô cớ đồ sát người Trung Quốc?”

Aarnio trả lời: “Thưa hoàng đế bệ hạ vĩ đại, là do một số kẻ cướp trong người Hoa phân vân muốn công chiếm Manila. Sau khi Tổng đốc các hạ biết tin liền phái binh lùng bắt kẻ bạo loạn. Nào ngờ lính đánh thuê Nhật Bản chết tiệt và lính địa phương Pampanga không vâng theo mệnh lệnh của Tổng đốc các hạ, xông vào khu vực tụ cư của người Hoa, giết chóc không gớm tay! Tổng đốc các hạ vô cùng tức giận, đã xử trí đám người Nhật Bản và người Pampanga đó rồi. Tổng đốc các hạ cảm thấy đau lòng mà thương tiếc đối với sự bất hạnh của người Hoa, cũng sai chúng ta mang quà đến xin lỗi.”

Triệu Hãn không hiểu tư duy của người Châu u, sự kiện diệt người Hoa ở Philippines lần này giống hệt năm ngoái Hà Lan đến Đài Bắc xây dựng tòa thành, hoàn toàn là hành vi điên khùng làm bậy.

Căn bản không cần Triệu Hãn làm ra bất cứ phản ứng, bởi vì người Hoa bị đồ sát hầu như không còn, Manila đã biến thành một tòa “Thành chết”.

Thành chết là như thế nào?

Là không có thợ cắt tóc, không có thợ đóng giày, thuyền cập bến không có ai chỉnh sửa, bao gồm tiêu tiểu cũng không có người dọn dẹp.

Thành thị ngừng vận chuyển, bình dân Tây Ban Nha tham dự giết người cướp bóc sau khi cướp được tài vật dính máu thì không cách nào mua được vật tư sinh hoạt cơ bản nhất.

Nếu không hiểu được thì không cần tìm hiểu làm gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »