Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1090
Tuân Nghĩa về Quý Châu (2)

❊ ❊ ❊

Mấy năm trước, An Như Bàn tự lập, chiếm đoạt thành Thủy Tây, biến nó thành trung tâm sự thống trị. Đến khi hạ được Quý Dương mới dời hang ổ sang bên này, lại giao thành Thủy Tây cho bào đệ thống trị.

Thành Thủy Tây và vùng xung quanh có một lượng lớn người Hán sinh sống, tình huống gần giống với thành Đại Phương. Người Hán ở nơi này chỉ có một phần quân hộ thành nô lệ, phần lớn vẫn sống bình thường với nghề thương nhân, nông dân, thợ thủ công.

An Như Thạc nhận được thư chiêu hàng của bào huynh An Như Bàn, cũng biết đại quân của Hoàng Yêu đã tới dịch trạm Xa Hương, thoáng chốc lòng thoái chí.

Đại quân Hoàng Yêu ở phía Tây, đại quân Phí Ánh Củng ở phía Đông, vây khốn An Như Thạc.

Hơn nữa thổ ty các bên đều đã chết hoặc đầu hàng, chỉ còn một mình An Như Thạc chiến đấu. Hùng Sở Tắc Khê, Tắc Oa Tắc Khê ở phía sau hắn cũng có chút rục rịch, muốn vòng qua An Như Thạc đầu hàng quy thuận.

"Phụ thân, đầu hàng đi. Mấy vạn đại quân của thúc phụ cũng bại trận rồi, chúng ta đánh thế nào được chứ?" An Bá khuyên nhủ.

An Như Thạc vẫn không cam lòng, hắn muốn tiếp tục làm thổ ty. Thế nhưng quân Đại Đồng đưa điều kiện cho hắn là toàn gia phải di dân tới Đài Loan, thậm chí còn không cho phép ở lại Quý Châu.

Sao có thể khi dễ người ta đến thế?

An Bá vội vàng la lên: "Phụ thân à, bây giờ đầu hàng thì có thể mang theo một nghìn lượng bạc đi tới Đài Loan. Nếu ngoan cố chống cự, chờ đến khi thành bị phá thì đầu của toàn gia chúng ta cũng khó mà giữ được! Trong thư thúc phụ đã nói rõ rồi, nếu không có công lao đường huynh dâng ra thành Quý Dương, thúc phụ và đường huynh cũng khó thoát được cái chết. Mặc dù bọn họ đánh với quân Đại Đồng nên ngay cả Đài Loan cũng không thể đi, chỉ có thể di dân tới Luzon. Hài nhi không muốn chết, cũng không muốn đi Luzon, ít nhất thì Đài Loan cũng có thể coi như Phúc Kiến."

An Như Thạc đi tới đi lui trong phòng, tâm phiền ý loạn, do dự không thôi.

"Mục khôi, quân Đại Đồng đánh tới rồi!" Một vị thân binh chạy tới báo.

An Như Thạc chán nản thở dài: "Mở cổng thành đi."

"Rõ!"

An Bá mừng rỡ, lập tức chuẩn bị ra khỏi thành quỳ đón thiên binh.

Cứ thế không đánh mà thắng đã chiếm được hang ổ An thị ở thành Thủy Tây. Sau khi Hoàng Yêu vào thành thì lập tức để quan lại và người truyền giáo theo quân giải phóng nông nô thành dân thường, tiếp đó nhập hộ khẩu chia ruộng đất cho dân chúng gần thành Thủy Tây.

Hoàng Yêu tạm thời không đi, sợ có thổ ty hàng phục phản bội, hắn phải giúp quan văn trấn giữ một phen.

Biết được thành Thủy Tây đã bị đoạt, Phí Ánh Củng bên Quý Dương lưu lại chút nông binh thủ thành rồi chỉ huy hướng về phía Kiềm Đông Bắc.

Nơi đó là thiên hạ của người Hán, người Miêu, người Choang (tộc Choang và dân tộc Bố Y), không có bao nhiêu người Di cả, trình độ Hán hóa rất cao. Thậm chí phần lớn khu vực đã cải thổ quy lưu vào đầu thời nhà Minh, chỉ có một số ít là cải thổ quy lưu vào cuối thời Minh.

Phần lớn khu Kiềm Đông Bắc đều đã quy thuận, cơ bản không có chiến tranh.

Ngay cả vài tiểu thổ ty còn sót lại ở nơi đó cũng thành thật tiếp nhận chính sách, giải phóng nô lệ, cũng phối hợp phân chia ruộng đất.

Xét cho cùng là vì loạn Bá Châu, loạn Xa An đã tổn hại vùng Kiềm Đông Bắc khá nhiều. Thổ binh phản loạn trắng trợn cướp bóc, quân Minh tới đó cướp lại đã làm dân số các tộc giảm mạnh, thổ ty và bách tính cũng không muốn tiếp tục đánh nữa.

Chân chính xui xẻo chính là hai sư đoàn của Quảng Tây.

Bọn họ ở Quảng Tây đánh với Lương binh vài năm, lần này lại phối hợp xuất binh đi Quý Châu lại gặp phải thổ ty ở Kiềm Đông Nam ngoan cố chống cự. Căn bản là hết thổ ty này tới thổ ty khác đánh tới, cũng có nhiều Lương binh từ Quảng Tây trốn tới làm lính đánh thuê cho thổ ty Kiềm Đông Nam.

Chỉ riêng việc chiếm phủ Lê Bình đã khiến quân Đại Đồng Quảng Tây mất hết ba tháng ròng.

Một nửa Quý Châu đã định, Bố chánh sử Quý Châu cũng đã nhậm chức, Tả bố chánh sử là Quảng Lộ có hộ tịch Quảng Đông. Là một vị thần đồng, bởi vì phóng túng không kiềm chế mà đắc tội tri huyện nên bị lưu vong cả nửa Trung Quốc, trong quá trình chạy trốn đã nói chuyện yêu đương với nữ thổ ty tộc Dao Quảng Tây.

Trước kia Quảng Lộ là Hữu Bố chánh sử Quảng Tây, thuận lợi chiêu hàng tình nhân cũ, giảm bớt chút công sức của quân Đại Đồng.

Quảng Lộ còn mang theo cả một đạo chính lệnh đến, làm Hoàng Yêu và Phí Ánh Củng xem mà choáng váng.

Tuân Nghĩa, Ô Tát (Uy Ninh), Trấn Hùng, Ô Mông (Chiêu Thông) Quy Hóa (Di Lương), Đông Xuyên, toàn bộ tách ra khỏi Tứ Xuyên, thuộc về tỉnh Quý Châu quản lý, đây chỉ là tạm thời, sau khi thu phục được Vân Nam, khu hành chính Trung Quốc này vẫn còn thay đổi.

Địa bàn của Tứ Xuyên quá lớn, phải tiến hành phân chia!

Tất Tiết, Xích Thủy, Phổ thị, ba nơi này sáp nhập lại thành châu Tất Tiết, hai huyện Hạt Tất Tiết, Xích Thủy, Phổ Thị sáp nhập vào huyện Xích Thủy.

Các Tắc Khê bên Thủy Tây bị xóa bỏ toàn bộ. Lấy sông Lục Quảng, sông Áp Trì, sông Tư Tịch làm ranh giới, thiết lập phủ Thủy Tây, nha phủ là thành Thủy Tây (thành phố Kiềm Tây). Dưới là năm huyện Hùng Sở (Kim Sa), Đại Phương, Chức Kim, Hỏa Trứ (Nạp Ung), Giá Lặc (Lục Bàn Thủy).

Toàn bộ địa bàn do thổ mục thống trị trước đây chỉnh thành đơn vị cấp trấn. Thổ mục đổi tên gọi là trưởng trấn, nhưng không thể do cha truyền con nối, sau khi trưởng trấn hiện giờ chết đi thì sẽ sắp xếp người kế nhiệm tiếp theo. Viên chức ở mỗi trấn phải có ít nhất là một nửa người Hán.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »