Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1077
Thiếu nữ Thủy Tây (1)

❊ ❊ ❊

Bởi vì đường núi hẹp hòi dốc đứng, thổ binh Thủy Tây giành giật chạy trốn, xô đẩy nhau, liên tiếp hơn mười người té lăn xuống.

Viện quân mà An Như Bàn phái đến gặp lính tan tác ở giữa sườn núi.

“Bao nhiêu kẻ địch tới?”

“Không biết, e rằng có mấy nghìn . . . Ui da, đừng đẩy lão tử!"

"Giết tặc, giết tặc!"

"Chạy nhanh lên!”

Năm mươi người bên Tần Dực Minh vừa đuổi theo vừa rống to. Quân Đại Đồng leo núi đợt sau tuy cách còn xa nhưng cũng hò hét theo.

Thổ binh Thủy Tây nghe như trên đỉnh núi toàn là kẻ địch, ước gì phụ mẫu sinh thêm cho hai chân.

Trong hỗn loạn, lính Thủy Tây lên núi cứu viện cũng xoay người chạy xuống núi. Bởi vì đường nhỏ quá hẹp, bị lính tan tác chặn, bọn họ muốn lên núi cũng không có đường để đi. Hơn nữa thỉnh thoảng có lính tan tác bị chen lấn lăn xuống núi, tiếng hét thảm phối hợp tiếng la giết làm viện quân kinh hồn táng đảm.

Viện binh vốn rút lui, lùi một hồi thì không hiểu sao biến thành chạy tán loạn.

“Lính Hán giết tới! Lính Hán giết tới!”

Đám lính tan tác xông xuống núi khiến toàn bộ quân doanh đều hỗn loạn.

“Giết!”

Ầm ầm ầm!

Ngoài trại, Phí Ánh Củng cũng đang xuất binh phối hợp. Tuy chưa đẩy đại bác ra, không thể bắn trúng tường trại, nhưng có thể nã pháo vào trong núi, thuần túy là dùng tiếng pháo cổ vũ uy thế.

“Lính Hán giết tới, chúng ta làm phản đi!”

Thổ binh Thủy Đông chủ yếu đến từ tộc Bố Y và tộc Miêu cảm thấy cơ hội làm phản của mình đã đến, lấy quan hệ họ hàng làm ràng buộc, kết thành từng đoàn đội nhỏ. Bọn họ không trực tiếp xung phong liều chết, mà là đốt cháy quân doanh của mình, tiếp đó lại lao ra khắp nơi phóng hỏa.

Sau khi trận thế hình thành, thổ binh Thủy Tây cảm giác chỗ nào cũng có kẻ địch, muốn trốn đều không biết nên trốn hướng nào.

“Trốn đi trại đối diện!”

Rốt cuộc có người khôn lanh nhớ tới nơi này là liên hoàn trại, có thể xuyên qua thung lũng đi trại khác.

Càng lúc càng nhiều lính tan tác tự động trốn hướng thung lũng, An Như Bàn cũng bị cuốn theo dòng người trốn tới đó. Không thể tụ binh, quân doanh đã hoàn toàn loạn, lính Thủy Tây mất tổ chức.

Phí Ánh Củng mang binh giết vào trại, Tần Dực Minh cũng từ trên núi xuống. Mấy nghìn lính Thủy Đông phản chiến trông thấy bọn họ liền quỳ dưới đất xin hàng.

Phí Ánh Củng để lại mấy trăm người trông giữ hàng binh, tiếp đó mang binh đuổi theo vào thung lũng.

Bên kia thung lũng, quân phòng thủ trong trại bị bừng tỉnh. Nghe tiếng la trong sơn cốc từ xa đến gần, rõ ràng là hướng về phía mình, bọn họ còn cho rằng bên kia đã bị giết tới nơi.

Ầm ầm ầm!

Sau khi nghe động tĩnh thì quân Đại Đồng ở đây cũng bắn pháo lung tung, quỷ biết đạn pháo bay tới đâu.

Kẻ địch trong trại nghe thấy tiếng pháo càng thêm hoảng loạn, cho rằng gặp địch từ hai phía.

Thế là nổ doanh.

Thổ binh Thủy Tây chạy lung tung, la hét vô ý thức, bọn họ cũng không biết chính mình đang làm gì, chỉ biết vừa chạy vừa hét rầm lên, thậm chí quên việc có thể trèo ra tường trại mà trốn.

An Như Bàn bị loạn binh chặn lại giữa thung lũng và trại, nghe những tiếng la hỗn loạn này, biết chính mình hoàn toàn xong đời.

An Như Bàn rút eo đao ra, định tự sát.

Vừa rút đao gác lên cổ thì An Như Bàn bị loạn binh đẩy ngã, bị người đạp mấy cái lên lưng. An Như Bàn bản năng né qua một bên, bị đạp gãy cổ tay, rốt cuộc bò tới nơi gần vách núi.

Không còn bị giẫm đạp nữa nhưng An Như Bàn cứ cảm thấy bực tức.

Tự sát đều không thành công, không biết làm rớt eo đao ở đâu rồi, vua Quý Châu như mình còn ra bộ dạng gì nữa?

Quý Dương.

Cộng thêm quân đội vốn dĩ đóng giữ, còn cả tàn binh liên tục lần lượt chạy trở về, binh lực canh giữ tòa thành này đại khái có 7000 người.

Tất cả đều đã nghe tin đã sợ mất mật!

An Khôn nằm sấp xuống đầu thành, nhìn vào phụ thân bị bắt ở bên ngoài thành, trong nhất thời không biết làm sao mới tốt.

Thiếu niên mười mấy tuổi, tuy rằng vẫn thường đi theo phụ thân đánh trận, nhưng đều là đánh mấy tiểu thổ ty không nghe lời. Hắn cho rằng bản thân là tướng tài bẩm sinh, kết quả bị lấy ít thắng nhiều, đến giờ cũng không hiểu rõ sao lại thua.

Bây giờ cha ruột cũng bị bắt rồi, chẳng lẽ thật sự phải đầu hàng?

Cổ tay của An Như Bàn đã bị gãy, lúc này vẫn đang phải treo cánh tay lên. Hắn bị quân Đại Đồng áp giải xuống dưới thành, bất đắc dĩ mà hô lên đầu thành: “A Khôn, đầu hàng đi! Phí tướng quân nói, chúng ta có thể mang theo 500 lượng bạc, cả nhà đi tới đảo Luzon gì đó. Chỗ đó có hoang dã thế nào đi nữa, chẳng còn nghèo hơn Quý Châu sao?”

An Khôn muốn nói gì đó lại thôi, tiếp theo thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn hạ lệnh: “Mở thành!”

Khi Phí Ánh Củng, Tần Dực Minh đến cổng thành, An Khôn đã dẫn theo bộ tướng, quỳ ở đó chờ đợi khá lâu.

Đánh nhau mấy trận, bao gồm cả Quý Dương đầu hàng, tổng cộng bắt được hơn hai triệu thổ binh.

Quan văn theo cùng thừa cơ đăng ký, muốn làm rõ tên họ và địa chỉ của những người này. Kết quả phần lớn đều không có dân Hán, có một số thậm chí còn không có cả tên họ của tộc Di, chỉ có thể dựa vào đồng âm hoặc phát âm gần giống tên của tộc Di, đặt bừa cho họ một cái tên.

Mỗi người lĩnh được một ít lương thực về nhà, đồng thời còn mang theo một tờ giấy có viết tên họ.

Dặn đi dặn lại, không được để mất tờ giấy, từ sau dựa vào tờ giấy này, có thể đi tới quan phủ đăng ký hộ khẩu chia ruộng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »