Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1047
Thừa dịp hắn bệnh thì lấy mạng luôn (2)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn và Hà Lan hẹn nhau sau đầu xuân lập tức xuất binh.

Tổng đốc Antonio Diemen sốt ruột chờ không kịp, mùa đông đã phái ra đoàn tàu chiến, tập kích bất cứ thuyền Tây Ban Nha nào mà họ trông thấy.

Cho dù Triệu Hãn không ra tay thì Hà Lan cũng sẽ hành động, chẳng qua tuyến thời gian hơi thay đổi.

Trong lịch sử, sự kiện Philippines diệt người Hoa diễn ra sớm hơn, lúc ấy Hà Lan đang đánh nhau với Bồ Đào Nha, không rảnh tay vật lộn với Tây Ban Nha. Chờ năm thứ hai Sùng Trinh thắt cổ thì Hà Lan bắt đầu rầm rộ tấn công Philippines.

Hà Lan phái mười tám chiếc chiến thuyền, tám trăm binh sĩ chia làm ba đường tiến công.

Một đường đi Bắc Bộ Philippines, kích động dân địa phương không phục Tây Ban Nha tạo phản, đồng thời chặn lại thuyền buôn Trung Quốc đến từ Phúc Kiến (cắt đứt vật tư của Tây Ban Nha). Đường thứ hai đi xa về phía Đông, chặn lại thuyền buồm lớn đến từ Mexico, lúc ấy đường biển Thái Bình Dương của Tây Ban Nha đã khôi phục. Đường thứ ba cắt đứt Luzon và Borneo, không cho Borneo vận chuyển vật tư đi Manila.

Ba đường này hoàn thành giai đoạn đầu của kế hoạch, tụ tập lại phát động tổng tấn công Manila.

Mười tám chiếc chiến hạm Hà Lan, tám trăm binh sĩ Hà Lan vây công hai chiếc thuyền buồm lớn Tây Ban Nha cũ kỹ ở cảng Manila. Hai bên cắn nhau năm tiếng đồng hồ, sau đó mũi tàu chỉ huy của Hà Lan bị đánh nát. Hà Lan tổn thất nặng, Tây Ban Nha thì không bị hủy một chiếc thuyền nào, không một người nào chết.

Sau đó lại có hai chiếc thuyền buồm lớn từ Mexico trở về, Hà Lan không dám đánh trận biển nữa, tám trăm binh sĩ bắt đầu lên bờ tác chiến.

Cuộc chiến vây thành dài cỡ hai tháng, ba mươi binh sĩ Tây Ban Nha mang theo nhiều quân phó tòng* tác chiến.

(*) Quân nghe theo người khác chỉ huy, bán mạng cho người khác.

Cụ thể bao nhiêu quân phó tòng địa phương chết thì chúng ta không biết, nhưng không có một binh sĩ Tây Ban Nha chết. Hơn một trăm binh sĩ Hà Lan đã chết. Tiếp đó lại giằng co một tháng, lại bùng nổ cuộc chiến trên biển, đoàn tàu chiến Hà Lan chật vật mà trốn.

Batavia.

Quan chỉ huy Peter trở về từ Campuchia rống to trước mặt Tổng đốc Diemen: “Tổng đốc các hạ, chúng ta nên xuất binh tấn công Cát Miệt, nếu không thì công ty Đông Ấn Độ sẽ không còn mặt mũi gì trong Viễn Đông!”

“Tây Ban Nha mới là kẻ thù thật sự, còn quốc vương Cát Miệt không nghe lời thì chờ khi nào rảnh sẽ giải quyết sau.” Diemen nói.

Hà Lan vô địch trên biển trước đó không lâu đi trêu chọc Campuchia, bị Campuchia bắt giữ hai chiếc chiến hạm làm tù binh.

Nói chính xác hơn là hai chiếc thuyền buôn vũ trang.

Bọn họ mang theo hơn một trăm binh sĩ Tây Ban Nha xuất chinh, yêu cầu quốc vương Campuchia trả lại tiền hối lộ, bởi vì quan viên Campuchia nhận bạc nhưng không làm việc. Quân đất liền thua tan tác, hai chiếc thuyền buôn vũ trang Hà Lan dám chạy vào dòng sông lục địa diễu võ dương oai, bị quân đội Campuchia dùng chướng ngại vật bít đường sông, lại bị thuyền nhỏ tiêu hao chết trong sông.

Đúng rồi, Hà Lan còn đánh với nước Banten.

Hơn nữa vương quốc Mataram trên đảo Java cũng có mâu thuẫn nặng với Hà Lan, đang cân nhắc cùng nhau tấn công Hà Lan.

Nhưng không sao cả, công ty Đông Ấn Độ Hà Lan đã thói quen đánh với bốn phía.

Hai mươi sáu năm trước, Hà Lan vừa chiếm lĩnh Batavia, trong vòng một năm bị người nước Anh, người Jakarta, người Banten luân lưu vây thành. Đám kẻ địch của Hà Lan cũng buồn cười, Hà Lan lần nào cũng thỉnh cầu đầu hàng, nhưng bởi vì không thỏa thuận điều kiện đầu hàng được, tự họ thiếu lương thực nên rút quân bao vây.

“Tổng đốc các hạ, vua Trung Quốc gửi thư đến!” Phó quan vội vàng tiến vào.

Diemen xem thư xong thì nhíu chặt chân mày.

Bởi vì vua Trung Quốc gửi thư chỉ nói tháng bốn lịch Tây sẽ xuất chinh, Bắc Bộ đảo Luzon giao cho hải quân Trung Quốc, binh sĩ sẽ dọc đường kích động dân địa phương phản loạn.

Thành quả chiến đấu nên chia chác như thế nào thì vua Trung Quốc không nói.

Không nói rõ điều này, sau khi đánh chiếm Manila thì nó quy thuận ai?

Diemen biết vua Trung Quốc không hài lòng, lại viết thư gửi, nguyện ý giao thành Lingayen và Bắc Bộ cho Trung Quốc.

Thành Lingayen là thủ đô của một thổ bang* ở Luzon, bị hủy diệt từ trăm năm trước, có nhiều người Hoa và dân địa phương. Người Hoa ở đó bị đồ sát hai lần, về sau công ty Lan Phương thành lập Cộng hòa Lan Phương tại đó.

(*) Phiên vương quốc, gọi tắt phiên quốc hoặc thổ bang là một quốc gia chư hầu nằm dưới quyền cai trị của các hoàng tộc bản địa Ấn Độ, tương đương với Vương tước và Công tước ở Châu u thời Trung Cổ.

Diemen cho rằng mình đã đưa đủ thành ý, vị trí địa lý của thành Lingayen ở trên đảo Luzon chỉ đứng sau Manila.

Hà Lan muốn Manila, Trung Quốc lấy thành Lingayen, hai bên hợp tác công bằng.

Triệu Hãn lười hồi âm, đánh trước rồi tính.

Vì xuất binh Philippines, Triệu Hãn đặc biệt thành lập “Quân viễn chinh Luzon”. Chiêu mộ nông binh trong Phúc Kiến, Quảng Đông, tập huấn bắn súng vào mùa đông, cộng thêm lính chữa bệnh, có tổng cộng ba nghìn năm trăm người.

Lý Bang Hoa cho rằng lần này xuất binh rất không khôn ngoan.

Nhưng mà, Triệu Hãn lại không muốn bỏ qua cơ hội.

Báo thù cho người Hoa đã chết thảm, bày ra quốc uy của Trung Quốc, đó chỉ là nguyên nhân kèm theo. Một nguyên nhân khác là người Tây Ban Nha đồ sát lớn, đắc tội tất cả thương nhân Trung Quốc, xuất binh lúc này là muốn người đồng lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »