Trẫm

Lượt đọc: 9916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1039
Quân Cầu Sống (1)

❊ ❊ ❊

“Đi thôi, chuẩn bị nghi thức long trọng, đây là một lần chiến thắng vĩ đại!”

Tổng đốc Philippines được hoàng gia Tây Ban Nha cắt cử mỉm cười ra lệnh cho Tỉnh đốc, giáo chủ, pháp quan, các quan quân.

Tỉnh đốc Sanders có chút sợ hãi: "Tổng đốc các hạ, có khi nào vị vua Trung Quốc kia sẽ phái binh đến trả thù không?”

Corcuera trấn an mọi người nói: "Sẽ không, vua Trung Quốc chỉ thống trị nhân dân trên đất của mình, bọn họ sẽ không quản sự sống chết của nhân dân ở hải ngoại. Năm mươi năm trước chúng ta giết người Trung Quốc ở Philippines, vua Trung Quốc không phái binh xuất chinh. Bốn mươi năm trước chúng ta giết người Trung Quốc ở Philippines, vua Trung Quốc vẫn không phái binh xuất chinh. Đương nhiên, vua Trung Quốc đều rất thích sĩ diện, chúng ta sẽ cử đoàn đặc phái viên đi xin lỗi. Chỉ cần dâng quà lên, quỳ xuống xin lỗi hắn, tuyên bố người Hoa ở Philippines bạo loạn thì chắc chắn vua Trung Quốc sẽ không truy cứu."

"Như vậy thì tốt, xin Tổng đốc các hạ cố gắng nhanh chóng cử đặc phái viên đi.” Sanders nói.

Corcuera nói: "Tỉnh đốc tiên sinh, ngươi phụ trách bán tài sản của đám người Hoa này, mỗi vị tiên sinh có mặt ở đây đều có phần.”

“Cảm tạ sự nhân từ khảng khái của Tổng đốc các hạ!” Mọi người lập tức hoan hô tán dương.

Tiêu diệt người Hán trừ nguyên nhân là vì quá đông người mang đến mối đe dọa, lần này Corcuera diệt người Trung Quốc càng là vì thừa cơ hốt tiền.

Trong năm nay, Tây Ban Nha thua liểng xiểng ở Châu u và Châu Mỹ.

Cứ điểm thực dân vùng ven biển của Tây Ban Nha ở Chilke bị Hà Lan rút ra hết, bị cắt đứt tuyến đường biển ở Thái Bình Dương. Tức là, đoàn tàu chiến Châu Mỹ của Tây Ban Nha không thể vận chuyển hàng hóa đến Philippines, chỉ có thể đi Đại Tây Dương quay về Châu u.

Tây Ban Nha lại thua thảm nước Pháp trong chiến dịch Rocroi và trận chiến trên biển Cartagena, mất quyền bá chủ lục địa Châu u và Địa Trung Hải.

Hoàng gia Tây Ban Nha càng suy sụp về tài chính, Tổng đốc Philippines hết sức nóng nảy.

Đội tàu Châu Mỹ không đến được, tuyến đường biển chở hương liệu lại bị Hà Lan phá hỏng, mỗi chiếc thuyền chở hương liệu đều phải nộp thuế cho Hà Lan.

Hơn nữa Corcuera vì tiết kiệm chi phí, hai năm trước giảm bớt quân đồn trú ở Cơ Long. Triệu Hãn thừa cơ thiết lập huyện Cơ Long, tương đương không đánh mà thắng thu phục Cơ Long. Tây Ban Nha chỉ còn một chỗ mậu dịch ở Đài Loan, nơi này còn phải phục tòng trị lý của quan viên Trung Quốc.

Địa phương Tây Ban Nha đã truyền tin đến, muốn trị tội Corcuera, trong lịch sử, tên khốn này bởi vì làm mất Đài Loan nên khi quay về Tây Ban Nha đã bị nhốt bốn năm.

Trong tay cực kỳ thiếu tiền rồi còn sắp bị bắt về trị tội, thế là Corcuera nghĩ ra một kế độc ác.

Giết hết người Hoa ở Philippines, tiền cướp được chia cho mọi người, nháy mắt liền có thể xoay chuyển tài chính thiếu hụt, hơn nữa còn có thể thu mua một đám quan viên. Corcuera còn có thể để lại một mớ tiền hối lộ hoàng gia khi về Tây Ban Nha, lấy đó xóa bỏ xử phạt mình.

Còn về giết hết người Hoa dẫn đến thuộc địa Philippines bị ngừng hoạt động, hậu quả ác liệt đó liên quan gì tới Corcuera?

Nhiệm kỳ Tổng đốc của hắn sắp đến, để lại vấn đề đó cho Tổng đốc nhiệm kỳ sau đau đầu!

Khu vực tụ cư của người Hoa trong khe bên ngoài thành Manila chỉ có một phần kiến trúc vòng ngoài bị đốt. Đám người cùng hung cực ác này không nỡ đốt cháy hết, bởi vì khu người Hoa cực kỳ giàu có, có thể thừa dịp cướp đi nhiều tiền vật.

Quan quân Tây Ban Nha mang theo quân đội lao vào khu người Hoa cướp bóc khắp nơi, số ít người Hoa không chạy trốn, dù nộp tiền vật vẫn bị giết chết.

Bình dân Tây Ban Nha và bình dân địa phương thì tụ thành nhóm đi nơi xa hơn. Bởi vì xung quanh có thôn xóm người Hoa, phỏng chừng có một số người Hoa không kịp chạy, bọn họ có thể thừa cơ đi giết người cướp đồ.

Hơn mười thủ lĩnh thương nhân người Hoa bị áp đến ngoài thành.

Bọn họ thống khổ cầu xin, bởi vì Tổng đốc đã từng hứa hẹn, mặc kệ phát sinh sự tình gì đều sẽ bảo hộ an toàn sinh mệnh và tài sản của họ.

Nhưng vô dụng, bọn họ bị kéo tới bờ sông giết sạch.

Bốn mươi năm trước cũng giống như vậy, rất nhiều thương nhân người Hoa bán đứng đồng bào, thậm chí có một thủ lĩnh quân khởi nghĩa làm phản. Chỉ vì Tỉnh đốc Acuna hứa hẹn sẽ đưa bọn họ vào thành, cũng bảo hộ sinh mệnh và tài sản của họ.

Kết quả vào thành liền chết, đó là một đợt hành động dụ vào rồi giết.

Người Hoa ở Philippines đều biết chuyện này, nhưng vẫn có thương nhân giẫm lên vết xe đổ, trong lòng mang ôm chút may mắn đáng buồn. Nhưng càng nhiều thương nhân người Hoa nhận được bài học, cắm đầu chạy trốn, khi bị truy binh chặn đứng cũng ra sức phản kháng.

. . .

Khu vực đầm lầy.

Truy binh đứng bên ngoài chần chừ không tiến lên, bọn họ không muốn đuổi theo vào trong, lỡ rơi vào đầm lầy thì không hay.

Tổng cộng có sáu quan quân Tây Ban Nha cưỡi ngựa, một trăm lẻ sáu tay súng Tây Ban Nha, hơn ba trăm lính đánh thuê Nhật Bản, còn lại hai nghìn người toàn là người Pampanga (dân địa phương Philippines).

Tuy quan chỉ huy Blanco im lặng không nói nhưng cực kỳ đỏ mắt tài vật của người Hoa.

Hơn mười nghìn người Hoa cư ngụ trong khe nhưng chỉ có trên ba nghìn người thành công trốn vào đầm lầy, chắc chắn mang theo rất nhiều hoàng kim và bạc trắng.

Người Pampanga trở về sau khi càn quét rừng cây phía sau, bọn họ bắt được hơn mười người Hoa đi lẻ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »