Cảm ơn beerman đã đề cử Ngọc phiếu cho truyện.
...
Bùm!
Ngày vây công Corregidor Island thứ hai mươi bốn, trên đảo vang tiếng nổ điếc tai, một bức tường của tòa thành bị nổ sập.
“Giết!”
Thiết Hoành cầm gậy sắt lao ra hào chiến, thừa dịp quân phòng thủ Tây Ban Nha bị nổ ngây người thì dẫn theo lính đột phá vào từ lỗ hổng lớn kia.
Người đàn ông da đen này kinh nghiệm rất dày dạn, nếu đổi thành người Hán nào thì phỏng chừng đã lên đến cấp bậc lữ đoàn trưởng. Nhưng thế giới này chung quy là xem mặt, tuy rằng hắn tác chiến dũng mãnh, còn nỗ lực đọc sách viết chữ, nhưng bởi vì thân phận người da đen nên đành làm phó thủ cho chủ tướng Vương Huy.
Quân phòng thủ Tây Ban Nha ở khu vực khác trải qua hỗn loạn ban đầu thì bị nhanh chóng điều lại đây phòng ngự.
Nhưng quân Đại Đồng đã xông vào, tòa thành ở đây không phải như Manila, chỉ có pháo đài và hai bên phòng ngự sườn núi vòng ngoài. Sườn núi bị đảo xuyên qua, tòa thành thì bị nổ sập, bọn họ không còn cách nào khác nữa.
Thiết Hoành cầm gậy xông vào, giáp bông vừa mặc vào đã ướt sũng mồ hôi bởi vì nhiệt độ cao.
Một quân phòng thủ Tây Ban Nha giơ súng chĩa về phía Thiết Hoành, hắn giơ gậy sắt đập mạnh rồi tăng tốc nhào qua. Quân phòng thủ Tây Ban Nha một đấm đánh xỉu kẻ địch bị gậy sắt đập trúng, nhặt gậy lên tiếp tục xung phong, kẻ địch thứ hai bị Thiết Hoành đập nát đầu.
Bùm bùm bùm!
Quân phòng thủ Tây Ban Nha trên tường thành bắt đầu bắn quân Đại Đồng đang xông lên đợt thứ hai.
Khi quân Đại Đồng bị đánh chết bảy người thì Thiết Hoành đã bò lên thềm đá tường thành đến gần tường nội thành, mấy người đi theo sau lưng hắn, tất cả cầm vũ khí đánh gần thân, đánh bất ngờ đám lính súng hỏa mai Tây Ban Nha đang bắn phá.
Quan chỉ huy Tây Ban Nha Lopez rút đao bên hông ra, bước tới một bước định đâm ra.
Vóc dáng Thiết Hoành cao lớn, tay chân dài sọc, gậy sắt đúc cũng dài, không thèm để ý cú đâm kia, tiện tay ném gậy, cổ của Lopez bị đánh gãy.
Thanh lý khúc tường thành này xong, Thiết Hoành lại xông tới khúc khác, vừa chạy vừa hét to: “Thiên hạ Đại Đồng, bệ hạ vạn tuế!”
Còn có nhiều dũng sĩ địa phương cũng lục tục xông vào pháo đài, trông thấy quân phòng thủ Tây Ban Nha liền giết chóc trút giận. Đám dân địa phương bị khi dễ quá thảm, bắt được cơ hội thì tuyệt đối sẽ không nương tay với người Tây Ban Nha.
Thuận lợi bắt lấy Corregidor Island, tính tổn thất khi lên bờ: Bốn mươi ba người quân Đại Đồng bỏ mạng, một trăm tám mươi lăm người địa phương bỏ mạng, không tính vết thương nặng và nhẹ.
Nhưng bệnh nhân quân Đại Đồng lên đến một trăm năm mươi bốn người, có ba người chết bệnh.
Giống như người Hà Lan tấn công Malacca, 90% thương vong đến từ bệnh tật. Bởi vì chủ lực tấn công Malacca là lính đánh thuê chiêu mộ từ Châu u, vừa đến Đông Nam Á cực kỳ không thích ứng khí hậu.
May mà quân Đại Đồng chuẩn bị rất đầy đủ cho cuộc viễn chinh, mang theo thầy thuốc và nhiều dược liệu, hơn nữa quy định không được uống nước lã.
Sau khi chiếm Corregidor Island, hòn đảo lập tức đổi thành căn cứ quân sự của quân Đại Đồng. Phúc Châu – Chư La – thành Lingayen - Corregidor Island, vật tư liên tục không ngừng vận chuyển đến, sẽ không bởi vì thiếu lương mà dẫn đến thất bại tác chiến lâu dài.
Đoàn tàu chiến của Tây Ban Nha co cụm ở đảo Mindoro không dám lên Bắc cắt đứt đường lương của quân đội Trung Quốc, bởi vì số lượng chiến hạm của liên quân Trung Quốc – Hà Lan quá nhiều, bọn họ sợ đi phương Bắc rồi không thể về nữa.
. . .
Khu Binondo ở ngoài thành Manila, thủ lĩnh người Hoa là nhà truyền giáo Trần Lương Huấn.
Tên này cởi trang phục truyền giáo ra, thay đồ Hán truyền thống, mang theo mấy nghìn người Hán và người nhà tiến đến cảng quỳ nghênh quân Đại Đồng: “Khí dân hải ngoại Trần Lương Huấn quỳ nghênh thiên binh thiên tướng, hoàng đế Đại Đồng bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”
Thương nhân theo quân Lý Quang Chi giơ gậy đánh qua, một gậy đập vào đầu của Trần Lương Huấn.
“A . . . Tha mạng, tha mạng!”
Trần Lương Huấn hét thảm ngã xuống đất, tiếp theo lại bò dậy, nhịn đau dập đầu cầu xin tha thứ.
Vương Huy quát ngăn lại: “Trở về, không tuân quân lệnh!”
Lý Quang Chi nói: “Tướng quân, tên này quên nguồn quên gốc, đã theo đạo Công Giáo của quỷ lông đỏ. Hắn còn tự cho mình là dân Tây, bình thường mặc đồ Tây, hay chèn ép người Hán ở Luzon. Ngay cả thương nhân mới đến Manila làm ăn cũng có nhiều người bị hắn lừa dối, không giết người này thì không thể bình ổn cơn giận của dân!”
Vương Huy ngẫm nghĩ kỹ: “Bắt cả gia đình tên này tạm giam, không được quấy nhiễu người Hán theo Công Giáo khác!”
“Tướng quân vạn tuế!”
Người Hoa khác vội hò reo, bảo vệ được mạng sống là may rồi, bọn họ không rảnh quan tâm sự sống chết của Trần Lương Huấn.
Thương nhân Phúc Kiến theo quân thấy Vương Huy bắt cả nhà Trần Lương Huấn xem như trút ra cơn giận, không đòi đánh đòi chết với người Hoa còn lại.
Cả người Trần Lương Huấn mềm nhũn van xin: “Tướng quân tha mạng, tướng quân tha mạng, thảo dân nguyện dâng ra toàn bộ gia sản!”
Trần Lương Huấn thật sự rất tuyệt vọng, đám người Tây Ban Nha chết tiệt kiên quyết không cho người Hoa theo đạo Chúa vào thành. Khiến bọn họ phòng thủ pháo đài vòng ngoài, nhưng quân phòng thủ Tây Ban Nha còn từ bỏ pháo đài vòng ngoài, co cụm trong thành không chịu đi ra.
Vương Huy sắc mặt âm u nói: “Gia sản của ngươi tự nhiên sẽ sung công, còn ngươi có sống được hay không thì phải xem ngươi hữu ích cỡ nào.”