Vương Huy hỏi: “Còn bao nhiêu người không bị bệnh?”
Quân y quan đáp lại: “Hơn một nghìn sáu trăm người.”
Quân viễn chinh tổng cộng ba nghìn năm trăm người chỉ còn hơn một nghìn sáu trăm người không bị bệnh. Hơn nữa chứng bệnh có đủ loại, không thể chẩn đoán chính xác tình trạng bệnh của nhiều người, quân y chỉ có thể phán định là “Lạ nước lạ cái”.
Vương Huy gọi quan truyền lệnh đến: “Kêu lính địa phương nhặt xác trong thành, đào hầm chôn hết, đừng để làm ra ôn dịch.”
Không thể đốt, bởi vì không tìm được nhiều củi khô như thế, củi khô chất trong phòng đều bị ẩm nghiêm trọng.
Cảm thấy nhóm lửa phiền phức, đám binh sĩ Hà Lan trực tiếp uống nước lã.
Chỉ có quân Đại Đồng là kỷ luật quân đội nghiêm ngặt, dù khó nhóm lửa cỡ nào cũng phải uống nước sôi, hai ngày bão đó quân Đại Đồng đành vào nội thành chỉ có thể uống nước lã tại chỗ, kết quả đánh xong lại thêm một đám người bệnh.
Tàu chiến của bốn nước Trung Quốc, Hà Lan, Brunei, Sulu đều trốn ở cảng trong Vịnh Manila.
Bão qua đi, bọn họ chỉ dám tuần tra gần biển, sợ ra biển lại gặp phải gió bão. Đoàn tàu chiến của Tây Ban Nha cũng không dám lại đây, hai bên đều chờ qua một thời gian ngắn mới lại trận chiến trên biển.
Mỗi người đều bận rộn tu sửa thuyền, dù tốn ở cảng thì vẫn bị hư hỏng.
Nửa tháng tiếp theo, không ai có động tĩnh.
Trong tòa thành có số người quan viên Tây Ban Nha, và đại khái hai trăm tám mươi lính Tây Ban Nha. Có mấy trăm lính đánh thuê Nhật Bản và lính địa phương Pampanga còn sót lại.
Tổng đốc Tây Ban Nha Corcuera mỗi ngày đều tự mình tuần tra.
Mưa rơi càng nhiều Corcuera càng sợ hãi, sợ quân đội Trung Quốc hứng mưa tấn công tòa thành, mùa mưa ngược lại khiến quân đội cảnh giới gấp đôi.
Thiết Hoành hỏi: “Không đánh nữa hả?”
“Không.” Vương Huy lắc đầu nói: “Dù sao đã chiếm lĩnh nội thành, chỉ còn một tòa thành, không cần thiết tăng thương vong. Qua một thời gian ngắn, đón người nhà của sĩ tốt đến, sống trong thành này. Sau khi di chuyển một ít nông dân khai hoang quanh thành thị. Trước đó chúng ta xây dựng công sự quanh tòa thành, vòng nó lại, ai dám ra đây thì đánh kẻ đó. Cho đám quỷ lông đỏ chết đsoi luôn! Hắn có lương thực một năm thì chúng ta sẽ bao vây một năm!”
Mùa mưa cũng có lúc trời trong.
Chờ mưa tạnh, quân Đại Đồng liền chỉ huy đám lính địa phương dùng xe con đẩy bùn đất vào thành. Quay quanh tòa thành, xây dựng công sự phòng ngự chống lửa đạn ở bên ngoài sông bảo vệ thành.
Tất cả cầu bắc qua sông bảo vệ thành đều bị lính địa phương đặt chướng ngại vật.
Quân phòng thủ Tây Ban Nha muốn lao ra thì phải chèo thuyền qua sông, dời chướng ngại vật trên cây cầu rồi mới tính tiếp.
Pháo đài Santiago cực kỳ kiên cố, bức tường thành dày mười thước.
Vương Huy dùng đại bác công thành, bởi vì trên cao có tường bằng đá bảo hộ pháo đài, khi phòng thủ có ưu thế đánh bằng pháo hơn.
Tổng đốc Corcuera đứng trên tháp đại bác của tòa thành, nhìn công sự bên quân địch dần thành hình từ bốn phía, hoàn toàn chịu bó tay. Người thực dân gọi pháo đài Santiago của Manila là “Thánh địa tự do”, hiện giờ thành nhà tù hạn chế tự do của Corcuera.
Pháo đài này không chỉ một lần bị bao vây.
Trên cơ bản, kéo dài ba, năm tháng là quân địch sẽ tự động bỏ chạy.
Bởi vì mặc kệ là dân địa phương Luzon hay Sultan nước Sulu đều không thể cung ứng lương thực cho đại quân vây thành nửa năm.
Hơn nữa sau khi xây thành Manila, quân địch không thể tấn công vào trong thành, càng miễn bàn vào trong thành, chạy đến bao vây pháo đài.
Nhưng lần này phiền phức rồi.
Trung Quốc không phải dân địa phương Luzon, cũng không phải tiểu quốc Sulu, dư sức vận chuyển lương thực, có thể vây quân phòng thủ trong pháo đài đến chết đói.
“Ta đã nói là đừng đồ sát người Đường rồi mà!”
Tỉnh đốc Sanders lại gầm rống oán trách: “Giết những người Đường đó, trừ cướp bóc tài vật ra chúng ta có thể được đến cái gì?
Không có thợ cạo đầu, không có thợ đóng giày, đi ị cũng không có người lấy phân. Giờ thì hay rồi, vua Trung Quốc phái quân đội đến, bọn họ bao vây tòa thành không đi, lương thực của chúng ta có thể kiên trì nửa năm sao?”
“Đương nhiên có thể, trong hầm có lương thực, nhà kho cũng có lương thực.” Corcuera xoay người chất vấn: “Chẳng lẽ đồ sát người Đường cướp tài vật không chia chút gì cho các hạ sao? Chẳng những chia cho các hạ, còn cho rất nhiều.”
Sanders hỏi: “Vậy ngươi nói nên ứng đối thế khó này sao đây?”
Corcuera lặng im.
Tây Ban Nha không thể nào phái viện quân, bên Châu Mỹ cũng sẽ không.
Chưa đánh xong chiến tranh ba mươi năm, ở Châu u, Tây Ban Nha đánh cùng lúc với các đồng minh Hà Lan, nước Pháp. Bọn họ cũng kiệt quệ ở Châu Mỹ, trận đánh thua liểng xiểng năm ngoái dẫn đến mậu dịch thuyền buồm lớn tạm cắt đứt, có thể khôi phục đường biển Thái Bình Dương đã là hết sức rồi.
Không chỉ thế, Tây Ban Nha kinh doanh quần đảo Nam Bộ Philippines mấy chục năm, tuy thành lập nhiều thành thị, cảng, pháo đài và đài khói hiệu ở ven biển, nhưng thực lực của bọn họ chỉ có thể khống chế khu vực này.
Trên quần đảo Nam Bộ Philippines có nhiều dân địa phương thờ đạo Hồi, lãnh tụ tinh thần của họ là Sultan Sulu.
Đừng thấy quý tộc nước Sulu không tranh giành, nhưng tầng dưới chó Hồi giáo và dân địa phương liên tục nhiều năm khởi nghĩa phản kháng. Cũng vì dân địa phương phản kháng mới kéo mỏng binh lực của Tây Ban Nha, khiến Manila chỉ có ba trăm binh sĩ Tây Ban Nha đóng giữ.
Corcuera càng lo lắng lính đánh thuê Nhật Bản ở trong tòa thành này hơn!
Mấy tên Ronin* Nhật Bản này nếu bị vây trong thành một tháng thì có khi nào tạo phản đầu hàng không?
(*) Ronin là những samurai không còn phục vụ cho chủ tướng của mình, tự do trôi dạt.