Trẫm

Lượt đọc: 9916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1031
Phúc Thọ cao (2)

❊ ❊ ❊

Phần lệnh dụ này truyền đến thập bộ, các Thượng thư chưa làm rõ tình huống gì nhưng vẫn nghiêm chỉnh truyền đạt chấp hành.

Nam Kinh làm thủ đô, đương nhiên là thành thị chấp hành đầu tiên.

Sai dịch sở tại gõ cửa từng nhà, làm nhiều bách tính hoang mang, bởi vì bọn họ căn bản không biết nha phiến là cái gì.

Ngâm Xuân Xã.

Bởi vì hoàng đế tự mình viết tên cho gánh hát khiến Ngâm Xuân Xã của Phí Như Di một chốc nổi tiếng, chẳng những được tửu lâu quán trà mời đến diễn, quan to quý nhân mời khách mở tiệc cũng sẽ tìm Ngâm Xuân Xã hát kịch.

Giờ phút này, Phí Như Di đang ở một bên nghe hát kịch một bên . . . Hút nha phiến.

Phí Như Di bị nghiện từ hai năm trước, ban đầu lẩn vào yên diệp mà hút, về sau dần thấy khó chịu nên bỏ lá ra, chỉ hút nha phiến mới đã ghiền.

Trong vòng tròn toàn là con nhà giàu, hơn nữa quy mô dần dần mở rộng, mỗi tháng đều có người mới khờ khạo đến kết giao với họ rồi mơ hồ bị dụ dỗ.

Một tiểu nhị của cửa hàng bước nhanh chạy tới, không để Phí Như Di đang hút nha phiến nghe kịch, sốt ruột nói: "Lão gia, có việc gấp!"

"Cút!"

Tuy Phí Như Di là kẻ khác với người thường nhưng bình thường thân thiện lễ độ, chỉ có lúc trước và sau khi hút anh phiến là táo bạo nóng nảy.

Tiểu nhị rụt cổ không dám lên tiếng, lặng lẽ đứng bên cạnh chờ.

Mãi khi Phí Như Di phì phèo khói thuốc xong, linh hồn từ trên trời trở về nhân gian, thoải mái dựa vào ghế không muốn nhúc nhích, qua một lúc tiểu nhị mới lại gần nói: "Lão gia, có việc gấp."

"Chuyện gì?" Toàn thân Phí Như Di mềm nhũn, vẫn còn lâng lâng.

Tiểu nhị nói: "Mới vừa rồi có sai dịch đến cửa hàng, bọn họ đi từng nhà tuyên cáo lệnh dụ của bệ hạ. Nói là . . . Nói là . . .”

"Nói!" Phí Như Di không kiên nhẫn nạt.

Tiểu nhị nói: "Bệ hạ có lệnh, sau này gieo trồng, buôn bán anh túc đều phải báo với quan phủ. Trong vườn hoa cấm gieo trồng, quan lại hút nha phiến sẽ bị bãi quan triệt chức, học sinh hút anh phiến sẽ bị khai trừ học tịch."

Phí Như Di vẫn chưa có phản ứng kịch liệt gì, con nhà quan Lý Chuẩn ở bên cạnh đã nổi sùng lên: “Bệ hạ hôn . . . Bệ hạ chắc là bị kẻ gian che mắt. Nha phiến là thứ văn nhã, sau khi hút vào có thể liên lạc với người trời. Làm việc, viết thơ, viết văn cũng có thể câu chữ tuôn như suối. Sao có thể cấm thứ tốt như vậy?”

"Lý huynh nói không sai." Một công tử con nhà quan khác phụ họa.

Lý Chuẩn nói với Phí Như Di: "Phí huynh cùng bệ hạ là quen biết cũ, có thể tùy thời tiến cung diện thánh, việc này cần nhờ Phí huynh ra mặt khuyên can."

Phí Như Di lảo đảo đứng lên, sửa sang vạt áo nói: “Việc này phải làm. Bệ hạ không biết thần diệu của nha phiến nên mới tưởng là thứ hại người nặng. Ta vào cung ngay, mời bệ hạ cũng nếm thử, sau khi nếm thử tất nhiên sẽ thay đổi chủ ý."

Mọi người không coi kịch nữa, ngồi kiệu đưa Phí Như Di đi diện thánh.

Phí Như Di vẫn được ưu ái, chỉ đợi nửa canh giờ đã được phép vào yến kiến.

Triệu Hãn phê duyệt tấu chương, cũng không ngẩng đầu lên, thuận miệng nói: "Có việc thì nói, không có việc gì thì tự đi chơi.”

Phí Như Di nâng nha phiến cao tiến lên, cười nói: "Bệ hạ, hôm nay đến tiến hiến một vật thần, sau khi bệ hạ hút vào sẽ tinh thần gấp trăm lần, mệt nhọc sửa công văn cũng bay biến.”

Triệu Hãn nhìn thứ như cao màu đen tuyền này, đã hiểu tình huống, hỏi: “Thứ này là vật gì?"

Phí Như Di trả lời: "Phúc Thọ cao."

"Ngươi hút nó?” Triệu Hãn lại hỏi.

Phí Như Di nói: "Nếu hiến cho bệ hạ thì tất nhiên đã hấp trước rồi, biết nhiều diệu dụng của nó. Mỗi lần hút chẳng những liên lạc với người trời, hơn nữa tinh thần phấn chấn, các ý tưởng tuyệt vời kéo dài không dứt.”

Triệu Hãn hỏi: “Thứ này lưu hành rộng trong Nam Kinh không?”

Phí Như Di nói: “Hiện giờ thì thịnh hành trong hội văn, Phúc Thọ cao cũng càng lưu hành, là vật phải có trong hội văn cao nhã. Theo ta được biết, Nam Kinh có ít nhất mấy trăm bằng hữu dùng cao.”

Triệu Hãn nói với thị vệ đứng ngoài cửa: “Người đâu, áp tên này vào đại lao phó Hình bộ, bắt hắn khai ra người hút nha phiến. Không cung khai thì nghiêm hình tra tấn, phải bắt trọn không chừa một tên! Sau khi bắt người thì buộc cai nghiện, nếu không cai được thì không thả ra. Còn nữa, thông báo cho người nhà của bọn họ, tất cả chi phí dùng để cai nghiện nha phiến, ăn uống tiêu tiểu đều phải tự mình trả tiền!”

Mãi đến khi bị thị vệ kéo ra ngoài Phí Như Di mới sợ hãi hô to: "Bệ hạ, Phúc Thọ cao thật sự là vật văn nhã, bệ hạ không tin hãy tự nếm thử!”

Nếu không có dự án quy hoạch phát triển Tứ Xuyên, Quảng Tây thì chắc chắn Triệu Hãn không biết nha phiến lưu hành trong vòng tròn thượng tầng ở Nam Kinh.

Căn bản không chỉ có mấy trăm người, mà là hơn một nghìn ba trăm người!

Quan viên của Hàn Lâm viện, Khâm Thiên viện đã bị nghiện một phần tư. Khó mà nói là ai dấy lên phong trào, tóm lại đều xem anh phiến là thứ tốt, hễ mệt mỏi buồn ngủ là hút vài miếng giải lao, nâng cao tinh thần

Bao gồm viện trưởng của Khâm Thiên viện Tiêu Thời Trung, nhà toán học số một của Đại Đồng tân triều, người tiểu muội Triệu Trinh Phương từng thầm mến đều trở thành người ủng hộ trung thực của nha phiến.

Triệu Hãn đau buồn kêu lên: “Sao ngươi đụng vào thứ đó?”

Tiêu Thời Trung khó hiểu hỏi: "Bệ hạ, hút Phúc Thọ cao có gì không được? Năm nay thần suy luận hai công thức toàn là nhờ hút Phúc Thọ cao mới có linh cảm.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »