Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1091
Không muốn trở về (1)

❊ ❊ ❊

Triều đình Đại Đồng thống trị Thủy Tây tạm thời không thể khống chế thôn trấn, nhưng so với Đại Minh đã là tiến bộ rất lớn.

Tiến bộ lớn nhất chính là toàn diện hủy bỏ chế độ nô lệ!

Triệu Hãn tự mình ra lệnh, đại quân của Hoàng Yêu đừng rời khỏi Thủy Tây, chiến sự bên Quý Châu giao cho các đội khác, đặc biệt trấn giữ đề phòng người Di phản loạn. Đương nhiên, phủ Ô Tát, phủ Trấn Hùng, phủ Ô Mông, Quy Hóa Ti ở Tứ Xuyên mới được chia cho Quý Châu cũng thuộc về Thủy Tây rộng lớn, dân số chủ yếu là người tộc Di, Hoàng Yêu có thể chia binh tấn công.

Nhưng vào lúc này, quân phiệt ở phủ Đô Vân, An Thuận Châu và Phổ An Châu gửi thư tới Quý Dương thỉnh cầu quy thuận.

Đương nhiên, nhóm quân phiệt người Hán này chỉ khống chế những thành thị địa phương chủ yếu.

Ví dụ như Dương Nhất Bằng của Phổ An Châu, thực chất chỉ khống chế được Châu Thành (huyện Bàn) và Vệ Sở, còn lại thuộc về tiểu thổ ty ở địa phương.

Đại quân từ bốn đường tiến công Quý Châu, ngoại trừ quân của Phí Ánh Củng, số còn lại tạm thời vẫn chưa thể rút ra được. Đều cần đại quân trấn giữ, giúp đỡ lập hộ khẩu và phân chia ruộng đất, trong quá trình phân chia ruộng đất chắc chắn sẽ có hỗn loạn.

Quảng Lộ mang chính lệnh của triều đình tới, còn một việc nữa là thành lập thêm Tuần Kiểm Tư.

Nông binh theo quân được phân ra rất nhiều để thành lập bộ đội cảnh sát vũ trang ngay tại chỗ. Người nhà của bọn họ cũng sẽ chuyển tới, sau này sinh sống ở Quý Châu, dựa vào sức mạnh của cảnh sát vũ trang để duy trì yên ổn ở Quý Châu.

Chỉ khi nào thành lập lực lượng cảnh sát vũ trang ở các nơi xong, quân Đại Đồng mới có thể hoàn toàn dứt ra, có lẽ tới mùa xuân sang năm mới có thể bình định được Quý Châu.

Muốn cải thổ quy lưu, muốn bỏ chế độ nô lệ, còn phải phân chia ruộng đất cho bách tính thì rắc rối và phức tạp như vậy đấy. Nào giống như Mãn Thanh xuôi nam trong lịch sử, dẫn theo thổ ty quy thuận đánh tới là xong, ngoại trừ thay đổi kẻ thống trị thì chẳng có gì thay đổi.

Quân Đại Đồng làm ra động tĩnh lớn như vậy ở Quý Châu, triều đình ngụy ở Vân Nam đang làm gì?

Chẳng làm gì cả.

Mộc Thiên Ba bình định thổ ty phản loạn xong thì trở về trấn giữ Côn Minh, đề phòng hoàng đế làm loạn.

Vị hoàng đế kia hàng đêm sênh ca, đúng là chẳng có tâm tư nào khác, chỉ dành thời gian hưởng lạc, chờ quân Đại Đồng tới sẽ lập tức đầu hàng.

Các quan văn ở Vân Nam cũng dành thời gian cướp đoạt tiền tài. Bọn họ sớm đã hỏi thăm rõ ràng, chỉ cần không phải ác danh rõ ràng, chỉ cần không phải ngoan cố chống cự, triều đình Đại Đồng chỉ phân phát đất đai, không động tới của nổi thuộc về quan dân.

Chân chính ngoan cố muốn chống cự lại là Mộc Thiên Ba, bởi vì Mộc gia chính là địa chủ lớn nhất vùng Vân Nam, có mấy triệu mẫu đất, nhiều tới không quản được, không trồng được hết, thậm chí bị gia nô và bách tính lặng lẽ xâm chiếm cũng không biết.

Thành Thủy Tây.

Lộc Thiên Hương cưỡi ngựa cầu kiến Hoàng Yêu, khó khăn lắm mới gặp được liền mở miệng hỏi: "Vì sao không cho ta đi đánh Ô Tát?"

Hoàng Yêu giải thích: "Triều đình có lệnh, mục khôi và thổ mục chuyển thành quan địa phương, toàn bộ con cái mười hai tuổi đến mười sáu tuổi phải đưa tới Nam Kinh đọc sách. Không phải muốn đưa các ngươi đi làm con tin, mà là cho các ngươi học tiếng Hán, nhận biết chữ Hán, sau này trưởng thành có thể giữ chức vụ ở Thủy Tây. Bệ hạ nói hai mươi năm sau, người không biết chữ không thể làm quan viên tân nhậm ở Thủy Tây."

"Ta làm nữ tướng quân, không cần biết chữ, biết nói tiếng Hán là được." Lộc Thiên Hương nói.

Hoàng Yêu cười nói: "Làm tướng quân trong quân Đại Đồng nhất định phải biết chữ. Bằng không cùng lắm là thăng lên tới tiêu trưởng mà thôi. Có một vị tướng quân họ Trương (Trương Thiết Ngưu), hễ đụng vào sách là buồn ngủ, bị ép phải học mấy trăm chữ, bây giờ đã có thể tự xem thư."

Lộc Thiên Hương buồn bực nói: "Đây là quy tắc do kẻ ngu nào đặt ra vậy? Chiến tranh là dựa vào đánh nhau, cũng không phải làm quan văn, biết nhiều chữ như vậy làm chi?"

"Là bệ hạ đặt ra quy củ, nếu ngươi có nghi vấn, tới Nam Kinh rồi có thể cầu kiến bệ hạ." Hoàng Yêu lại càng cười vui vẻ hơn, hắn cũng từng trải qua nỗi khổ học chữ.

"Bệ . . . " Lộc Thiên Hương cả gan nói: "Không phải cái gì hoàng đế cũng đúng, biết chữ mới có thể làm tướng quân là điều không đúng. Hơn nữa ta qua một năm nữa thì đã mười bảy (tuổi mụ) rồi, không tính là mười sáu tuổi, không cần tới Nam Kinh đọc sách."

Hoàng Yêu mặc kệ nàng, gọi phó quan tới: "Thông báo xuống các bộ, ba ngày sau, xuất binh tới phủ Ô Tát."

Con cái của mục khôi và thổ mục Quý Châu, bao gồm con mồ côi của tướng sĩ Đại Minh như Phương Trạch Ngọc, chỉ cần tuổi tác thích hợp đều phải bị tuyển đi Nam Kinh học chữ.

Đám thổ ty đồng ý quy thuận ở Tứ Xuyên, Hồ Nam, Quảng Tây trừ được phép chuyên buôn bán ra, nhiều người còn được vớt chức quan nhỏ như trưởng trấn. Con cái của họ đều đã đến đại học Nam Kinh, Kim Lăng, nơi đó thiết lập lớp cơ bản chuyên môn.

"Không cho mang tùy tùng thì thôi đi, tại sao cấm không cho mang ngựa của nhà mình?” Mông Thái vừa xoa bóp mắt cá chân vừa oán trách.

Xa Tề giơ túi da lên uống nước, cười mỉa: “Nam nhân nhà họ Di mà đi đường núi không được?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »