Lộc Thiên Hương kinh ngạc nói: “Tướng quân người Di, không thống lĩnh người Di, vậy mà có thể thống lĩnh binh Hán?”
Trương Sĩ Hòa cười nói: “Tân triều Đại Đồng, không phân biệt sắc tộc, mọi người đều là huynh đệ tỷ muội. Nếu đã như vậy, tướng quân người Di, sao không thể thống lĩnh binh sĩ người Hán? Trong quân Đại Đồng ta, không chỉ có tướng quân người Di, còn có một vị nữ tướng quân người Hán.”
“Nữ tử người Hán cũng có thể làm tướng quân sao?” Lộc Thiên Hương càng lúc càng tò mò, ngồi xếp bằng trên mặt đất truy hỏi.
Tộc Di Thủy Tây thuộc về xã hội phụ quyền, trừ phi tình hình cấp bách, không thì nữ nhân không thể tham gia chiến đấu. Vị Xạ Hương phu nhân thời Minh sơ kia, còn có Lộc Thiên Hương của hiện tại, đều là nắm giữ đại quyền quân chính thay nhi tử sau khi trượng phu mất —— Thạch Trụ Tần Lương Ngọc cũng vậy, tất cả quyền lực đều là của nhi tử.
Trương Sĩ Hòa cười nói: “Bệ hạ từng nói, chỉ bàn tới nhân cách, người người sinh ra đều bình đẳng, nam nhân và nữ nhân tự nhiên là bình đẳng. Nam nhân có thể làm tướng quân, nữ nhân sao lại không thể làm tướng quân? Trong triều đình Đại Đồng ta, không chỉ có nữ tướng quân, còn có quan văn nữ. Trong đó có một vị nữ quan đã làm tri phủ, các ngươi biết tri phủ chứ?”
“Biết.” Lộc A Hoan gật đầu: “Phủ của người Hán, còn lớn hơn cả Tắc Khê của người Di.”
Tiểu Hồng đích thực đã thăng lên làm tri phủ, nhưng nam nữ thật sự bình đẳng là chuyện không thể nào.
Nếu Tiểu Hồng là nam nhân, với tư cách và sự từng trải lẫn chiến công của nàng, đoán chừng đã có thể làm tới chánh tam phẩm rồi. Nhưng làm quan nhiều năm như vậy, hiện giờ cũng chỉ thăng tới tri phủ, hơn nữa còn đưa tới vô số lời xì xào bàn tán. Nếu như không phải Triệu Hãn đích thân hạ lệnh, ngay cả tri phủ nàng cũng không làm được.
Trương Sĩ Hòa nói với Lộc Thiên Hương: “Nếu Ô Mông bộ quy thuận triều đình, cô nương cũng có thể dẫn binh đánh trận, cũng có thể làm quan văn cai trị một phương.”
Lời nói này khiến hai mắt Lộc Thiên Hương sáng rực, suýt chút nữa đã đồng ý ngay tại chỗ, nghe được tiếng ho của phụ thân, nàng mới vội vàng im miệng không nói gì.
Lộc A Hoan hỏi: “Trương tuyên giáo đến là để chiêu hàng Ô Mông bộ sao?”
“Không phải.” Trương Sĩ Hòa lắc đầu nói: “Chỉ là Thủy Tây có quá nhiều lời đồn liên quan đến quân Đại Đồng, Hoàng tướng quân phái chúng ta tới các bộ Di, nói rõ với bách tính tộc Di quân Đại Đồng là như thế nào. Chúng ta không giết người bừa bãi, cũng sẽ không bắt nữ nhân và trẻ con. Tộc Di có phong tục bắt nô lệ, nhưng người Hán không có, quân Đại Đồng càng không bắt nô lệ. Đợi tiêu diệt xong thổ ty Thủy Tây, bách tính các bộ tộc Di đều là bách tính của bệ hạ Đại Đồng.”
Lộc A Hoan trầm mặc không nói, hắn có chút không tin, sợ bị người Hán lừa gạt.
Trương Sĩ Hòa nói: “Tình hình hạn hán năm nay của Thủy Tây, tuy rằng không đặc biệt nghiêm trọng. Nhưng theo chúng ta được biết, thổ ty An thị vì để đánh trận mà phái người đến các bộ trưng thu lương thực, còn cưỡng ép người Di làm lính. Lương thực của Ô Mông bộ có đủ không? Sau này chúng ta đều là người một nhà, đều là huynh đệ tỷ muội, nếu như lương thực của Ô Mông bộ không đủ, có thể mượn quân lương của quân Đại Đồng.”
“Thật sự có thể mượn lương?” Lộc A Hoan đã động lòng.
Trương Sĩ Hòa nói: “Đương nhiên có thể. Nếu đã là huynh đệ tỷ muội, chuyện người thân với nhau mượn lương không phải rất bình thường sao? Nếu Lộc thổ mục không tin thì phái vài người xuống núi. Lần này ta mang tới không nhiều quân lương, nhưng vẫn có thể cho mượn một ít.”
Vì để phán đoán Trương Sĩ Hòa có nói thật không, Lộc A Hoan thật sự phái đi mười mấy thanh niên trai tráng, tới doanh trại quân Đại Đồng dưới núi mượn lương thực.
Mười mấy thanh niên trai tráng, có thể vác được bao nhiêu về núi? Cũng chỉ mấy thạch lương thực mà thôi.
Lộc A Hoan cứ ngồi mãi bên ngoài cổng trại chờ đợi, nhìn thấy mấy trăm cân lương thực chuyển lên núi, lập tức không thể cảm động hơn được nữa.
Quân Đại Đồng đúng là tốt thật, vậy mà có thể mượn lương.
Trái lại thổ ty Thủy Tây, cho dù gặp phải thiên tai, cũng không thể cho họ mượn lương. Không chỉ như vậy, càng gặp phải thiên tai, thổ ty càng thúc giục lương thực gắt gao hơn.
Ngoài giục lương thực ra, còn có lao dịch.
Mỗi một trại và bộ lạc đều được thổ ty phân công lao dịch. Bên phía Ô Mông bộ này, chủ yếu là nuôi ngựa cho thổ ty, mỗi năm đều có hạn mức tiến cống. Gặp phải dịch bệnh hoành hành, ngựa chết quá nhiều, người Di của Ô Mông bộ còn phải các thêm lương thực. Nếu không đền được chiến mã, lại không đưa ra được lương thực, thì phải dâng lên nam nữ trẻ tuổi, để đầu lĩnh Tắc Khê địa phương lĩnh về làm nô lệ.
Bất kể là An thi của Thủy Tây hay Tống thị của Thủy Đông, đều thường bùng phát khởi nghĩa. Bách tính tộc Di, tộc Choang, tộc Miêu không chịu nổi sự áp bức của thổ ty, chỉ có thể cầm vũ khí nổi dậy, thậm chí còn liên thủ với người Hán tạo phản.
Không chỉ một lần, thổ ty không đàn áp được khởi nghĩa, chỉ có thể thỉnh cầu triều đình Đại Minh phái binh trấn áp.
Trong mắt của bách tính các tộc, triều đình và thổ ty là cùng một bọn, đều là bọn khốn kiếp bóc lột áp bức bọn họ.
Quân Đại Đồng tuy rằng chỉ cho mượn mấy trăm cân lương thực, nhưng khiến Lộc A Hoan cực kỳ vui vẻ. Hắn kéo tay Trương Sĩ Hòa nói: “Bằng lòng cho mượn lương thực đều là bằng hữu, người Di trước giờ chưa từng bạc đãi bằng hữu, chúng ta vào trong uống rượu thôi.”