Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1069
Khai thác hướng ra ngoài (2)

❊ ❊ ❊

Nam Kinh.

Đứng ở trước mặt Triệu Hãn đều là trọng thần của các bộ trong triều đình Đại Đồng.

Tả Hiếu Lương nói: “Không thể thiết lập châu huyện ở Luzon được, thế thì mình thiết lập Tuyên phủ tư làm thống trị ràng buộc.”

u Dương Chưng nói: “Nên làm như vậy với vùng nằm ngoài giáo hóa, giống Lào Tuyên úy tư, thiết lập một Luzon Tuyên úy tư, lệnh cho thổ ty địa phương quản lý vùng mình cai quản.”

Dương Chung thì hỏi: “Luzon này có thể trồng trọt không? Nếu không thể trồng trọt lương thực thì cho thổ ty trị lý vùng đó.”

Chúng thần tranh luận nửa ngày, đều đồng ý lập thổ ty.

Triệu Hãn không thương lượng với bọn họ, bởi vì thật sự không có tiếng nói chung, hắn trực tiếp ban bố thánh chỉ.

Thứ nhất, thiết lập Luzon Tổng đốc, trật* bằng quan viên tòng nhị phẩm, từ tả thị lang của các bộ lựa chọn và bổ nhiệm. Nhiệm kỳ sáu năm, quản lý chung các việc ở Luzon.

(*) Là cấp bậc, bổng lộc của quan lại.

Thứ hai, thiết lập Luzon Dân chính sử, trật bằng quan viên chính tam phẩm*, từ sở trưởng của các tỉnh lựa chọn và bổ nhiệm. Nhiệm kỳ sáu năm, chủ yếu quản công việc dân chính của Luzon.

(*) Tòng phẩm tức là chức phó, chính phẩm tức là chức vị chính thức. Ví dụ tòng nhị phẩm là quan viên phó nhị phẩm, thấp hơn chính nhị phẩm nửa cấp. Chính nhất phẩm đến chính tam phẩm được gọi là đường thượng quan, còn từ chính tam phẩm xuống chính thất phẩm thì gọi là đường hạ quan hoặc tham thượng quan. Từ chính thất phẩm trở xuống là tham hạ quan.

Thứ ba, thiết lập Luzon Tuyên giáo sử, trật bằng quan viên chính tam phẩm, từ sở trưởng của các tỉnh lựa chọn và bổ nhiệm. Nhiệm kỳ sáu năm, chủ yếu quản công việc giáo dục của Luzon.

Thứ bốn, thiết lập Luzon Tài chính sử . . .

Tóm lại là Tổng đốc một mình nắm quyền to, thiết lập một đống quan viên chia nhau quản lý, sau đó cách ba năm phái ngự sử đi tuần tra một lần. Ngự sử phải cắm rễ ở Luzon ba năm, phụ trách tố giác quan viên địa phương ăn hối lộ trái pháp luật.

Ba nghìn người đóng ở Luzon, sĩ tốt phải sinh sống tại đó luôn.

Trừ phi đảo Luzon bị tấn công, hoặc đảo Luzon phát sinh bạo loạn, nếu không thì Tổng đốc không thể điều động quân đội. Nếu vận dụng binh với bên ngoài thì phải báo cho Binh bộ trước, được Binh bộ đồng ý và có mệnh lệnh của hoàng đế mới được sử dụng binh.

Ngoài ra, thu nhập tài chính trên đảo Luzon có 70% thuộc về hoàng gia, nộp 30% vào quốc khố.

Đám quan viên của các bộ muốn lấy nhiều tiền thì phải làm bánh ngọt to lên.

Không chia tiền cho triều đình thì không được, nếu không thì mấy chục năm sau sẽ giống như Trịnh Hòa đi Tây Dương, khai thác lãnh thổ hải ngoại bị mắng là "Hao tài tốn của". Trịnh Hòa đi thám hiểm Tây Dương chắc chắn kiếm được tiền, còn chia một ít cho quốc khố, nhưng đa số vẫn là dùng để làm việc cho hoàng đế.

Hiện giờ nhân khẩu ở phương Bắc rất ít, muốn lập tức di dân đi Luzon là không hiện thực.

Vì thế Triệu Hãn ban bố mệnh lệnh: Nếu có người Hán chiếm hữu nơi vô chủ trong Luzon phải báo cho quan phủ nơi đó. Hạn mức cao nhất sở hữu đất đai của từng người là một trăm mẫu, nếu nhiều hơn thì vẫn được sở hữu, nhưng cứ dư ra mười mẫu thì tăng thuế 1% đối với đất đai lố ra. Ngoài ra gia đình nhiều trên mười người nhất định phải tách ra lập hộ khẩu mới.

Đây là đang khích lệ di dân, cũng khích lệ khai thác, đồng thời lại hạn chế thế lực địa phương nắm quyền lớn.

Chắc chắn có lỗ hổng để chui, thậm chí dẫn đến việc giấu đất, giống như lãnh thổ hải ngoại tất nhiên là đất ấm hủ bại vậy.

Tây Ban Nha thiết lập nhiều lớp cơ cấu ở Châu Mỹ, quan viên kiềm chế giám sát lẫn nhau nhưng vẫn rộ phong trào tham ô và buôn lậu đấy thôi?

Lý Bang Hoa đọc xong thánh chỉ mới ra nóng hổi, cẩn thận chiêm nghiệm thâm ý trong đó.

Lý Bang Hoa lẩm bẩm: “Đất Luzon này xem như biệt hoàng trang* của bệ hạ?”

(*) Là ruộng đất do hoàng thất nhà Minh trực tiếp kinh doanh.

Điền Hữu Niên nói: "Hoàng trang đều dùng thái giám quan lại, Luzon có quan viên triều đình. Đúng ra bệ hạ đang mở mang bờ cõi.”

Lý Bang Hoa hỏi: “Mỗi năm có thể thu bao nhiêu thuế từ Luzon?”

Điền Hữu Niên lắc đầu: "Không biết."

. . .

Phúc Châu.

Lâm Phúc Sinh gọi hai nhi tử thứ xuất đến: “Đây là thánh chỉ vừa đưa tới Phúc Châu, mỗi người có thể chiếm một trăm mẫu đất Luzon. Lố ra mười mẫu chỉ tăng một phần trăm thuế. Một người chiếm năm trăm mẫu đất, trong đó nâng 40% thuế của bốn trăm mẫu đất, nhiêu đó không đáng gì trong Luzon. Đương nhiên còn phải xem giá thuế má là bao nhiêu. Hiện giờ ở Luzon không có bao nhiêu người Hán, nghe nói quỷ lông đỏ để lại rất nhiều đất đã khai hoang. Các ngươi có thể về quê mình, mời đồng hương cùng nhau đi Luzon chiếm đất. Nói với bọn họ là Lâm gia ta sẽ trả lộ phí, cũng cung ứng hạt giống cho họ.”

Lâm Ứng Văn hỏi: “Lân cận, là muốn chiêu đồng hương chiêu làm điền hộ sao?"

"Hồ đồ!” Lâm Phúc Sinh răn dạy: “Luzon không có bao nhiêu người Hán, khó khăn mang một ít người Hán qua đó, sao có thể sai khiến như điền hộ? Nơi đó đầy rẫy man di mọi rợ, không thể chuyện gì cũng kêu quan phủ, có thêm người Hán là thêm một phần sức mạnh. Các ngươi đưa đồng hương đi Luzon nhất định phải đối đãi thật tốt với họ, cùng nhau chung sức đối phó đám người rừng kia.”

Lâm Tòng Văn hỏi: “Nhưng biết tìm điền hộ ở đâu đây? Không thể để huynh đệ hài nhi tự mình trồng trọt chứ?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »