Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1036
Diệt Hoa (1)

❊ ❊ ❊

Lâm Trường Phúc bị lừa gạt rất thảm, trong lòng chửi mười tám đời tổ công của Dương lão gia.

Xây xong tường thành thì tới đào sông vận chuyển, đào sông xong rồi phải xây nhà.

Thật ra người Hà Lan có thanh toán tiền lương, nhưng đều bị chủ thầu Trung Quốc biển thủ. Xây dựng xong, chủ thầu Trung Quốc không thả lao công về, vì bọn họ đã thanh toán tiền dàn xếp gia đình cho lao công rồi, còn chi trả vé tàu từ Quảng Đông đến đây, lao công Trung Quốc nhất định phải tiếp tục công tác để trả nợ.

Vì giữ sự thống trị của mình, Hà Lan sợ lao công người Hoa rời đi nên chuyên môn bắt phụ nữ Malaysia phân phối ngẫu nhiên cho lao công Trung Quốc làm vợ.

Lao công người Hoa cưới vợ ổn định gia đình thì có ràng buộc tại đây, đa số đều lựa chọn ở lại.

Con trai của Lâm Trường Phúc đã mười hai tuổi, đi theo phụ thân làm trong xưởng đóng tàu, hiện giờ mới chỉ là thực tập đóng tàu. Bọn họ đã học được tạo thuyền lớn, kỹ thuật sửa thuyền rất thuần thục. Thợ lành nghề như Lâm Trường Phúc mỗi tháng được tiền lương là sáu real (khoảng 4.3 lượng bạc).

Thoạt nhìn thì kiếm được nhiều nhưng còn thuế đầu người, giá nguyên liệu cũng đắt, mỗi tháng không để dành được bao nhiêu tiền.

Bận rộn hơn nửa ngày, rốt cuộc có thể nghỉ tạm.

Lâm Trường Phúc chia ít thức ăn cho nhi tử, thiếu niên đang tuổi lớn ăn nhiều, bữa cơm tập thể trong xưởng đóng tàu sao đủ ăn?

Đứa con này khôn lanh, nhưng hơi đen, do phụ nữ Malaysia sinh.

Lâm Trường Phúc quyết định để dành thêm ít tiền sẽ mang vợ con về nhà, đã hai mươi mấy năm rồi ông không thăm mộ tổ tông.

“Trường Phúc.” Trần Đông Sơn bưng bát cơm lại gần, bí hiểm nói: “Ngươi có nghe tin gì chưa? Đại Minh đã mất, quê hương đổi hoàng đế!"

Lâm Trường Phúc cười nói: "Sớm nghe nói vua mới họ Triệu.”

Trần Đông Sơn lại nói: "Ta còn nghe người ta kể đây là vị vua tốt. Chỗ quê ta tất cả nông dân đều được cấp ruộng cho, lương thực trong ruộng không đủ ăn thì được tự do ra biển bắt cá, triều đình mới không cấm thuyền đánh cá.”

“Được chia ruộng cho? Có chuyện tốt vậy sao? Ngươi đừng nghe người ta nói bậy.” Lâm Trường Phúc liên tục lắc đầu.

Trần Đông Sơn nói: “Dù không được chia ruộng nhưng thay hoàng đế cũng tốt. Ta để dành hơn bốn mươi lượng bạc, về quê có thể mua vài mẫu đất, lại sửa mộ của tổ tông. Ta nghĩ kỹ rồi, qua một thời gian nữa quay về, không chừng kịp ăn Tết.”

Lâm Trường Phúc hỏi: “Rồi còn thê tử và hài tử thì sao?”

Trần Đông Sơn đáp: “Đương nhiên là mang về luôn, chứ chẳng lẽ bỏ lại đây?”

Trong lúc hai thợ đóng tàu người Hoa trò chuyện thì công ty Đông Ấn Độ mở cuộc họp thảo luận sự vụ phương Đông, đang thảo luận rất kịch liệt.

Có hai đề tài thảo luận:

Thứ nhất, có nên hoàn toàn rút khỏi biển Nam Trung Quốc không? Bởi vì chờ lái buôn người Hoa vận chuyển hàng hóa đến Batavia có lời hơn là Hà Lan tự mình đi Trung Quốc nhập hàng.

Thứ hai, có cho phép người Hoa xây trường học trong Batavia không?

"Căn cứ thống kê, từ lúc hoàng đế Trung Quốc mở cảng đến nay, giá thương phẩm Trung Quốc bán ra biển càng lúc càng thấp. Đây cũng là nhờ sự thống trị có hiệu quả của hoàng đế Trung Quốc, hắn chỉnh đốn tiền Trung Quốc, ổn định thuế thương mại Trung Quốc, còn dọn sạch tham quan và trộm cướp trong biên cảnh Trung Quốc. Càng lúc càng nhiều lái buôn Trung Quốc, bọn họ có thể lấy hàng giá thấp hơn chúng ta. Khi hải tặc Trịnh thị bị hoàng đế Trung Quốc hợp nhất, tuy thuế cảng nâng cao nhưng không tiếp tục nộp phí bảo hộ cho hải tặc, lợi nhuận của lái buôn biển Trung Quốc tăng lên mảng lớn . . . "

“Các tiên sinh, tính ra tiêu hao khi đi Quảng Đông nhập hàng và hao tổn con thuyền, thuyền buôn Hà Lan tự mình đi Quảng Đông mua hàng hóa so với trực tiếp ở Batavia chờ thương nhân Trung Quốc vận chuyển đến, tính tổng tiền vốn ít nhất cao hơn 10%. Cho nên ta đề nghị thuyền buôn của công ty Đông Ấn Độ không tiếp tục tự mình đi Trung Quốc làm ăn. Đương nhiên, phải giữ lại mậu dịch với Nhật Bản.”

“Sau này tuyến đường mậu dịch của công ty Đông Ấn Độ ở Viễn Đông sẽ giữ lại ba chỗ.”

“Đường thứ nhất là thương nhân Trung Quốc vận chuyển hàng đến Batavia, công ty Đông Ấn Độ từ Batavia vận chuyển hàng về Châu u.”

“Đường thứ hai, Nhật Bản – Zeelandia (Đài Nam) – Đại An – Batavia – Châu u.”

“Đường thứ ba, quần đảo Maluku – Batavia – Châu u.”

Tổng trợ lý sự vụ phương Đông của công ty Đông Ấn Độ vừa nói xong, Tổng đốc Antonio van Diemen đã kiên quyết phản đối, người này tức giận nói: “Các tiên sinh, chẳng lẽ ánh mắt của các vị chỉ có thể nhìn thấy chút xíu lợi nhuận đó sao? Rút ra Trung Quốc ngay bây giờ, chờ thương nhân Trung Quốc đưa hàng hóa bán tới Batavia. Chờ thương nhân Trung Quốc nổi lên tất nhiên thúc đẩy phát triển hải quân Trung Quốc. Đến lúc đó, e rằng chúng ta không ở lại Batavia được, bao gồm eo biển Malacca đều sẽ bị người Trung Quốc đoạt đi!"

Tổng trợ lý Berghuis mỉm cười nói: "Tổng đốc các hạ, ngươi không hiểu người Trung Quốc. Người Trung Quốc chỉ chú ý đất đai của họ, không hứng thú với biển. Trong mắt hoàng đế và đại thần Trung Quốc thì đất quê hương Trung Quốc màu mỡ đã có dư dả tài phú, cần gì chịu đựng bão tố phiêu bạt biển cả hung hiểm? Trong Batavia ta thường nghe kể về chuyện của Trịnh Hòa. Quan viên Trung Quốc Trịnh Hòa vào khoảng hơn hai trăm năm trước dẫn dắt đội tàu khổng lồ một đường đến Châu Phi. Nhưng bọn họ chỉ đi khoe khoang vũ lực, chỉ cần các nước nguyện ý triều cống, bọn họ không làm chuyện gì khác nữa. Thuyền buôn của người Trung Quốc không thích hợp đi biển xa, vận chuyển hàng đến Batavia đã là cực hạn. Batavia và Malacca vĩnh viễn là thuộc về Hà Lan.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »