“Thát Tử thu mua thương nhân này như thế nào?” Triệu Hãn hỏi.
Từ Dĩnh giải thích nói: “Thát Tù Nỗ Nhĩ Cáp Xích, khi công chiếm Liêu Dương, bắt một số lượng lớn thương nhân làm tù binh. Những thương nhân này cho rằng bản thân sẽ chết, kết quả lại không chết, ngược lại tiền tài cũng không mất. Nhưng có một điều kiện, chính là truyền lại tin tức cho Thát Tử, chỉ cần cấu kết với Thát Tử, sau này có thể ở lại Liêu Đông tiếp tục làm kinh doanh. Lúc đó đều đồng ý rồi, một vài người thật sự cấu kết với Thát Tử, cũng có một số ít sau khi về quê thì không đi Liêu Đông.”
Triệu Hãn gật đầu: “Tiếp tục nói.”
Từ Dĩnh nói: “Thương nhân Sơn Tây, chủ yếu giao dịch hàng hóa với Thát Tử ở Đại Đồng, Trương Gia Khẩu, cũng nhân cơ hội truyền tình báo lại. Đặc biệt thương nhân Trương Gia Khẩu của Sơn Tây, đều là Hoàng Thái Cực đến phát triển. Về phần thương nhân Sơn Đông, là giao dịch lương thực với Thát Tử. Thần còn hỏi ra được rất nhiều nội tình, năm đó Viên Sùng Hoán bán gạo cho người Mông Cổ, một là đổi lấy chiến mã, hai là lôi kéo những bộ tộc Mông Cổ do dự chưa quyết định. Hoàng Thái Cực vì thế tức giận, còn nghiêm khắc quở trách những người Mông Cổ này. Mãn Thanh hàng phục bộ tộc Mông Cổ, chủ yếu có ba thủ đạn: Một là đánh trận, hai là liên hôn, ba là lương thực.”
Nhất thời hai mắt Triệu Hãn sáng ngời: “Ngụy Thanh dùng lương thực khống chế bộ tộc Mông Cổ?”
Từ Dĩnh nói: “Đúng thế, thảo nguyên Mông Cổ mấy năm liên tục đại hạn. Bọn họ xuống phía nam cướp bóc không đánh lại được biên quân Đại Minh, không cướp được bao nhiêu lương thực, hay dùng chiến mã giao dịch với Ngụy Thanh, Viên Sùng Hoán cũng muốn dùng lương thực lôi kéo Mông Cổ, có được một chút hiệu quả, nhưng bị Hoàng Thái Cực ngăn lại.”
“ Liêu Đông bản thân ăn còn không đủ, đi đâu tìm lương thực bán cho bộ tộc Mông Cổ?” Triệu Hãn lại có chút nghi hoặc.
Từ Dĩnh nói: “Nhập quan cướp bóc, hoặc là mua lương thực của thương nhân Đại Minh. Thật sự không đủ lương thực thì bức bách Triều Tiên bán cho. Lương thực của Triều Tiên, vốn dĩ là bán cho trấn Giang Đông, sau khi Hoàng Thái Cực can thiệp, Triều Tiên không bán lương cho trấn Giang Đông nữa, Triều Tiên lấy lương thực ở trong nước bán cho Ngụy Thanh. Lúc ấy đều làm ăn với Ngụy Thanh, Viên Sùng Hoán như thế, Mao Văn Long cũng như thế, Lô… Lô tướng quân (Lô Tượng Thăng) cũng là như thế. Cũng không phải là họ đều thông đồng với địch bán nước, mà là muốn đổi lấy nhiều vật tư quân sự. Lô tướng quân giao dịch với Ngụy Thanh, Mông Cổ, là muốn đổi lấy chiến mã.”
Triệu Hãn im lặng.
Điều này có thể trách Đốc phủ và võ tướng tiền tuyến sao?
Rõ ràng là triều đình xảy ra vấn đề, vât tư quân sự cần thiết, triều đình Đại Minh không thể cung cấp, còn phải dựa vào tướng soái bí quá hóa liều, lén lút giao dịch với kẻ địch mới có được.
Từ Dĩnh tiếp tục nói: “Mà bây giờ Triều Tiên bị quân ta cưỡng bức đe dọa, không bán lương thực cho Ngụy Thanh nữa. Đa Nhĩ Cổn không mua được lương thực, mới liên tục hai lần phái binh đi cướp bóc Triều Tiên, khiến cho Ngụy Thanh và Triều Tiên quyết liệt. Ngụy Thanh không thể mua được lương thực của Triều Tiên, lại không thể nhập quan cướp bóc, lại càng không thể mua lương thực từ Đại Đồng, Trương Gia Khẩu, bởi vì Lý Tự Thành cũng đang kiểm soát lương thảo. Vì thế thần phán đoán, những bộ tộc Mông Cổ quy thuận Đại Thanh này, hai năm nay nhất định là thiếu lương đến cực điểm, cho nên năm trước mới mạo hiểm đi cướp bóc địa bàn của Lý Tự Thành.”
“Xem ra những bộ tộc Mông Cổ này đã nội bộ lục đục với Ngụy Thanh rồi.” Triệu Hãn vui vẻ nói.
Từ Dĩnh nói: “Thu gặt lương thực vụ hè năm nay, di một chút dân đi bắc Trực Đãi. Đợi thu hoạch lương thực, có thể di dân quy mô lớn, đến lúc đó xuất binh chiếm lĩnh Kế Châu, tiếp xúc với một vài bộ lạc Mông Cổ, dùng lương thực kích động bọn họ vào thời điểm mấu chốt thì phản loạn!”
Các phủ huyện ở xung quanh Kế Châu, bởi vì gần với Sơn Hải Quan, cũng là mục tiêu đầu tiên Mãn Thanh vượt qua Trường Thành để cướp bóc, vì thế bách tính đã sớm bị cướp đi hoặc là chạy trốn. Thời điểm Sùng Trinh còn chưa chết, nơi đó phần nhiều là quân đội và gia đình của quân đội, bách tính chân chính căn bản không còn mấy người.
Bây giờ dân cư càng thêm thưa thớt, vì thế Triệu Hãn và Lý Tự Thành, ai cũng không đi chiếm lĩnh Kế Châu, để tránh cho trở thành mục tiêu cướp bóc của Thát Tử.
Bây giờ xem ra, mùa thu năm nay có thể đi chiếm lĩnh, sau đó đi lên phía bắc Trường Thành tiếp xúc với người Mông Cổ.
Những người Mông Cổ này, có sữa chính là mẹ, lôi kéo bọn họ đánh Mãn Thanh là dễ dàng nhất. Chỉ cần giao dịch lương thực với bọn họ, chỉ cần Mãn Thanh tiếp tục lộ ra xu hướng suy tàn, bộ lạc Mông Cổ phản loạn chính là thuộc chuyện sớm hay muộn.
Từ Dĩnh tiếp tục nói: “Sau khi Ngụy Thanh lui về Liêu Đông, Sơn Đông bị ôn dịch tàn sát bừa bãi, thương nhân Sơn Đông, Giang Tô, An Huy, đã chặt đứt liên hệ với Ngụy Thanh. Nhưng thần đoán là, có lẽ còn có mấy nhà chưa cắt đứt, ví dụ như thương nhân buôn bán liêu tham. Mật thám Nam kinh, ít nhiều cũng có liên quan đến những thương nhân này, chỉ sợ không chỉ có một hai mật thám!”
Sắc mặt Triệu Hãn âm trầm: “Từ từ điều tra, không cần gấp, không được buông tha cho một người nào.”