Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1080
Huynh đệ (1)

❊ ❊ ❊

Lộc A Hoan nói với người dẫn đường tộc Di: “Người Hán xảo quyệt, ta không thể tùy tiện ra ngoài. Ngươi để quân quan người Hán đến bên ngoài trại, ta cũng ra bên ngoài trại. Hai bên chúng ta đều không mang theo binh, ngồi tại đó bàn bạc cho thật kỹ.”

“A đạt, con đi với cha!” Lộc Thiên Hương nói.

Lộc Thiên Đức nói: “A đạt, con cũng đi với cha.”

Lộc A Hoan dặn dò: “A Đức ở lại trong trại, nếu như xảy ra bất trắc, lập tức dẫn binh giết ra. A Hương theo ta đi nói chuyện, con võ công cao siêu, lại là nữ nhi, quân quan người Hán sẽ không đề phòng. Nếu như thấy ta nắm chặt tay phải, con lập tức rút đao khống chế quân quan người Hán.”

Quân quan đến Ô Mông bộ tuyên truyền giảng giải chính sách tên là Trương Sĩ Hòa, là lão binh của năm Sùng Trinh thứ chín.

Hắn không mang theo một tên thổ binh nào, bên cạnh chỉ có người dẫn đường tộc Di. Thành ý lớn đến như thế, khiến cha con Lộc thị rất kinh ngạc, cảm thấy quân quan người Hán trước mắt này rất khác với những quan Hán của Đại Minh trước đó.

Quan Hán Đại Minh, căn bản không dám tới trại của tộc Di, chỉ có mấy lần đều là mang binh tới giết.

Trương Sĩ Hòa chắp tay mỉm cười: “Lộc thổ mục, nghe danh đã lâu. Tại hạ họ Trương, Trương Sĩ Hòa, quan tuyên giáo của quân Đại Đồng.”

“Trương tuyên giáo, ngưỡng mộ đã lâu.” Lộc A Hoan biết nói tiếng Hán.

Bởi vì Ô Mông bộ cũng là vùng nuôi ngựa của Thủy Tây, Ô Mông mã được nuôi từ đây ra đều là ngựa tốt. Từ lúc hơn mười tuổi, mỗi năm Lộc A Hoan đều sẽ đi theo phụ thân, dắt theo Ô Mông mã tiến cống cho mục khôi địa phương, còn thường xuyên hỗ trợ áp tải chiến mã tới Quý Dương.

An Như Bàn để nhi tử cưới nữ tử Ô Mông bộ, cũng có ý lôi kéo, chủ yếu là vì Ô Mông mã.

Lộc Thiên Hương vô cùng bạo dạn đánh giá Trang Sĩ Hòa, thầm nghĩ: những người Hán này thật sự trắng quá đi mất, bọn họ không phơi nắng bao giờ à?

Lộc Thiên Hương có một đôi chân dài, gương mặt cũng cực kỳ xinh xắn. Chỉ là nước da khá ngăm, còn đen hơn cả quân nhân Trương Sĩ Hòa này. Chỉ nói riêng về màu da đã có chút giống kiểu người da đen Bắc Phi, giống như hậu duệ lâu đời lai giữa người da đen và người da trắng, nhưng ngũ quan của nàng đích xác là gương mặt của người phương đông.

Trương Sĩ Hòa mỉm cười nói: “Lộc thổ mục, chúng ta ngồi xuống trò chuyện đi.”

Trương Sĩ Hòa ngồi xuống đất, trên người cũng không có binh khí. Sau khi hắn ngồi xuống như vậy, muốn bỏ chạy cũng không dễ, cha con Lộc thị có thể một đao chém chết hắn.

Nhưng mà, bọn họ không dám, dưới núi vẫn còn năm trăm quân Đại Đồng.

Không chỉ cha con Lộc thị không dám, trại gần đó cũng không dám. Bởi vì thanh niên trai tráng trong trại phần lớn đều bị chiêu mộ làm lính, hiện tại đang đóng giữ ở thành Thủy Tây, quân Đại Đồng có thể dễ dàng công phá trại.

Lộc A Hoan cũng ngồi xuống theo, tính cách hắn thẳng thắn, nếu Trương Sĩ Hòa đã có thành ý, vậy mọi người sẽ ngồi xuống nghiêm túc trao đổi.

Trương Sĩ Hòa nhìn Lộc Thiên Hương một cái, cười nói: “Hai vị có biết quân Đại Đồng không?”

Lộc A Hoan gật đầu: “Năm nay nghe nói tới, các người hạ được Tất Tiết và Xích Thủy, đuổi lính Hán ở đó chạy hết.”

Trương Sĩ Hòa hỏi tiếp: “Các người có biết hoàng đế bệ hạ của Đại Đồng không?”

“Là hoàng đế người Hán phải không?” Lộc Thiên Hương hỏi.

Vùng núi Ô Mông, núi cao hoàng đế ở xa, lại thuộc vùng quản hạt của thổ ty, bọn họ biết đã đổi hoàng đế, nhưng không biết là ai lên làm hoàng đế.

Trương Sĩ Hòa nói: “Đương kim bệ hạ họ Triệu, quốc hiệu Đại Đồng. Bệ hạ vốn dĩ chỉ là bách tính bình thường, chịu sự áp bức của quan phủ, không thể không dẫn theo người nghèo tạo phản. Bệ hạ biết được nỗi khổ của người nghèo, không trưng thu lao dịch, thuế má cũng thu rất nhẹ, cho nên người nghèo đều bằng lòng đi đánh trận cho hoàng đế. Bệ hạ còn nói, các tộc trong thiên hạ đều là huynh đệ tỷ muội. Người Hán là người, người Miêu là người, người Choang là người, người Dao là người, người Di cũng là người. Giữa các tộc không nên đánh nhau, mà nên yêu thương lẫn nhau.”

Lộc A Hoan kinh ngạc, đồng thời cũng bán tín bán nghi: “Hoàng đế người Hán nói thế thật à?”

Trương Sĩ Hòa gật đầu nói: “Bệ hạ chỉ có ba vị phi tử, trong đó có một vị là nữ tử tộc Dao. Tướng sĩ của quân Đại Đồng ta, cũng không chỉ có người Hán, còn có người Miêu, người Choang, người Khương, người Di. Dũng sĩ các tộc cùng nhau huấn luyện, cùng nhau ăn ở, lại cùng nhau đánh trận. Không phân khác biệt, đều là huynh đệ tốt. Nếu có kẻ vì sắc tộc mà bắt nạt người khác, nhẹ sẽ chịu phạt giáng chức, nặng thì đuổi khỏi quân đội.”

Lộc Thiên Hương nói: “Người Hán gian xảo, quen lừa gạt, ai biết được ngươi nói là thật hay giả? Bên phía Tắc Khê đều đang đồn, nói người Hán muốn giết sạch nam tử người Di, bắt hết nữ tử người Di, còn bắt trẻ con người Di làm nô lệ.”

Trương Sĩ Hòa cười nói: “Nếu hai vị không tin, có thể phái mấy dũng sĩ đi xem thử trong quân đội chúng ta. Quân Đại Đồng ở Tứ Xuyên lúc mở rộng quân cũng chiêu mộ người Di ở Xuyên Nam. Chỉ trong thời gian ngắn, đã có người Di làm thập trưởng, có thể thống lĩnh mười binh sĩ. Còn có rất nhiều binh sĩ Quý Châu, bọn họ theo tổng đốc Chu Tiếp Nguyên đánh trận, từ lâu đã đầu hàng hoàng đế bệ hạ của Đại Đồng. Những binh sĩ Quý Châu này đều xuất thân từ nô lệ, có người Di, có người Miêu, cũng có người Choang. Trong đó có một vị đã được làm tướng quân. Không phải cái loại tướng quân thổ ty, mà là tướng quân của quân Đại Đồng, dưới trướng hắn thống lĩnh mấy ngàn binh Hán.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »