Mông Thái than thở: “Ta không nói được tiếng Hán, cho dù đi Nam Kinh thì chắc chắn cũng không học chữ được.” Than vãn một lúc thì Mông Thái chỉ hướng Lộc Thiên Hương nghỉ dưới gốc cây, đá lông nheo nói: “Nữ nhân kia đẹp thật, ngươi biết là nhà nào không?”
Xa Tề đáp: “Nhà họ Lộc.”
Dòng họ của tộc Di thời này cơ bản đều có lịch sử truyền thừa.
Họ Mông có thể là hậu duệ của hoàng gia nước Nam Chiếu.
Họ Ô Mông có thể là hậu duệ của vua Ô Mông đời Tống.
Ngay cả nữ nhi của thổ mục nhỏ giống như Lộc Thiên Hương ngược dòng tổ tiên cũng từng xa hoa, họ “Lộc” được Chu Nguyên Chương ban cho. Họ Dư trong tộc Di hơn phân nửa là sửa sau khi họ Lộc di chuyển.
Bình dân tộc Di vào cuối thời Minh thông thường chỉ có tên chứ không có họ thị.
Gọi A Chúc nghĩa là con cáo; gọi là A Hải nghĩa là con chuột, gọi là Khắc Nhạ nghĩa là cún con . . . Cũng có tên Nhĩ Cổ nghĩa là công tượng, rõ ràng cấp bậc cao hơn mấy con chó mèo nhiều.
Lần này cải thổ quy lưu, Triệu Hãn hạ lệnh, bình dân và nô lệ khi lập hộ khẩu nhất định phải tự đặt một dòng họ cho mình.
Vì thế xuất hiện hình ảnh không biết nên khóc hay cười:
Lại viên: Có tân Hán không?
Bách tính: Không.
Lại viên: Tự đặt một tên đi.
Bách tính: Không biết đặt.
Lại viên: Ngươi tên là gì?
Bách tính: A Trương (quạ).
Lại viên: Còn họ?
Bách tính: Không có.
Lại viên: Lấy đại một cái đi.
Bách tính: Quan lão gia họ gì?
Lại viên: Họ Vương.
Bách tính: Vậy ta cũng họ Vương, ta tên Vương A Trương (Vương Quạ).
Bởi vì ngôn ngữ không thông, toàn quá trình còn kèm theo phiên dịch.
Cơ bản là lại viên đăng ký hộ tịch họ gì thì đám bình dân tộc Di sẽ họ đó, dẫn đến Trương Vương Lý Triệu lan tràn trong Thủy Tây.
Quan Hán dẫn đội hô lên: “Lên đường!”
Mông Thái vỗ mông đứng lên, sải bước chạy đến bên cạnh Lộc Thiên Hương, bắt chuyện: “Ta là Mông Thái ở Mộc Hi Sơn, tên của nàng là gì?”
“Lộc Thiên Hương.” Thiếu nữ sải bước đi tới.
Mông Thái nói: “Chỗ chúng ta cũng có họ Lộc. A Đạt của nàng không có nhi tử sao? Lần này đi Nam Kinh chỉ có mình nàng là nữ nhân.”
Lộc Thiên Hương đáp: “Hai a ca của ta đều đã vượt qua mười sáu tuổi."
Mông Thái nói: “Những quan Hán này bảo là lần này đi Nam Kinh đọc sách, sau này có thể về Thủy Tây làm quan. A ca của nàng không đi, chẳng lẽ để nàng về Thủy Tây làm quan à?”
Lộc Thiên Hương ngẩng đầu ưỡn ngực: "Ta muốn làm nữ tướng quân."
Mông Thái liếc hướng cung tên trên lưng nàng: “Nàng biết bắn tên à?”
Lộc Thiên Hương hỏi ngược lại: "Ngươi biết chuyện mục khôi của Hóa Giác Tắc Khê lần này bị chém đầu không?”
Mông Thái gật đầu, nói: "Biết, cả nhà hắn đều bị lính Hán giết.”
Lộc Thiên Hương tự hào nói: "An Long bị ta bắt lấy."
Mông Thái cực kỳ khiếp sợ, khen ngợi từ tận đáy lòng: “Nàng thật lợi hại.”
Lại đi nửa ngày đến Long Tràng Dịch.
Toàn bộ dừng lại nghỉ ngơi, ngày mai đi tiếp.
Quan viên dẫn đội chắp tay vái hướng Long Tràng Dịch, còn là vái lễ đệ tử.
Phương Trạch Ngọc hỏi: “Tiên sinh đang vái ai?”
Quan viên trả lời: "Đây là nơi Dương Minh công ngộ đạo.”
"Dương Minh công là ai?" Cả nhà Phương Trạch Ngọc bị giết, tuổi còn nhỏ chỉ học vỡ lòng hai năm, chưa từng nghe tên của Vương Dương Minh.
Quan viên cũng không giải thích, chỉ nói: "Đợi ngươi đi Nam Kinh đọc sách sẽ biết.”
Thật ra trong bánh lão bà không có lão bà, ngộ đạo Long Tràng không phải là ngộ đạo trong Long Tràng Dịch, mà ở trên núi Long Cương nơi tộc Miêu tụ cư.
Hôm sau đi tiếp, rất nhanh đến Quý Dương.
“Tường thành ở đây cao quá, lúc đánh nhau sao mà chiếm được nó?” Mông Thái vô cùng khiếp sợ.
Xa Tề hùa theo: “Đúng rồi, cao thật.”
Các thiếu niên này không có kiến thức, nhìn thấy thành Thủy Tây thì cho rằng rất cao, khi thấy thành Quý Dương lại bị đổi mới nhận tri.
Bọn họ bị mang vào thành, xem cái gì đều cảm thấy hiếm lạ.
Hơn nữa chỗ này có nhiều người Hán, đông hơn bên Thủy Tây gấp vô số lần, tộc Hán đã chiếm bảy, tám mươi phần trăm nhân khẩu trong và ngoài thành Quý Dương.
Các thiếu nam thiếu nữ bị xếp vào huyện nha Tân Quý, nơi đó đã có một đám thiếu niên đang đợi, cũng là đến từ Kiềm Đông Bắc. Sau khi hai nhóm người hội hợp, đội ngũ lớn mạnh đến năm mươi mấy người, dọc theo đường núi một đường hướng đông, xuyên vào núi lớn Tương Tây, cưỡi thuyền đi.
Đến phủ thành Thần Châu (Nguyên Lăng), nơi đây phồn hoa xấp xỉ thành Quý Dương.
Lại cưỡi thuyền đi phủ Thường Đức, đám thiếu niên Quý Châu một lần nữa nhìn ngây người phủ thành này.
Cưỡi thuyền qua hồ Động Đình, bọn họ cũng cảm thấy mới mẻ, không ngờ rằng trên đời còn có hồ lớn như vậy.
Đi qua phủ thành Nhạc Châu.
Hàng hóa trong toàn bộ Hồ Nam muốn đi đường nước vào Trường Giang đều phải trải qua chỗ này.
“Nhiều . . . nhiều người quá . . . nhiều thuyền quá . . .” Lộc Thiên Hương trố mắt líu lưỡi, nàng chưa vào thành, chỉ thấy vẻ ngoài của cảng và bến cảng.
Phương Trạch Ngọc từ nhỏ lớn lên trong Thủy Tây, lần đầu tiên kiến thức phồn hoa như vậy. Phương Trạch Ngọc vừa rung động vừa dùng ngữ khí tự hào nói với các thiếu niên tộc Di: “Đây chính là nơi giàu có và đông đúc của nhà Hán ta, sau này các ngươi về Thủy Tây làm quan, nếu còn muốn phản loạn thì hãy nhớ lại điều nhìn thấy, nghe được hôm nay.”
Lộc Thiên Hương lườm Phương Trạch Ngọc: “Ai muốn phản loạn? Ta muốn làm nữ tướng quân của quân Đại Đồng!”
Phương Trạch Ngọc khoanh tay đứng ở đầu thuyền, rất là ra dáng: “Nàng là nữ nhân, ta không nói những lời này với nàng.”