Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1026
Cười chết (3)

❊ ❊ ❊

Thái giám tùy thị cũng không rõ, đi theo hoàng đế một đường chạy như điên.

Không chạy bao xa liền thấy Cao Lân khủng hoảng chạy tới, thái giám này khóc kể: “Bệ hạ, Kiềm Vương tạo phản, Kiềm Vương tạo phản!"

Chu Xí Phong như rơi vào hầm băng, quân Đại Đồng ập đến thì hắn có thể xin hàng, nhưng Mộc Thiên Ba tạo phản là chết chắc.

"Nhanh . . . Nhanh hộ tống trẫm chạy đi!" Chu Xí Phong càng hoảng loạn sợ hãi hơn.

Một hoàng đế, mấy tên thái giám cắm đầu chạy tứ tán.

Mặc kệ bọn họ chạy hướng nào đều bị tiếng la giết dọa trở về, hoàng cung dường như đã bị bao vây.

Trong khi Chu Xí Phong tìm kiếm chỗ ẩn thân thì Mộc Thiên Ba, Vương Thế Đức mang binh tiến vào.

Toàn thân Chu Xí Phong run lẩy bẩy, bỗng dưng quỳ xuống trán dán sát đất, van xin: "Kiềm Vương tha mạng, Kiềm Vương tha mạng. Trẫm . . . Ta không làm hoàng đế, nhường ngôi vua cho Kiềm Vương, xin Kiềm Vương tha cho ta một mạng!”

Thủ phụ Vương Thế Đức sắc mặt khó coi, làm gì có hoàng đế như vậy?

Nhìn không giống vua của người chút nào!

Mộc Thiên Ba quát ra lệnh: “Bắt lấy!”

Nghe tiếng quát này thì Chu Xí Phong xụi lơ tại chỗ, sợ hãi đến mức mất khả năng suy nghĩ.

Lại thấy binh sĩ bắt giữ đám thái giám nhưng không xuống tay với hoàng đế.

Mộc Thiên Ba còn tự mình nâng hoàng đế dậy: “Bệ hạ là ngôi cửu ngũ, sao có thể quỳ dưới đất? Tư lễ giám cầm bút Cao Lân biển thủ quân lương, cắt xén quân lương, hãm hại trung lương, bài trừ dị kỷ, cường bắt dân nữ, bá chiếm ruộng dân, che mắt khi quân . . . có thể nói là kể không hết được. Thần mang binh đến chỉ vì dọn sạch quanh vua. Bệ hạ, xin hãy chém Cao Lân và vây cánh!”

Không phải đến giết trẫm?

Chu Xí Phong thoáng chốc mừng như điên, chỉ hướng Cao Lân: "Giết, giết tên này!" Lại nói với Mộc Thiên Ba: “Kiềm Vương có công tiêu diệt kẻ gian, phong . . . Phong . . . "

Đã không còn vị trí để phong nữa.

Óc Chu Xí Phong lóe tia sáng: “Phong làm thượng trụ quốc!”

Trong chế độ thời Minh chỉ có tả, hữu trụ quốc, Lý Thiện Trường, Từ Đạt tuy từng được phong làm thượng trụ quốc, nhưng cuối cùng tất cả đều đổi thành tả trụ quốc.

Thường Ngộ Xuân, Diêu Quảng Hiếu làm thượng trụ quốc nhưng đều là truy tặng sau khi chết.

Hạ Ngôn bị phong thượng trụ quốc, sau khi được phong thì tiêu đời.

Trương Cư Chính cũng bị truy tặng thượng trụ quốc, sau khi chết cũng không được yên ổn.

Đây xem như phong thưởng hay là nguyền rủa?

Mộc Thiên Ba quỳ dưới đất dập đầu nói: "Thần không cầu phong thưởng, tự nguyện chuyển loạn thành chính cho bệ hạ.”

“Vậy . . . Vậy xét nhà, xét nhà của loạn thần tặc tử Cao Lân, tra được tiền tài đều thưởng cho Kiềm Vương.” Chu Xí Phong lại nói với Vương Thế Đức: “Vương các lão cũng có công, phong tả trụ quốc, gia phong thái sư!"

"Thần không cầu phong thưởng.” Vương Thế Đức đã hoàn toàn chết tâm với triều đình Vân Nam.

Quê của Vương Thế Đức ở Chiết Giang, tuy rằng gia tộc bị bắt chia ruộng, tộc nhân cũng bị tách ra làm mấy nhóm di dân, nhưng chung quy không có người chết, cũng giữ được tiền tài mặt ngoài và cửa hàng.

Bây giờ Vương Thế Đức chỉ muốn về nhà dưỡng lão, không muốn tiếp tục ở lại Vân Nam xông pha nữa.

Trong khoảnh khắc Vương Thế Đức nổi lên ý tưởng là viết thư gửi quân Đại Đồng cho rồi, xin quân Đại Đồng nhanh chóng xuất binh Vân Nam. Vân Nam năm bè bảy mảng sẽ không ngăn được, đến lúc đó chính mình xúi giục hoàng đế đầu hàng, vậy là có thể lập công với triều mới rồi.

Làm như vậy không hoàn toàn là vì bản thân, trong lòng Vương Thế Đức cảm thấy triều đình Vân Nam sớm ngày hủy diệt xem như cứu bách tính, tích lũy ân đức.

Tuy Vương Thế Đức đảm nhiệm thủ phụ Nội các nhưng không có thực quyền, nếu không thì đã sớm bị thái giám thanh trừ!

Mộc Thiên Ba đã thành công thanh quân sườn, nhưng còn chưa bình ổn loạn Côn Minh, khắp nơi đều có sĩ tốt hoặc là du côn thừa dịp loạn cướp bóc. Quân đội của Mộc Thiên Ba lùng bắt dư đảng Cao Lân khắp nơi, rất nhiều người vô tội cũng bị coi là dư đảng mà bị dọa dẫm bắt chẹt.

Xua binh ra ngoài, trong một chốc không thu về được, tướng võ đi đầu cướp bóc không có gì lạ.

Trong Chiếu Ngục, một đám đại thần bị thái giám chèn ép cũng được thả ra.

Tả bố chánh sử của Đại Minh Vân Nam, thứ phụ Nội các ngụy triều Vân Nam, Ngô Triệu Nguyên bảy mươi ba tuổi kéo thân thể già nua rời đi ngục giam.

Sau khi tìm hiểu rõ ràng nguyên do, Ngô Triệu Nguyên lập tức thỉnh cầu trí sĩ, muốn về quê bảo dưỡng tuổi già.

Mặc cho Mộc Thiên Ba, Vương Thế Đức cố giữ lại nhưng Ngô Triệu Nguyên quyết ý rời đi. Mộc Thiên Ba bất đắc dĩ tặng cho ngân lượng, lại khiển thân binh hộ tống Ngô Triệu Nguyên rời đi.

Ngô Triệu Nguyên mang theo người nhà về quê, không dám đi khu vực giao chiến quay về Phúc Kiến, đi Quý Châu đến Tứ Xuyên, rất nhanh phát hiện phong cảnh đổi khác.

Dân Quý Châu có người sắc mặt hồng hào đã là tốt, đa số đói đến mức đi không nổi. Bởi vì thổ ty quân phiệt hỗn chiến, trên đường toàn là đồng ruộng bỏ hoang, cảnh tượng tận thế dân chúng lầm than.

Nhưng vào biên cảnh Tứ Xuyên, tuy sinh hoạt của dân chúng cũng rất gian khổ, nhưng tinh thần mặt mày xán lạn. Chẳng những không có ruộng bỏ hoang, còn có quan lại sở tại tổ chức bách tính dựng lên phương tiện thủy lợi. Không phải phương thức trưng tập dịch phu như Đại Minh, mà là kiến thiết theo phân đoạn thôn trấn, dân chúng tự mang lương khô, tính tích cực rất cao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »