Vẫn luôn đợi cho đến khi lúa mạch ở các nơi thu hoạch xong, Tào Phùng Cát còn chưa có hành động lớn, thậm chí còn không trực tiếp tiếp xúc với Điền Quý Phi, hoàng tử hoàng nữ.
Hơn nữa, còn thật sự bắt đầu làm kinh doanh, buôn bán hàng dệt lông vận chuyển từ phương bắc đến.
Hàng hóa tây bắc chính tông, ở Giang Nam còn khá dễ bán.
Thiểm Tây và Cam Túc là trung tâm của nghề dệt len, hiện nay đều thuộc loại địa bàn của Lý Tự Thành, xem ra Lý Tự Thành đang khuyến khích buôn bán phát triển, nếu không hàng hóa Cam Thiểm cũng không thể nào dễ dàng vận chuyển đến Nam Kinh như thế.
Hàng dệt lông Thiểm Cam, chủ yếu có bốn loại: giam, hạt, chiên, tập.
Giam của tam giang kỳ khẩu, lông giam chính là dây len.
Về phần lông hạt và lông tập, đều thuộc loại áo lông. Cái trước làm thủ công thô ráp, để cho bách tính tầng dưới cùng mặc; cái sau có thể hiểu là áo khoác lông dê, có chút cao cấp hơn một chút.
Ngoài ra, Sơn Tây thuộc loại trung tâm dệt lụa phương bắc: Nam Tùng Giang, bắc Lộ An, quần áo thiên hạ.
“Lộ An” trong những lời này, đặc chỉ khu vực Trường Trì Sơn Tây, nguyên liệu dệt tơ lụa đến từ Lãng Trung Tứ Xuyên.
Năm nay Lý Tự Thành thật sự rất gian khổ, muốn thống trị bình thường không muốn đi cướp nữa. Một vài lưu dân của các châu huyện, mùa đông năm trước mới được an trí khai khẩn, lương thực đủ ăn là đã không tệ rồi, muốn phát tiền lương cho quan lại thì phải dựa vào thương thuế.
Hàng dệt lông Thiểm Cam, vải lụa dệt Lộ An, còn có thuế muối của Diêm Trì, Lý Tự Thành chỉ dựa vào những thứ này để duy trì thống trị.
Triệu Hãn có chút dở khóc dở cười, còn gọi Tào Phùng Cát đến hỏi chuyện.
Tào Phùng Cát nhìn thấy quan sai, trong lòng run sợ, tự cảm thấy không có chỗ nào bại lộ, lúc này mới kiên trì bị dẫn đi. Ai ngờ thế mà lại bị dẫn đi gặp Hoàng đế, nhất thời hắn hứng thú phấn chấn, một là tiện cho hoạt động gián điệp, hay là tiện cho sau này làm kinh doanh ở Nam Kinh.
Trong kế hoạch của Tào Phùng Cát, tốt nhất là trong vòng ba năm tiêu diệt Mãn Thanh, đương nhiên người nhà của bản thân an toàn là tốt nhất, thật sự chết bên trong loạn quân vậy thì cũng là bất đắc dĩ.
Nhưng mà, từ nay về sau hắn sẽ không bị khống chế nữa, ở Nam Kinh cưới thê tử sinh con làm kinh doanh, an an ổn ổn sống cuộc sống phú quý.
“Thảo dân khấu kiến bệ hạ!”
Tào Phùng Cát lén nhìn Hoàng đế hai lần, vô cùng cung kính quỳ xuống dập đầu.
Triệu Hãn mỉm cười nói: “Đứng lên đi, ban thưởng ngồi.”
“Tạ bệ hạ.” Tào Phùng Cát lạ dập đầu tạ ơn.
Triệu Hãn lệnh cho nữ quan lấy hàng dệt lông đến: “Những thứ này đều là hàng hóa của ngươi?”
Tào Phùng Cát lại thấp thỏm, cẩn thận trả lời: “Đúng thế. Tây Bắc nhiều vải lông, Giang Nam lại nhiều vải bông. Thảo dân bán vải lông đến phía nam, rồi lại lấy vải bông bán đến Tây Bắc, từ trong đó kiếm được một chút lợi nhuận.”
Triệu Hãn chỉ vào lông hạt nói: “Loại áo lông này rất thô ráp, không thể mặc sát cổ, chỉ đụng một lúc mà đã có dấu đỏ màu hồng.”
Tào Phùng Cát nói: ‘Bẩm báo bệ hạ, lông hạt là cho người nghèo mặc, tuy thô ráp khó chịu, hơn nữa lại rất nặng, nhưng mùa đông mặc rất ấm áp.”
Triệu Hãn lại chỉ vào lông tập nói: “Loại áo lông này có thể mặc được.”
Tào Phùng Cát nhân cơ hội nói: “Nếu như bệ hạ vừa ý, thảo dân lệnh cho người tuyển hàng len dạ, làm thành áo lông cừu đẹp đẽ ấm áp dâng cho bệ hạ.”
“Trẫm không chiếm lợi của thương nhân,” Triệu Hãn nói, “Ngươi bán một chút loại vải bông này đến đây, trẫm tự mình thiết kế một loại áo gió, ban cho quan văn võ tướng làm vật chống lạnh.”
Áo gió là quần áo gì?
Tuy Tào Phùng Cát không hiểu, nhưng vẫn là kích động nói: “Thảo dân nhất định không phụ sự phó thác!”
Triệu Hãn lại thường thức một sợi len, nói: “Sợi len có thể dệt mỏng hơn chút nữa không? Dùng hàng len dạ tinh tuyển, dệt thành len sợi, càng mỏng càng tốt.”
Tào Phùng Cát vẫn là không hiểu, gật đầu trả lời: “Có thể mỏng, nhất định có thể mỏng.”
Triệu Hãn dặn dò nói: “Mỏng đến mức chỉ bằng hai phần ba sợi len này, nếu như có thể dệt ra sợi len mỏng như thế, ngươi có thể vận chuyển đến đây bao nhiêu, trẫm sẽ để cho quan phủ chọn mua bấy nhiêu.”
“Thần lập tức phái người làm đi về phương bắc!” Tào Phùng Cát mừng rỡ, hắn cảm thấy bản thân phát tài rồi.
Triệu Hãn đối với điều này cũng không có vấn đề gì, một mật thám mà thôi, ngoại trừ muốn làm kế phản gián, ngoại trừ tìm hiểu nguồn gốc bắt các mật thám khác, còn có thể lợi dụng người này phát triển nghề dệt ở phương khắc. Để cho hắn phái người đi truyền tin tức, đầu tiên kích thích nghề dệt len phát triển, sau này thống nhất phương bắc thì sẽ có quả để ăn, còn có thể thông qua hàng dệt lông lung lạc dân chăn nuôi Mông Cổ.
Ngành nghề dệt len của Tây Bắc ở triều nhà Minh có phát triển rất lớn, nhưng bởi vì phẩm chất của lông dê thấp, cơ bản khó có được đường thanh nhã, cũng chỉ có nhung dê còn có thể được người giàu có chấp nhận.
Nhưng sản lượng nhung dê quá thấp, hơn nữa thảo nguyên tây bắc rất ít nuôi dưỡng dê rừng.
Triệu Hãn quyết định dùng lực lớn dẫn đường mở rộng, kém nhất thì làm thành lông chiên, tốt hơn một chút thì làm thành thảm, tốt hơn chút nữa thì làm thành vải hạt, càng tốt hơn thì làm thành áo gió và len sợi.
Tuy Triệu Hãn không biết đan áo len, nhưng len sợi đã làm được ra rồi, đan áo len thì có gì khó?
Đây không phải là một chuyện nhỏ, liên quan rất lớn đến chính trị.