Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1095
Hoàng Hoài lũ lụt (2)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn líu lưỡi nói: "Đây là công trình lớn!”

Trương Quốc Duy nói: “Đường cũ và đường nước của Hoàng Hà, phải di chuyển tất cả bách tính địa phương. Hiện giờ, Sơn Đông, Hà Nam không có nhiều nhân khẩu, là lúc tốt để di chuyển. Nếu cứ tiếp tục kéo dài, qua mười, hai mươi năm nữa sẽ phải di chuyển nhiều người hơn.”

Triệu Hãn gật đầu, nói: “Đúng là vậy.”

Trương Quốc Duy nói tiếp: "Nếu dùng phương pháp này phải điều động ít nhất ba trăm nghìn dân phu, hao phí ít nhất một triệu lượng bạc. Đó là còn chưa tính phát tiền công cho dân phu, nếu tính luôn thì càng tốn nhiều bạc nữa. Thật sự là tệ nạn kéo dài lâu ngày, cần làm nhiều công trình. Còn nữa, chờ Hoàng Hà thay đổi tuyến đường thì có thể điều động nhân lực đào đường sông Hoài Hà. Cát bùn lắng ở hạ nguồn Hoài Hà đã không thể cho thuyền lớn chạy qua. Nếu có thể đào Hoài Hà, chỗ cửa vào biển có thể dựng lên cảng và thành thị, châu huyện ven bờ cũng sẽ thịnh vượng thương nghiệp.”

Triệu Hãn thở dài nói: “Bạc thì không thiếu, nhưng khó tập hợp ba trăm nghìn dân phu, hơn nữa dùng bạc mua lương cũng khó khăn.”

Trương Quốc Duy không nói gì, chờ Triệu Hãn làm ra lựa chọn.

Triệu Hãn gọi quan viên của các bộ đến, sau khi bàn bạc rốt cuộc hạ đạt chính lệnh:

Thứ nhất, tuyển ra địa điểm công trình các nơi, tuyển ra đường xưa, đường nước đắp bờ và khơi thông, việc này sẽ mất một, hai năm.

Thứ hai, nơi nào cần đắp bờ và khơi thông thì không di dân tới những khu vực đó.

Thứ ba, nhân mùa nông nhàn thì điều động bách tính địa phương chia từng khúc khơi thông. Tạm thời đặt giới hạn phân đoạn này hoàn thành trong mười năm.

Thứ bốn, mười năm sau, hoàn toàn hoàn thiện công trình Sơn Đông, Hà Nam. Tạm thời đặt giới hạn phân đoạn này là ba năm.

Thứ năm, buộc Hoàng Hà thay đổi tuyến đường!

Tức là, toàn bộ kế hoạch trị lý Hoàng Hà, dự tính thời hạn công trình là mười lăm năm. Thật sự không được, kéo dài thời hạn đến hai mươi năm.

Đây là công trình nhà nước quy mô lớn nhất từ khi Triệu Hãn vùng lên tới nay.

Chờ làm xong mọi việc phỏng chừng Trương Quốc Duy cũng sắp xuống mồ, hoặc làm được một nửa thì chết rồi.

Triệu Hãn nói với Trương Quốc Duy: "Trương ái khanh, nửa đời sau của ngươi đều phải hao phí vào việc trị lý Hoàng Hà.”

Trương Quốc Duy đứng lên bước tới giữa đại đường, quỳ dưới đất dập đầu nói: “Nếu có thể hoàn thiện trị lý Hoàng Hà, dù thần chết trên đê sông cũng đáng!”

Triệu Hãn không kêu Trương Quốc Duy đứng lên, cũng không răn dạy ông hở chút liền quỳ xuống, mà là nói: “Trong lúc trị sông, ban cho Thượng Phương bảo kiếm, nơi đi qua như trẫm tự mình đến, quan viên địa phương nhất định phải dốc hết sức phối hợp."

"Tạ bệ hạ!" Trương Quốc Duy càng có tin tưởng.

Đây là Triệu Hãn lần đầu tiên ban cho Thượng Phương bảo kiếm, chủ yếu là sợ quan địa phương không nghe lời, bởi vì tất nhiên sẽ quấy nhiễu kinh tế dân sinh địa phương.

Triệu Hãn lại nói: "Trương ái khanh, ngươi vẫn như cũ là Công bộ hữu thị lang, treo chức Tổng đốc hà đạo, trật bằng Thượng thư. Ngày nào trị xong Hoàng Hà thì ngày đó vào thẳng Nội các. Nói câu không lọt tai, cho dù chết trên đê sông trẫm cũng sẽ truy phong ngươi là các thần!"

Trương Quốc Duy kích động nói: "Tạ bệ hạ ân điển!"

Đại thần các bộ nghe vậy vừa hâm mộ Trương Quốc Duy, vừa cảm thấy khâm phục và tiếc thương. Bởi vì người này không cần làm việc khác, cả đời sẽ lao lực bôn ba, hơn nữa rất có thể chết trong khi nhậm chức.

Triệu Hãn nói: “Đứng lên, sau này đừng quỳ."

"Tuân chỉ!" Trương Quốc Duy cười đứng lên.

Triệu Hãn khuyên bảo: “Trong lúc trị lý Hoàng Hà cố gắng bồi dưỡng nhiều thần có tài trị sông đi.”

Là có ý gì?

Bồi dưỡng thêm vài người giỏi làm việc, cho dù Trương Quốc Duy chết giữa đường cũng có thể lập tức chọn lựa quan viên bổ khuyết.

Không trị không được, sớm muộn gì xảy ra chuyện, hơn nữa ảnh hưởng giao thông vận tải đường thủy.

Mấy chục năm trước, nước Hoài Hà sâu sáu đến mười ba mét, hiện nay chỉ có ba đến tám mét. Trong lịch sử, mãi đến năm Khang Hy thứ mười lăm, mực nước Hoài Hà chỉ sâu một đến ba mét, đừng nói thuyền buôn cỡ lớn, thuyền đánh cá đều có thể mắc cạn.

Tại sao Khang Hy điên cuồng trị lý đường sông?

Không phải vì Khang Hy thương cho muôn dân, nguyên nhân căn bản là vận chuyển đường nước bị ngăn trở, nếu không trị lý Hoài – Hoàng thì con cháu Bát Kỳ trong kinh thành sẽ đói bụng.

Khang Hy trị lý Hoàng Hà thuần túy tiếp tục sử dụng biện pháp nhà Minh, đã sai thì sai tới cùng, liên tục xây dựng ba mươi chín tòa đập nước, nâng mực nước của hồ Hồng Trạch lên để tăng thêm khả năng súc Thanh rửa Hoàng.

Càng vớ vẩn là bởi vì sau khi hồ Hồng Trạch nâng lên mực nước, bốn châu tùy thời sẽ bị nhấn chìm, quan viên Mãn Thanh không tổ chức bách tính di chuyển.

Năm đó làm xong thì vận tải đường nước thông suốt.

Nhưng toàn bộ bốn châu chìm vào đáy hồ, vô số bách tính địa phương chết chìm, không có bao nhiêu người trốn ra được!

Triều đình Mãn Thanh tạo nghiệt nhưng đồn tới đồn lui trở thành lỗi của Chu Nguyên Chương.

Tương truyền có thủy yêu Hoài Hà tên là Sứa nương nương hóa thành hình người, ở bên hồ Hồng Trạch gả cho người, cuộc sống nam canh nữ chức. Chu Nguyên Chương bắt dân phu, xây dựng lăng Minh Tổ, làm mệt chết trượng phu của Sứa nương nương. Bởi vì Chu gia là chân long thiên tử nên Sứa nương nương cố nén giận.

Đến năm Khang Hy, Sứa nương nương lại thích một thư sinh, Trương Quả Lão xen vào làm khó dễ, xui khiến thư sinh dùng pháp bảo đánh bị thương Sứa nương nương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »