"Thế tử, quân địch đến!"
An Khôn đang ở trong khe núi chờ ban đêm đánh bất ngờ, nghe tin này thì cực kỳ kinh hoàng.
Nếu muốn đánh lén ban đêm thì tự nhiên sẽ thả thám tử dò đường, ba nghìn quân Đại Đồng giết tới chắc chắn sẽ bị An Khôn phát hiện.
An Khôn hỏi: “Có bao nhiêu quân địch đến?”
Thám tử đáp lại: “Cỡ ba, bốn nghìn.”
"Thật sự chỉ có ba, bốn nghìn?" Kinh hoàng qua đi, An Khôn mừng rỡ rút đao ra kêu gọi: "Theo ta giết địch, tiêu diệt quân địch!"
An Khôn để lại năm nghìn người thủ Quý Dương, lần này mang đến mười tám nghìn tinh nhuệ.
Mười tám nghìn đụng độ ba, bốn người thì thua bằng đường nào?
An Khôn giỏi đánh trận, lập tức hạ đạt các loại quân lệnh. Hai bên cánh trái phải chia ra năm nghìn người, leo lên dãy núi phục kích, định vào phút then chốt thì vây công ba mặt.
Đường núi này cực kỳ hẹp, chỉ có thể chứa hai người đứng song song.
Ba nghìn quân Đại Đồng kéo thành hình rắn dài chậm rãi đi tới trước. Đương nhiên đã phái ra đội soát núi hơn trăm người để tìm kiếm hai bên sườn núi.
Đi một lúc thì quan quân dẫn binh hạ lệnh ngừng, đội soát núi cũng nghe thấy tiếng huýt gió ra hiệu dừng lại.
Địa hình phía trước rất thích hợp phục kích, biết được vị trí đại khái của quân địch rồi thì kẻ ngốc mới dẫn binh đi tiếp.
An Khôn nhận được tin, tưởng tượng nói: “Đám quân địch này nhất định là đi tập kích bất ngờ Quý Dương. Chúng ta đã bị phát hiện ra, mau truy kích, đừng để chúng chạy!”
Mười tám nghìn thổ binh không giấu hành tích nữa, nhanh chóng lao ra từ trên núi và thung lũng.
Kẻ địch đầy khắp núi đồi.
"Mau rút lui!"
Đội soát núi ở đỉnh núi, chủ lực quân Đại Đồng ở giữa núi lập tức rút về hậu phương rộng lớn.
Đó là một mảng lớn rừng tre, ở thời không nào đó từng có thiếu nữ bắt gấu mèo tại đây.
Tò tí te tò tí te!
Tiếng kèn bầu vang lên bên rìa rừng tre, quân Đại Đồng chạy trốn tán loạn nghe thấy tiếng kèn hiệu lục tục đến tập kết.
An Khôn mang theo mấy trăm kỵ binh vùng núi hạ lệnh toàn quân giết hướng kẻ địch.
Ngựa chiến của Quý Châu và Vân Nam đều cùng nguồn gốc với ngựa chiến của Đại Minh. Ngựa của Thủy Tây đặc biệt xuất sắc, từng tiến cống Long Mã cho Chu Nguyên Chương ( tục truyền thân dài bốn thước, đầu cao ba thước, thực tế là đột biến gen ), Dưỡng Long Khanh, Long Tràng Dịch đều có liên quan với con Long Mã kia. Tống Liêm còn đặc biệt viết một bài “Thiên Mã Tán” cho nó, Chu Nguyên Chương ban tên “Phi Việt Phong” cho con ngựa, ý tức là cưỡi nó có thể bay qua ngọn núi.
Chỗ hẻo lánh này không dàn trận đại quân trên chục nghìn nổi, 70% thổ binh Thủy Tây đều leo núi đi đường vòng, muốn vòng qua hai bên rừng tre dưới núi để bao vây quân Đại Đồng.
Thân Thiên Lương nâng súng hạ lệnh: "Cả đội tiếp tục lùi lại!”
Thân Thiên Lương tòng quân vào năm Sùng Trinh thứ chín, Tứ Xuyên đánh trận mở rộng quân khiến hắn thăng chức nhanh chóng, căn bản không để đám thổ binh này vào mắt.
Chỉ có một loạt cung tên giáo dài, không được vài bộ giáp sắt, mặc giáp da đã xem như là tinh binh, quân đội như vậy có thể gọi là quân đội sao?
Thấy quân Đại Đồng rút vào sâu trong rừng tre, An Khôn ngược lại chần chừ, vội vàng truyền lệnh không được đuổi theo nữa.
Có khi nào bên trong có mai phục?
"Thế tử, có nên phóng hỏa đốt rừng tre không?”
"Kẻ địch không phải lợn rừng, sao có thể bị đốt chết? Nhưng phóng hỏa đốt rừng có thể buộc phục binh của quân địch chạy ra.”
Trước khi được đặt tên Quý Dương, nơi này có tên là Quỷ Trúc, mấy chục dặm xung quanh đều là tre, đồ tre và giấy làm bằng tre ở đây rất nổi tiếng.
Nơi đây là một mảnh biển tre, từ trung lũng đến rừng núi, đầy ắp cây tre. An Khôn mang theo đại quân mười tám nghìn người căn bản không dám đi vào.
Muốn đốt rừng tre cũng khó, bởi vì rừng quá lớn.
An Khôn hạ lệnh bộ đội ở trên và dưới núi tụ tập lại, để tránh bị quân địch giết ra đánh bất ngờ, lại phái mấy trăm thổ binh đi rìa rừng tre, dùng đá lửa đốt cháy lá tre.
Nhờ rừng tre yểm hộ, Thân Thiên Lương mang theo quân đội leo dãy núi mé Đông.
Núi không cheo leo nhưng có nhiều cây cối bụi gai, cực kỳ khó đi, ngòi lửa của súng hỏa mai dễ bị gai móc lại. Trong địa hình như vậy dễ chỉ huy ba nghìn người, nhưng mười tám nghìn người thì rất rườm rà.
“Lính Hán, ở đây có lính Hán!”
Thổ binh Thủy Tây ở dãy núi mé Đông đang chậm rãi tụ tập ở chân núi, đột nhiên thấy quân Đại Đồng lao ra từ rừng tre.
Khi An Khôn được tin chính xác thì quân Đại Đồng đã đến gần kẻ địch ba trăm thước.
An Khôn hét to: "Lên núi vây công!"
Không thể dàn trận, thổ binh cũng không chú trọng trận hình, bọn họ như ong vỡ tổ chức bốn phương tám hướng xông lên núi.
Thổ binh ở dãy núi mé Đông khoảng bốn, năm nghìn người, một nhóm ở Đông, một nhóm ở Tây, vác đao súng giáo dài xông về phía quân Đại Đồng.
Quân Đại Đồng cũng không thể dàn trận, lấy mười người làm đơn vị tổ thành nhiều tiểu đội đón địch.
Toàn là lính súng hỏa mai, còn đặc biệt cuộn ngòi lửa lại tránh cho bị nhánh cây móc lại khi hành quân.
“Đốt lửa, đốt lửa!”
Khi hai bên cách nhau một trăm thước thì ba nghìn quân Đại Đồng đều đốt cháy ngòi lửa.
Quyền chỉ huy tác chiến cụ thể hoàn toàn giao cho các thập trưởng.
Xông lên bốn, năm mươi bước thì một ít thổ binh bắt đầu bắn tên. Bởi vì có cây cối bụi gai ngăn trở, thổ binh chỉ có thể bắn lung tung, vài mũi tên bắn tới nơi thì xác suất trúng cũng rất tội nghiệp.
Cho dù bắn trúng cũng bị giáp bông chặn lại.