Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1028
Đông Châu (2)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn lắc đầu nói: "Khác nhau. Hiện giờ địch ta rõ ràng, có thể hoàn toàn dọn sạch thổ ty. Nếu như truyền hịch bình định rất khó phân rõ địch và ta, e rằng không thanh lý sạch thổ ty được.”

Lý Bang Hoa muốn nói lại thôi, rốt cuộc buông bỏ khuyên can.

Bàng Xuân Lai chuyển đề tài: “Theo tin báo từ Liêu Đông thì năm nay Đa Nhĩ Cổn lại muốn khơi dậy chiến sự, chờ qua mùa mưa rất có thể sẽ xuất binh. Ngoài ra, Hô Nhĩ Cáp phái mật sử đến nói rằng các bộ của Dã nhân Nữ Chân nguyện ý quy thuận triều ta."

Dã nhân Nữ Chân là gọi Đông Hải Nữ Chân, Mãn Thanh gọi là oa tập chư bộ.”

Hô Nhĩ Cáp là một nhánh trong Dã nhân Nữ Chân, rải rác ở vùng Hắc Long Giang. Bộ lạc bên này bị Mãn Thanh gọi chung là “Người săn bắt”, bọn họ kiếm sống bằng cách đánh cá và săn bắt, mỗi năm phải tiến công những vật phẩm như da điêu cho Mãn Thanh.

Buộc bộ lạc nguyên thủy phải hiến lên hàng da, không nghe lời sẽ đốt nhà giết người cướp của, nghe lời vẫn bị giết người để lập uy.

Thủ đoạn đối phó Dã nhân Nữ Chân của Mãn Thanh so với nước Nga đối phó dân địa phương Siberia không thể nói là rất giống, chỉ có thể nói giống y như đúc!

Bây giờ Mãn Thanh không sống yên ổn được nên bóc lột Dã nhân Nữ Chân càng tàn khốc hơn.

Những bộ lạc Dã nhân Nữ Chân dần hiểu rõ tình huống, vì thế bọn họ lặn lội đường xa, lặng lẽ liên hệ quân Đại Đồng, thỉnh cầu quy thuận thần phục, thỉnh cầu quân Đại Đồng sớm ngày xuất binh tiêu diệt Mãn Thanh.

Bàng Xuân Lai nâng lên một hộp nhỏ: “Đây là Đông Châu lớn nhất mà Hô Nhĩ Cáp năm nay vớt được, cũng là Đông Châu to nhất trong gần mười năm qua. Bọn họ lén giấu đi, không tiến cống Ngụy Thanh, mà là bí mật đưa tới để dâng cho bệ hạ."

Triệu Hãn tò mò mở ra, là một viên trân châu màu vàng nhạt to cỡ trứng bồ câu.

Chẳng những to mà còn tròn trịa không tỳ vết.

Đông Châu có màu khác nhau, vàng hạt là loại cực phẩm, to cỡ quả trứng bồ câu thì càng là chỉ có thể gặp chứ không thể cầu.

Bộ lạc Dã nhân Nữ Chân chẳng những phải thu thập da điêu dâng cho Mãn Thanh, còn phải thu thập Đông Châu thỉnh thoảng đưa cho Mãn Thanh.

Tương truyền ngày xưa Hoàn Nhan A Cốt Đả khởi binh, nguyên nhân trực tiếp nhất là vì hoàng đế nước Liêu vào buổi săn mùa xuân cưỡng ép người Nữ Chân chịu đựng rét lạnh đục bể mặt băng lặn xuống nước thu thập Đông Châu, dẫn đến rất nhiều người Nữ Chân chết đi.

Mãn Thanh tự xưng Hậu Kim, nhưng làm chuyện giống như nước Liêu.

Triệu Hãn ngắm nghía Đông Châu, nói: “Báo cho các bộ Đông Hải Nữ Chân, thu thập Đông Châu, da điêu khó khăn, nếu trẫm thống nhất Đông Bắc sẽ không cưỡng ép bọn họ tiến cống. Có thể mậu dịch qua lại, bọn họ thu thập vật phẩm quý hiếm đều được phép bán cho thương nhân với gái thị trường. Bách tính, các tộc dưới sự cai trị của trẫm đều bình đẳng. Bảo bọn họ cố chịu đựng Thát Tử một, hai năm nữa, chờ có lương thảo sung túc, nhất định một trận chiến tiêu diệt Thát Nô!”

"Tuân chỉ!" Bàng Xuân Lai chắp tay.

Triệu Hãn đặt Đông Châu vào hộp lại, hỏi: "Tứ Xuyên tiến triển như thế nào?"

Bàng Xuân Lai trả lời: “Tàn quân thổ ty ở Xuyên Đông, Tương Tây đã bị quét gần hết. Hướng Xuyên Tây thì đã đánh hạ các thành ở Kiến Xương (Tây Xương), Đức Xương, Hội Xuyên (Hội Lý). Những chỗ này giống như Quảng Tây, núi đầy rẫy, dễ công thành, khó hành quân, vào núi diệt tặc càng khó khăn."

Tuy đã chiếm lấy Tứ Xuyên nhưng còn sót lại nhiều ngóc ngách, tức là vùng núi của thổ ty các nơi.

Triệu Hãn cẩn thận suy tư nói: "Truyền lệnh Tứ Xuyên, quân đội hai tỉnh Quảng Tây trong năm nay diệt được bao nhiêu thổ ty hay bấy nhiêu. Đến vụ hè trồng trọt sang năm nhất định phải xuất binh Vân Quý. Còn về sau khi điều quân đội đi, vùng miền dễ bị thổ ty sót lại tấn công thì sẽ thiết lập Tuần kiểm tư (Giống như đồn công an của cảnh sát vũ trang) tiến hành phòng bị, mộ binh ngay tại chỗ huấn luyện nông binh thành lập Tuần kiểm tư. Lệnh cho Công bộ chế tạo vũ khí cho Tuần kiểm tư ở hai tỉnh Xuyên – Quế.”

Lý Bang Hoa mỉm cười, Triệu Hãn vẫn sẽ xuất binh, rốt cuộc không nhịn được lề mề chậm chạp nữa.

Chạng vạng, Triệu Hãn mang theo Đông Châu trở lại.

Vào trong Phí Như Lan viện, Triệu Hãn bí hiểm lấy một hộp nhỏ ra: “Đoán xem là vật gì?”

Phí Như Lan tò mò hỏi: “Là ngọc thạch?"

Triệu Hãn cười nói: "Tuy không trúng nhưng cũng gần đúng rồi, đoán thêm nữa đi.”

"Trang sức?" Phí Như Lan hỏi.

“Mở ra xem.” Triệu Hãn không để Phí Như Lan đoán mò nữa.

Khoảnh khắc mở hộp ra, Phí Như Lan nhìn trân trân, quả nhiên nữ nhân không cưỡng lại được sức hấp dẫn của thứ sáng lấp lánh.

Phí Như Lan reo vui hỏi: “Đây là trân châu gì vậy? To quá, tròn trịa, còn có màu vàng.”

Triệu Hãn giải thích nói: “Đông Châu cực phẩm, Đông hải Nữ Chân tiến cống."

"Nữ Chân?" Phí Như Lan nghi hoặc hỏi: “Chẳng lẽ là Thát Tử? Lẽ nào Thát Tử đầu hàng?”

Triệu Hãn nói tỉ mỉ hơn: “Kiến Châu Nữ Chân mới là Thát Tử khởi binh làm loạn. Hải Tây Nữ Chân đã bị Kiến Châu Nữ Chân nuốt. Còn về Đông Hải Nữ Chân, thời tiền Minh gọi là Dã nhân Nữ Chân, bọn họ sống thảm nhất, bị Thát Tử đánh cướp nhân khẩu, còn phải tiến cống hàng hóa cho Thát Tử. Mùa hè băng tuyết hơi tan phải xuống nước thu thập Đông Châu, thường bị chết cóng, chết chìm khi vớt hạt châu.”

Phí Như Lan ngắm Đông Châu trong tay, mềm lòng nói: "Đều là người đáng thương. Thứ dính đến mạng người như vậy dù là vật quý hiếm cũng không thể lấy, xin bệ hạ hãy mang về lại.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »