Phỏng chừng Liêu Khuê đã lậm Tam Quốc Diễn Nghĩa, giờ phút này nhiệt huyết sôi trào, ảo tưởng chém giết xuất hiện, tiếp đó thừa cơ mang binh đánh lén, đánh ra một trận thắng lớn khiếp sợ Quảng Tây.
Đương nhiên, Liêu Khuê cũng nhìn rõ Chu Mân Như không mặc giáp, vũ khí không lợi hại gì.
Hai bên cứ như thế thúc ngựa lao vào nhau, ở trước trận của hai quân, trước mắt bao người, trình diễn tiết mục võ tướng đấu đơn cực kỳ khó tin.
Bao gồm quân địch thủ trấn lo tránh né lửa đạn cũng lục tục chạy đến đằng sau tướng gỗ, nhìn qua khe hở tấm gỗ xem cuộc chiến, có người còn leo hẳn lên tường gỗ.
Dao lão Liêu An Đức không ngăn cản nhi tử đấu đơn, vì tin tưởng võ nghệ của nhi tử, cũng do một phần cảm thấy không giữ được nơi này, chỉ có thể thông qua phương thức buồn cười như vậy thắng lợi.
Nương thế ngựa chạy, Liêu Khuê nâng lên phác đao chém ra.
Phác đao của Liêu Khuê dài hơn eo đao của Chu Mân Như nhiều, lại có cán dài, càng dễ dốc sức trong cuộc chiến trên lưng ngựa.
Keng!
Khoảnh khắc va chạm, Chu Mân Như vung eo đao đánh trật phác đao của Liêu Khuê, sau đó bỏ đao nhảy vọt lên, túm lấy giáp da của Liêu Khuê, thuận tay kéo người này rời lưng ngựa.
Sức cánh tay của Chu Mân Như siêu mạnh, tiếc rằng ngựa chiến dưới thân thì không theo kịp.
Đây chỉ là một con ngựa lùn Tây Nam, miễn cưỡng chịu đựng sức nặng của hai nam nhân, tứ chi gấp khúc run rẩy, nhanh chóng giảm tốc độ chạy, suýt nữa bị quán tính hất ra ngoài.
Liêu Khuê bị túm lấy trong mơ hồ, hoàn toàn không rõ trạng huống.
Võ cử nhân của Đại Minh khủng bố đến thế sao!
Chu Mân Như xách tướng địch xuống ngựa, hét hướng quân phòng thủ trong trấn: “Mau đầu hàng!"
"Vạn thắng! Vạn thắng!"
"Tướng quân uy vũ!"
Sĩ tốt của Đại Đồng Long kỵ binh bộc phát ra tiếng hoan hô, quân phòng thủ trong trấn thì sợ tới mức mặt không chút máu.
Không đợi Dao lão Liêu An Đức đáp lại, đã có sĩ tốt mở ra cửa gỗ, trấn An Định cứ như thế không đánh mà thắng bị chiếm.
Một trấn nhỏ không là gì, nhưng nơi này là một trong hai nút then chốt giao thông của phủ Tư n.
Chu Mân Như là quân tiên phong, cũng gọi là tiên phong mở đường. Sau khi Chu Mân Như chiếm lĩnh trấn An Định thì phái người áp giải tướng địch tù binh trở về, chỉ chừa số ít ở lại đóng giữ, hắn mang bộ đội qua sông đi về phía nam.
Dọc theo thung lũng xuôi nam còn có một trấn Bạch Sơn (Huyện Mã Sơn đời sau).
Vẫn không có trận đánh ác liệt nào, dễ dàng chiếm lấy trấn Bạch Sơn, tiếp đó lại chiếm lĩnh trại của Choang – Dao như Kiều Lợi, Na Mã, thống lĩnh hai nghìn kỵ binh thẳng đến ngoài thành phủ Tư n.
Tướng địch của phủ Tư n cũng là một quan võ tộc Hán.
Hắn ta thấy Chu Mân Như có ít binh thì không lựa chọn bỏ thành mà trốn, cũng không lựa chọn thủ vững thành trì, mà là điểm danh gần mười nghìn binh mã ra khỏi thành nghênh chiến.
Tên này bắt chước Đại Minh làm chế độ gia đinh trong quân, chỉ có hơn nghìn gia đinh đánh được, còn lại là hương dũng lẫn lộn thật giả.
"Dường như có thể đánh?" Tuyên giáo quan Sử Khả Hoài hỏi.
Chu Mân Như cười nói: “Có chỗ nào không đánh được? Không sợ bọn họ nghênh chiến, chỉ sợ bọn họ bỏ thành vào núi. Cầm đầu giặc ở phủ Tư n chưa chịu thiệt trong tay chúng ta, không biết gặp quân Đại Đồng phải trốn vào núi ngay. Cần thừa dịp này diệt được bao nhiêu tên hay bấy nhiêu, chờ bọn chúng lấy lại tinh thần, trốn hết vào núi thì phiền phức.”
Gần mười nghìn quân địch bày trận tiến lên, Long kỵ binh kéo hổ tồn pháo ra bắn.
Sau hai đợt bắn pháo, phương trận hương dũng bên đối phương đã rối loạn, chỉ còn thân binh gia đinh là còn có thể kiên trì.
Hai nghìn Long kỵ binh tiến lên, tới gần hai mươi bước thì dùng trận hình lỏng lẻo hứng lấy cung tên rời rạc của quân địch, xuống ngựa cầm súng bắn một lượt.
Bùm bùm bùm!
“Lên ngựa, xông trận!"
Súng bắn ba đợt liên tục, toàn quân lên ngựa xung phong.
Chu Mân Như vung mã đao, một người xông lên đằng trước nhất. Hai quân còn chưa tiếp xúc, hương dũng bên quân địch đã tán loạn.
Chu Mân Như mặc kệ hương dũng chạy lung tung, xông thẳng vào trận chính thức của tướng địch, đám thân binh gia đinh cũng bắt đầu trốn.
Tướng địch không xứng được tha mạng, không có cả cơ hội trốn chạy đã bị Chu Mân Như cầm đao chém xuống ngựa, hai nghìn Long kỵ binh thuận thế chiếm lĩnh thành phủ Tư n.
Hai lộ nam bắc quân Đại Đồng ở Quảng Tây cùng phụng mệnh Tây tiến, toàn bộ thế như chẻ tre, nhanh chóng chiếm lĩnh thành trì các nơi.
Tiếc rằng đánh một hồi thì quân địch ở khu vực Quế Tây học khôn, trông thấy quân Đại Đồng liền bỏ thành bỏ trại, lựa chọn trốn vào núi đánh du kích, ngoan cố chống lại.
…
Xích Hổ Thần bị lạc đường trong động đá vôi, Chu Mân Như một mình đấu trước trận, hai người chia nhau lập công đầu cho quân Quảng Tây hai lộ Nam – Bắc, nhưng bọn họ đều bị quan cấp trên của mình phê bình nghiêm khắc.
Xích Hổ Thần bị giáng một cấp, làm phó thủ cho Tần Củng Minh, còn phó tướng Tần Củng Minh thì thăng chức làm chủ tướng đằng binh giáp.
Chu Mân Như chỉ bị phê bình trước toàn quân, sư đoàn trưởng Lưu Tân Vũ lần thứ hai nhắc lại, không được bắt chước như trong 《 Tam Quốc Diễn Nghĩa 》 , đấu một mình!
Trong một tháng ngắn ngủi, Bắc chiếm lĩnh toàn bộ phủ Tư n, Nam lộ quân chiếm lĩnh toàn bộ phủ Nam Ninh cảnh ( năm trước đã chiếm một nửa ).