Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1027
Đông Châu (1)

❊ ❊ ❊

Khi qua sông, Ngô Triệu Nguyên hỏi người chèo thuyền: "Nơi đây được thanh quan liêm lại trị lý bao lâu rồi?"

Người chèo thuyền cười đáp lại: “Tròn một năm, triều đình Đại Đồng rất tốt, hiện tại thanh thiên đại lão gia có mặt khắp nơi.”

Trong mắt bách tính Tứ Xuyên thì ai không làm khổ dân đều là quan tốt, làm việc lợi cho dân càng là thanh thiên đại lão gia.

Ngô Triệu Nguyên kinh ngạc hỏi: “Chỉ có một năm?”

Người chèo thuyền tràn ngập khát khao nói: "Thanh thiên đại lão gia vừa đến là năm nay được bội thu lớn. Nếu ngài ấy ở lâu vài năm thì sẽ giàu đến mức nào? Không chừng cách ba, năm hôm được ăn thịt!”

Ngô Triệu Nguyên tiếp tục đi lên bắc, dọc theo Trường Giang hướng đông.

Càng đi phía đông thì tình huống càng tốt, bởi vì khu vực Xuyên Đông đã được quan lại Đại Đồng trị lý hơn hai năm.

Vị lão tiên sinh này không vội rời đi, sau khi đuổi thân binh của Mộc Thiên Ba đi, ông mang theo người nhà xuôi sông xuống nông thôn thăm viếng nông hộ.

Cưỡi ngựa xem hoa qua vài huyện, Ngô Triệu Nguyên mới lại ngồi thuyền đi vào Hồ Quảng.

Khi Ngô Triệu Nguyên đến thôn trấn Hồ Nam, chỉ ở lại hai năm đã huơ tay ra hiệu nói với nhi tử: “Mừng thay thiên hạ được đại trị*, mừng thay thiên hạ được đại trị rồi, dù ta có chết cũng có thể nhắm mắt!"

(*) Lập lại an ninh và trật tự

Ngô Ứng Hi nói: "Phụ thân nhất định có thể sống lâu trăm tuổi.”

Lúc đầu Sùng Trinh hoàng đế kế vị có tự mình tiếp kiến bốn vị liêm lại.

Ngô Triệu Nguyên đứng đầu bốn liêm lại đó!

Khi Ngô Triệu Nguyên làm huyện lệnh đã cải cách chế độ, thanh lý thuế khoá lao dịch, đối đãi tốt với bách tích, phúc thẩm án oan, khi từ chức thì được bách tính đưa tiễn mấy chục dặm, giữ chặt xe ngựa xin ông hãy ở lại làm quan tiếp.

Chẳng những giỏi về trị dân, Ngô Triệu Nguyên còn giỏi quản quân, quân lương nào qua tay của ông là không sót một ly.

Sau đó Ngô Triệu Nguyên bị hạ ngục.

Tuy nổi lên trong triều Sùng Trình, nhưng Ngô Triệu Nguyên luôn loanh quanh tại chỗ, cuối cùng bị ném đến Vân Nam làm Bố chánh sứ.

Ngô Triệu Nguyên đang thăm viếng tiểu học trong thôn ở Hồ Nam, hỏi triều mới dạy học thế nào, đêm đó về nhà nói với nhi tử: “Sau khi về Phúc Kiến, ngươi hãy đi triều mới làm quan, lớp cháu chắt phải cần cù đọc sách. Thực học rất tốt, cũng nên chăm chỉ học vật lý, toán học.”

Ngô Ứng Hi nói: "Hài nhi nhớ kỹ."

Ngô Triệu Nguyên bỗng nhiên cười to: "Vốn cho rằng là vương triều đã tận, nhưng không ngờ thiên hạ sắp được đại trị. Lòng ngô vui lắm, lòng ngô vui lắm, ha ha ha ha ha ha!”

Ngô Triệu Nguyên cười một lúc thì chợt ngừng.

Ngô Ứng Hi bỗng có linh cảm không may, thò tay qua thăm dò hơi thở, bỗng chốc đau thương hét lên: "Phụ thân!"

Vị lão tiên sinh này cười chết trên ghế.

Thời gian đến tháng tám.

Hai lộ đại quân của Quảng Tây còn đang lề mề, khi vào núi diệt tặc thì xác suất thương vong tăng nhiều.

Chủ yếu là tên bắn lén khó phòng, hơn nữa còn là tên độc.

Quân Thanh bị thứ đồ chơi này làm cho sứt đầu mẻ trán, quân Anh cũng bị dân địa phương Malaysia làm cho ‘lên đỉnh’, còn trong thời không này đổi thành quân Đại Đồng gặp tên độc.

“Bệ hạ, có mật thư của thủ phụ ngụy triều Vân Nam.” Ba vị các thần khẩn cấp đưa tới.

Triệu Hãn cầm lấy đọc kỹ, nhưng không để bụng, tiện tay ném qua một bên.

Lý Bang Hoa hỏi: “Bệ hạ không muốn nhanh chóng bắt lấy Vân Nam sao?”

Triệu Hãn bèn giải thích: “Ba nơi Vân Quý Xuyên khó giải quyết nhất không phải ngụy triều đình mà là các thổ ty lớn nhỏ. Nếu không phải vì cải thổ quy lưu*, Tây Nam truyền hịch là có thể bình định rồi, đâu cần phải dùng trọng binh tấn công nhiều năm? Quân Quảng Tây đánh chậm cũng không có gì phải trách.”

(*) Nghĩa là phế trừ thổ ty vốn thống trị dân tộc thiểu số, đổi thành quan. Bắt đầu từ năm Vĩnh Lạc thời kỳ đầu Minh Đại, đến năm Ung Chính trong triều Thanh thì thực hành quy mô lớn.

Đại Minh tồn tại ba trăm năm, mỗi lần cải thổ quy lưu đều phải đánh một trận trước rồi tính tiếp.

Hơn nữa không dám chủ động đưa ra, đều là thổ ty nào đó phạm tội nặng, sau khi chinh phạt thì thuận thế cải thổ quy lưu. Nếu không làm như vậy sẽ khiến thỏ chết cáo khóc, thổ ty các nơi đều vùng lên làm phản. Đại khái có thể hiểu như là muốn tước phiên phải đợi phiên vương phạm mỗi mới cắt bỏ được, tùy tiện đặt cho tội danh nào đó để tước phiên là gặp rắc rối ngay.

Cải thổ quy lưu vùng Tây Nam với quy mô lớn thì phải nói đến thời Ung Chính.

Tuy Ung Chinh ít khi cử binh tấn công bên ngoài, nhưng trị bên trong rất tốt, trong đó bao gồm cải thổ quy lưu.

Dù ở thời kỳ triều Thanh hưng thịnh nhất, triều đình muốn xuống tay với các thổ ty thì thổ ty Tây Nam cũng kiên quyết chống cự. Ở trong núi đánh du kích, bắn tên độc khiến quân Thanh bởi vậy tổn thất thảm trọng, tức giận đến nỗi Ung Chính hạ lệnh chém hơn một nghìn cây kiến huyết phong hầu*.

(*) Làm ra chất độc cực kỳ độc, dính vào là chết ngay.

Bây giờ đang là loạn thế, đám thổ ty sao có thể bó tay chịu trói?

Lý Bang Hoa nói: "Cải thổ quy lưu thì có thể làm từ từ. Theo như trong thư của thủ phụ ngụy triều Vương Thế Đức thì ngụy triều Vân Nam quân thần cách tâm, thổ ty các nơi năm bè bảy mảng. Chỉ cần cho từng sư đoàn xuất chinh đến Tứ Xuyên, Quảng Tây là ngụy đế Vân Nam nhất định đầu hàng. Ngụy đế muốn hàng, tiền triều Kiềm quốc công Mộc Thiên Ba không có lý do chính đáng để chống cự. Đến lúc đó, quân địch Vân Nam chắc chắn sẽ mất hết sĩ khí, người đầu hàng triều ta nhiều không đếm xuể. Có thể truyền hịch bình định Vân Nam, càng có thể truyền hịch bình định Quý Châu. Chờ chiếm cứ các thành trì lớn nhỏ rồi lấy cớ trấn áp phản loạn lần lượt tiêu diệt thổ ty là xong.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »