Blanco lập tức sai người soát thân thể, không phải soát đám tù binh người Hoa mà là người Pampanga đi bắt tù binh.
Soát người xong, nộp tài vật lên trên, Blanco nói: “Binh sĩ Nhật Bản hành hình.”
Lính đánh thuê Nhật Bản cười ác bước lên, mấy quan quân người Pampanga chạy ra, quỳ xuống đất van xin, dùng ngôn ngữ Tây Ban Nha bập bẹ nói gì đó.
Blanco gật đầu nói: "Đi đi."
Quan quân người Pampanga mừng rỡ, xông tới cởi áo ra. Tù binh người Hán bị bọn chúng lột sạch đồ, bao gồm giày cũ nát, hơn nữa đổi giày thay đồ ngay tại chỗ.
Tù binh người Hán bị lột sạch đồ kéo đến rìa đầm lầy, bị lính đánh thuê Nhật Bản vung dao đồ tể hành hạ đến chết.
Thậm chí không bỏ qua cho con nít!
Cộp cộp cộp!
Một con ngựa chạy nhanh đến, truyền lệnh: “Tổng đốc các hạ có lệnh, không cần rượt bắt người Hoa trốn vào đầm lầy, bọn chúng ắt sẽ chết đói, chết đuối ở bên trong. Tất cả binh sĩ lập tức đi cảng, cưỡi thuyền tấn công thành trấn người Hoa ở phương bắc!”
. . .
Mảnh đầm lầy này sẽ biến mất sau mấy trăm năm, đó là kết quả con người đào móc.
Liêu Tây cũng giống như vậy, thời Tam quốc khắp nơi là đầm lầy, Tào Tháo viễn chinh Liêu Đông suýt chút thất bại, đến thời Minh thì bị khai khẩn thành ruộng tốt.
Đi suốt hai ngày, xác nhận không có truy binh, Vạn Triệu An cực kỳ cẩn thận nhưng vẫn có hai người rơi vào đầm lầy bỏ mạng.
Đến ngày thứ ba, đi tới bãi cỏ vững chắc tương đối rộng mở, Vạn Triệu An quyết định chỉnh đốn lại đội ngũ chạy nạn.
Vạn Triệu An cố gắng hét to: “Ta tên Vạn Triệu An, từng làm lính cho hoàng đế Đại Đồng bệ hạ! Ta đã đánh giặc với quan quân Đại Minh, đánh giặc với Bát tặc Trương Hiến Trung*, cũng đánh với Mãn Thanh Thát Tử. Đánh giặc mấy năm, lão tử chưa từng thua, chỉ huy một trăm người dưới trướng, cũng xem như là tướng trăm người thực thụ! Vì bị thương tàn nên xuất ngũ, hoàng đế Đại Đồng bệ hạ nhân nghĩa, ban thưởng đất đai, ban thưởng tiền bạc, còn muốn đặc biệt thu xếp cho ta làm cảnh sai*. Nhưng làm cảnh sai thì có gì tốt? Thế là lão tử đến Nam Dương. Quân đội người nước ngoài trên Luzon này nếu mà đụng phải quân Đại Đồng của bệ hạ thì thậm chí không xứng xách giày!”
(*) Lãnh tụ khởi nghĩa nông dân cuối đời nhà Minh, từng kiến lập chính quyền Đại Tây (Đại Tây Cao Đế) song song với Lý Tự Thành, người kiến lập chính quyền Đại Thuận. Năm Sùng Trinh thứ ba, Trương Hiến Trung tụ tập nông dân của mười tám trại tổ chức thành đội ngũ, hưởng ứng cuộc khởi nghĩa của Vương Gia Dận, ông tự đặt hiệu là “Bát Đại vương”.
(*) Cảnh sai: Cảnh sát
Đám nạn dân sĩ khí xuống thấp, nhưng đều nghiêm túc lắng nghe, bọn họ đang thiếu một trụ cột tinh thần.
Vạn Triệu An nói: “Không phân biệt nam nữ, ai biết viết chữ, tính số thì giơ tay phải lên! Người ở hàng sau không nghe rõ, nhờ các vị truyền lời xuống giùm!”
Thoáng chốc có hơn hai trăm cánh tay giơ lên, đa số đều là tiểu nhị của thương nhân biển.
Vạn Triệu An lại nói: "Ông chủ và chưởng quầy, và cả người có công danh ở tiền triều đều đến chỗ ta nghe lệnh.”
Lần này có mười mấy người bước ra, tụ tập lại.
Vạn Triệu An hỏi tên tuổi, quê quán và nghề nghiệp của họ, rồi khiến những người này đi kiểm kê số lượng nạn dân.
Bận rộn một lúc lâu, lộn xộn không ngớt, rốt cuộc điểm danh xong. Có tổng cộng ba nghìn hai trăm chín mươi bốn người, trong đó có hai nghìn năm trăm lẻ một nam giới từ mười hai tuổi trở lên, bảy trăm bốn mươi tám nữ giới, chỉ có bốn mươi lăm con nít bị phụ mẫu mang đi theo.
Chẳng những ít con nít, không có bao nhiêu người già, bởi vì bọn họ trốn chậm, thể lực không theo kịp, đều bị truy binh giết chết rồi.
Số người trốn vào đầm lầy không chỉ có bấy nhiêu, những người khác chạy lung tung, mất liên lạc với đại bộ đội, hơn phân nửa bị nhốt chết trong đầm lầy.
Tiếp theo là kiểm kê vật tư, không tính tiền bạc, tự ném đi hoặc lén giữ lại thì tùy, dù sao không thể mua đồ được, dù đi ra đầm lầy cũng không mua được, toàn bộ Philippines đều đang tổ chức hành động diệt người Hoa.
Vạn Triệu An chỉ hạ lệnh thu thập lương thực, tình huống rất tồi tệ.
Chưởng quầy của hiệu buôn Phước Long Thịnh, Lâm Lang thở dài nói với Vạn Triệu An: "Sợ hãi trốn chạy, cho dù mang theo đồ vật thì chắc chắn là tiền tài, ai mà nghĩ tới mang lương thực? Ngược lại nhà nghèo không có tiền bạc để mang theo, tiện tay xách mấy ký gạo cũng phần lớn đánh rơi giữa đường. Có một số người bị đói hai ngày hai đêm, không có sức đi đường.”
Nói ngắn gọn lại, sớm không có lương thực!
Vạn Triệu An cảm thấy có chút tuyệt vọng, nói với hơn hai trăm người hiểu biết chữ nghĩa: “Đám quỷ lông đỏ giết người Hán chúng ta, bốn mươi năm trước đã làm một lần. Ta nghe người già nói lúc ấy giết sạch hết, chúng ta muốn sống thì phải đoàn kết lại, làm việc theo lệnh, đi lẻ sẽ không có kết cục tốt. Quân Đại Đồng chúng ta đánh nhau đều là có tổ chức, cấp thấp nghe hiệu lệnh của cấp trên. Hiện tại ta đặt tên cho hơn ba nghìn người này là ‘Quân Cầu Sống’, ta tự phong làm đại nguyên soái Cầu Sống. Các ngươi hãy tự đề cử ra ba thủ lĩnh.”
Thủ lĩnh phải là người mọi người đều phục, Vạn Triệu An không thể chọn lung tung.
Hơn hai trăm người biết chữ nhanh chóng đề cử ra ba thủ lĩnh gồm chưởng quầy của Phước Long Thịnh là Lâm Lang, chưởng quầy của An Tường Hòa là Trần Nhất Quế, tú tài thời tiền Minh Lôi Lễ Thánh.
Lâm Lang phụ trách quản lý lương thực vật tư, Trần Nhất Quế phụ trách trấn an quản lý nạn dân, Lôi Lễ Thánh hiệp trợ chỉnh đốn quân đội.