Núi lớn hướng Tây Bắc Manila.
Nạn dân người Hán trốn vào trong núi chỉ còn hơn hai nghìn hai trăm người. Trải qua đói khát, chiến tranh, bệnh tật và mùa mưa, còn có thể sống tiếp cơ bản đều đã thích ứng hoàn cảnh.
Nửa năm qua, bọn họ phá hủy ba vườn gieo Tây Ban Nha, một lần đánh bại dân địa phương Pampanga trong núi. Bọn họ còn tạm thời kết thành quan hệ đồng minh tác chiến với một bộ lạc Pampanga thân mật.
Người Pampanga không phải toàn bộ đều là chó săn của Tây Ban Nha, càng vào vùng núi sâu thì càng không phục nghe theo sự thống trị của Tây Ban Nha.
Ngày nào đó, mưa tạnh.
Dân địa phương Pampanga đến nơi người Hán tụ cư, huyên thuyên nói cái gì.
Tiếp theo, một nạn dân vốn là tiểu nhị hưng phấn hô to nói: “Bệ hạ phái binh đến, đã tấn công vào Manila, đang bao vây tòa thành của quỷ lông đỏ!”
Lời vừa nói ra, bốn phía yên tĩnh, mọi người đều không dám tin tưởng.
Vạn Triệu An lại quỳ lạy hướng Bắc: “Đại Đồng hoàng đế bệ hạ, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Nạn dân khác phản ứng lại, cũng quỳ lạy theo, rơi lệ khóc hô: “Bệ hạ vạn tuế, bệ hạ vạn tuế!”
Vừa lạy vừa hô to thật lâu sau, Lâm Lang đột nhiên nói: “Chúng ta rời núi đi, đi Manila tìm đại quân của bệ hạ!”
“Hay là chờ qua mùa mưa rồi đi?” Tú tài Lôi Lễ Thánh nói.
“Sao mà chờ nổi? Sống trong rừng cực khổ, đã bao nhiêu người chết bệnh!” Trần Nhất Quế lập tức phản đối.
Lôi Lễ Thánh nói: “Nghe theo Vạn đại soái:
Vạn Triệu An suy tư thật lâu sau: “Tòa thành của Manila khó tấn công, chúng ta đi cũng không hỗ trợ được. Trong núi rừng chướng khí mù mịt, không thể ở lâu. Hay là đi tấn công trang viên của quỷ lông đỏ, vừa có thể cướp thức ăn vừa tìm nơi ở lại. Manila bị quân Đại Đồng bao vây, chúng ta tấn công trang viên như thế nào đều sẽ không có quân đội quỷ lông đỏ đến cứu.”
“Đúng rồi!” Lâm Lang nghiến răng nghiến lợi nói: “Gia sản của chúng ta đều bị cướp sạch, về Manila vẫn nghèo mạt rệp. Chẳng bằng tấn công trang viên của quỷ lông đỏ, chúng ta đã mất bao nhiêu thì cướp lại của chúng nó bấy nhiêu!”
Vạn Triệu An cười nói với mọi người: “Nguyện ý ở lại làm địa chủ thì chờ chúng ta công phá trang viên của quỷ lông đỏ sẽ chia cho đất đai, tự mình khai khẩn. Tất cả đều là đất chín, trồng hoa màu chắc chắn sẽ có thu hoạch tốt.”
Trần Nhất Quế cười nói: “Đâu chỉ là thu hoạch tốt, nếu trồng gạo thì một năm có thể chín ba lần.”
Vạn Triệu An vỗ tay nói: “Vậy chúng ta chuyên đánh trang viên của quỷ lông đỏ, chiếm lấy đất đai rồi phân phối thống nhất. Vì phòng ngừa có người làm việc không công bằng, mỗi lần đều rút thăm chia đất. Càng chiếm nhiều địa bàn thì chúng ta sẽ chia càng nhiều. Đến lúc đó, mang đến chỗ quân Đại Đồng đăng ký hộ khẩu, sau này chúng ta đều là địa chủ lớn!”
“Tốt, làm địa chủ ở Luzon!”
“Phải bắt chước quỷ lông đỏ bắt mọi rợ làm điền hộ.”
“Cái đó không phải điền hộ, đó là nông nô.”
“Điền hộ hay nông nô gì kệ nó, tóm lại bắt mọi rợ địa phương trồng trọt, nếu không thì đất quá nhiều, sao mà trồng xuể?”
“Phát binh, phát binh!”
…
“Bên kia muốn đàm phán?"
"Đúng vậy, Tổng đốc lông đỏ nói muốn đàm phán.”
“Đi lên đảo mời Trịnh lang trung đến.”
Quan chức của Trịnh Quốc Trung hiện nay là lễ bộ viên ngoại lang, tương đương với Phó Sở trưởng cơ cấu trung ương. Trịnh Quốc Trung từng quản lý bộ môn công thương trong Phúc Kiến, khá quen thuộc với mậu dịch Manila, mới được nhâm mệnh làm sứ giả cầm tiết, cũng là Trịnh Quốc Trung chủ trì sắc phong cho vua Brunei và nước Sulu.
Dưới sự bảo hộ của mấy binh sĩ, Trịnh Quốc Trung đi qua chướng ngại vật gần sông bảo vệ thành, đi tới giữa cây cầu lớn bắc qua sông.
Tổng đốc Corcuera cũng đi tới, trên cầu đặt bàn ghế, hai bên ngồi ở nơi đó đàm phán.
Thông qua phiên dịch, hai bên báo tên và chức vụ của nhau.
Tiếp theo, Corcuera nói: "Xét thấy binh sĩ Pampanga đồ sát người Đường, bên ta cảm thấy rất đau lòng và thương hại, cũng gửi đến quý quốc lời xin lỗi chân thành nhất.”
Trịnh Quốc Trung ngắt lời: “Đã vây thành rồi, đừng nói mấy lời vớ vẩn này làm gì!”
Corcuera kinh ngạc nói: "Quý sứ giả biết nói tiếng Tây Ban Nha?”
Trịnh Quốc Trung mặt không cảm xúc nói: "Ta từng ở Manila bốn năm, trong số người Trung Quốc năm ngoái bị giết có một người là tộc thúc của ta. Cho nên, các ngươi muốn như thế nào mới chịu đầu hàng? Nói thẳng điều kiện đi, đừng lấy cái cớ vớ vẩn lính địa phương giết người Hán gì đó.”
Corcuera trong một chốc không nói nên lời, mấy nghị viên tham dự đàm phán cũng ngây người tại chỗ không biết nên làm sao.
Không ngờ chủ quan đàm phán của Trung Quốc có người nhà là người bị hại trong sự kiện diệt người Hoa.
Lặng im một lúc, Corcuera nói: "Chỉ cần quý quốc rút quân khỏi Manila, bên ta sẵn lòng bồi thường tổn thất bằng năm mươi nghìn peso. Đồng thời bảo đảm an toàn cho người Trung Quốc ở Manila. Sau này mức thuế của người Trung Quốc giống như người Tây Ban Nha, sẽ không đặc biệt chinh thuế nữa.”
Năm mươi nghìn tiền Tây Ban Nha peso là bốn mươi nghìn lượng bạc trắng.
Trịnh Quốc Trung cười khẩy nói: “Đây là thành ý của các ngươi? Đầu hàng thì nên có bộ dạng đầu hàng, đừng muốn cò kè mặc cả!"
Lúc này Tây Ban Nha bàn điều kiện đầu hàng giống hệt như người Hà Lan bàn điều kiện đầu hàng vào hai mươi mấy năm trước.
Rõ ràng đã cùng đường nhưng không mang chút xíu thành ý nào. Điều khác biệt duy nhất là sau khi Hà Lan hủy đàm phán, kẻ địch rút quân vì thiếu lương thảo, mà hiện tại Trung Quốc không thể nào rút quân.
Corcuera tiếp tục thăm dò nói: "Bồi thường một trăm nghìn peso thì sao?”
Trịnh Quốc Trung nói: “Trung Quốc phải lấy đảo Luzon!”