Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1097
Khinh khí cầu (2)

❊ ❊ ❊

Phùng Hoành cười nói: “Ôn Thục Phân không xem như thông minh, nhưng cần cù bù thông minh. Hai năm nay ta chưa từng thấy nàng ấy chơi đùa, hoặc là đi học, hoặc là đọc sách. Đợi khai giảng ngươi sẽ nghe lão sư nhắc tên của nàng ấy. Nếu gặp học sinh không chăm chỉ là lão sư sẽ lấy nàng ấy làm ví dụ răn dạy, nàng ấy là nữ danh sĩ của trường học chúng ta. Đừng thấy mặt mũi Ôn Thục Phân bình thường, nhiều quan to quý nhân trong Nam Kinh lén muốn mai mối nàng, chỉ cần nàng chịu gật đầu lập tức phái người đi Giang Tây cầu hôn."

Quan to quý nhân cưới vợ, tự nhiên chú trọng môn đăng hộ đối.

Nhưng hiện giờ đang trong thời buổi thay đổi triều đại, quan niệm dòng dõi không quá nặng, bởi vì mỗi năm đều có người nghèo hèn vươn lên.

Tuy Ôn Thục Phân xuất thân thấp kém, tướng mạo cũng chỉ có thể nói không khó xem, nhưng nữ nhân này thật sự quá khắc khổ hăm hở tiến lên. Hơn nữa thông qua lão sư trong trường đã truyền danh tiếng của nàng ra ngoài.

Cưới vợ phải cưới hiền, tự nhiên có nhà phú quý muốn cưới con dâu như vậy vào cửa.

Lộc Thiên Hương đi theo Phùng Hoành đến sân thể dục lớn, nơi này đã tụ tập hơn trăm học sinh. Có một người vóc dáng thẳng tắp, mặt như quan ngọc, bị hơn hai mươi học sinh vây quanh, giống như hạc trong bầy gà vậy.

Lộc Thiên Hương hỏi: "Người kia là ai, uy phong quá.”

Phùng Hoành cười nói: “Ngươi không biết hắn là ai? Thi hạng nhất tỉnh Giang Tô, đến đại học Kim Lăng, tuế khảo mỗi năm đều lấy hạng nhất khoa văn. Hơn nữa thư hương thế gia, sản nghiệp, người thì anh tuấn cao thẳng, không chỉ nổi tiếng trong trường, còn tiếng tăm vang dội trong thành Nam Kinh. Nghe nói hắn đi sông Tần Hoài, những danh kỹ kia đều không thua bạc, có thể vào thẳng khuê phòng của các danh kỹ.”

Lộc Thiên Hương đỏ mặt nói: "Phi, cũng không phải người tốt."

Vị đẹp trai nhất trường kiêm học sinh xuất sắc này là Trần Duy Tùng, nhi tử của công tử Trần Trinh Tuệ cuối nhà Minh. Tốt nghiệp tiểu học trong nửa năm, tốt nghiệp trung học trong một năm, lấy thành tích trạng nguyên tỉnh Giang Tô, công phí vào đại học Kim Lăng học bài.

Có thể thuận lợi như vậy vì Trần Duy Tùng vốn có học vấn xuất sắc, tri thức tiểu học, trung học đa số đã bị hắn học trước.

Đừng nhìn Trần Duy Tùng lúc này tiêu sái, trong lịch sử vô cùng suy sụp. Phụ thân của hắn, Trần Trinh Tuệ không muốn làm quan trong Mãn Thanh, cảnh nhà sa sút, sản nghiệp điêu tàn. Hai đệ đệ của Trần Duy Tùng đều ở rể Hầu gia, làm muội phu của Hầu Phương Vực, còn hắn thì đi theo vào Hầu gia ăn nhờ ở đậu.

À mà tên này là đồng tính luyến.

Ở thời không khác, Trần Duy Tùng không chút kiêng dè về tình cảm đồng tính, còn viết thơ kỷ niệm cùng thư đồng kết hôn động phòng, bởi vậy khiến toàn thiên hạ đều biết!

Cũng có thể nói, đó là tác phẩm đồng tính luyến xuất sắc nhất trong lịch sử Trung Quốc: Tiểu chước đồ mi nhưỡng. Hỉ hiện tại, thoa quang tấn ảnh, đăng tiền hoảng dạng . . . Phác sóc thư hùng hồn không biện, nhưng lâm phong tư thủ xuân cung lượng . . . Ngươi nhất sinh hoa chúc sự, uyển chuyển phụ tùy phu xướng . . .

Trần Duy Tùng hiện giờ là tiêu điểm toàn trường, xa xa còn có một vị nữ sinh si tình nhìn chăm chú.

Ánh mắt của Trần Duy Tùng thì không ngừng liếc hướng một nam sinh.

Đột nhiên có một đội binh sĩ chạy vào sân thể dục, các con đường khác trong trường cũng bị giới nghiêm.

Các học sinh không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, xem tình hình rầm rộ như thế thì rõ ràng là hoàng đế sắp đến.

Phùng Hoành hưng phấn nói: "Thiên Hương, ngươi may mắn lắm, mới đến trường học một tháng đã được thấy bệ hạ. Ta đọc sách trong Nam Kinh hai năm nhưng chưa được gặp bệ hạ lần nào.”

Mắt Lộc Thiên Hương sáng rực: "Ta có thể đi cầu bệ hạ, thỉnh hắn cho ta làm nữ tướng quân."

Phùng Hoành mỉm cười nói: "E rằng rất khó."

Hoàng đế còn chưa đến, đoàn đội nghiên cứu khoa học của Phương Dĩ Trí đã đến trước. Trừ nhân viên nghiên cứu của viện Khâm Thiên ra còn có mấy nghiên cứu sinh khoa học tự nhiên của đại học Kim Lăng, bọn họ nâng khinh khí cầu bị chia thành các bộ phận nhỏ.

Khinh khí cầu được lắp ráp ngay trong sân thể dục, sau đó mọi người cùng chờ.

"Hoàng đế giá đáo!"

Không chỉ có hoàng đế, còn có mấy vị hậu phi, cùng với hoàng tử hoàng nữ, ngay cả huynh muội Chu Từ Lãng, Chu Mỹ Sác cũng đến.

Nào là mở đường giới nghiêm, nào là tiền hô hậu ủng, Lộc Thiên Hương thật lòng tán thán: "Làm hoàng đế uy phong quá!”

Phùng Hoành lặng lẽ kéo tay áo của Lộc Thiên Hương, mang theo nàng ấy tiến lên, bắt chước vệ binh chắp tay vái chào: "Bái kiến bệ hạ!"

Triệu Hãn cưỡi con ngựa quý tiến hiến từ đảo Tế Châu, nâng tay mỉm cười: "Miễn lễ."

Đoàn người Triệu Hãn bị mời lên đài ngồi.

Phương Dĩ Trí lại đây bẩm báo: "Bệ hạ, đã chuẩn bị xong khinh khí cầu, thỉnh cho phép lên cao."

"Lên cao." Triệu Hãn gật đầu.

Hình tròn của khinh khí cầu làm từ vải bố, nhiên liệu thì là than củi và sợi bông nhuộm dầu mỡ.

Thế này đã tiên tiến lắm rồi, ở thời không khác, khinh khí cầu đầu tiên của loài người bay lên cao với nhiên liệu là cỏ, lông cừu, củi gỗ, thịt thối, giày cũ và vải ướt. Chỉ vì người phát minh khinh khí cầu cho rằng nó bay lên được là vì bị khói đặc và mùi hôi đẩy lên.

Đợi đến lần thứ hai thực nghiệm thì sử dụng cỏ và lông cừu làm nhiên liệu, bay cao mấy trăm mét, lơ lửng hơn mười phút mới rơi xuống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »