Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1071
Thủy Tây An thị (2)

❊ ❊ ❊

Cảm ơn mosol đã đề cử Ngọc phiếu cho truyện.

...

Một thê một thiếp, một nhạc phụ, cả nhà có tổng cộng hơn hai trăm mẫu đất, có mười ba dân địa phương làm điền hộ cho họ.

Đều là nông nô mà người Tây Ban Nha để lại, rất giỏi trồng cỏ làm thuốc lạ, nhưng không ai giám sát thì thích làm biếng.

Vạn Triệu An triệu tập đám điền hộ lại, lấy hợp đồng thuê ra: “Tất cả hãy ấn dấu tay đồng ý, ta tạm thời chia vườn gieo yên thảo thành mười ba mảnh đất, cho các ngươi thuê trồng trọt. Mỗi năm trồng ra yên thảo do ta bán đi, bán được tiền ta lấy 60%, các ngươi lấy 40%. Muốn kiếm nhiều tiền thì ngoan ngoãn trồng trọt cho ta!”

Điền hộ địa phương đã quen làm nông nô, không biết cái gì gọi là thuê đất, chỉ mơ hồ ấn dấu tay.

Tiếp đó đám điền hộ địa phương bị lĩnh ra ngoài, dẫn họ đi xem đất trồng thuộc về mình. Bận rộn mấy ngày, rốt cuộc bọn họ hiểu điều này có ý tứ gì, tính tích cực trồng trọt hơi nâng cao.

Muốn khiến bọn họ thật sự dốc sức làm việc thì phải chờ sau khi thu hoạch cỏ làm thuốc lá.

Đến lúc đó gọi mọi người đến, phát tiền trước mặt mọi người. Một số nhận tiền ít, một số nhận tiền nhiều là sẽ thật sự thể hội ích lợi của sự chăm chỉ.

Vạn Triệu An đã rất tốt bụng, chừa 40% cho điền hộ.

Địa chủ truyền thống thật sự căn bản sẽ không chia nhuận cho điền hộ, mà là trực tiếp định ra mức thuê đất. Cho dù gặp phải thiên tai, không có một hột lúa thì điền hộ vẫn phải nộp đủ tiền thuê, không giao đủ đương nhiên tới bước bán nhi bán nữ mượn tiền vay nặng lãi.

Vạn Triệu An không muốn bóc lột điền hộ địa phương, bởi vì hắn muốn làm lớn bánh ngọt.

Cả gia đình bốn người chưa chiếm đủ bốn trăm mẫu đất, mười ba điền hộ trồng hơn hai trăm mẫu rất lãng phí sức người. Dù sao đây là vườn trồng yên thảo, không giống như trồng lương thực phải cày sâu cuốc bẫm, một điền hộ trồng mười mẫu đất rất thoải mái.

Vạn Triệu An khai khẩn đất hoang xung quanh, chỉ cần cày đủ ba năm thì tất cả đều thuộc về hắn, hơn nữa thuế má của ba năm này rất nhẹ.

Người Hán Luzon nhập hộ khẩu đời thứ nhất đã cắm rễ với phương thức như vậy.

Chờ đợi bọn họ là điều chỉnh thuế má hai, ba năm trong tương lai. Thí dụ như, yên thảo, mía bị trưng thu thuế nặng, gieo trồng lương thực thì thu thuế nhẹ, đừng mơ báo giả số thuế, người Hán rất ít, đất đai của người Hán cũng ít, quan lại xuống nông thôn dạo một vòng là thấy hết.

Trịnh Quốc Trung đi sứ Nam Kinh cũng phụ trách đàm phán đã được Siêu Việt cất nhắc làm Tổng đốc Luzon, thoáng chốc thăng mấy cấp.

Người đàn ông da đen Thiết Hoành trở thành Tổng binh Luzon nhiệm kỳ đầu.

Luzon cắt đứt mậu dịch hơn nửa năm, vô số thương nhân mang theo hàng hóa tồn đọng ồ ạt đến Manila, nghe ngóng tin tức rồi như ong vỡ tổ vận chuyển hàng đến đảo Cebu, bán cho người Tây Ban Nha vận chuyển đi Châu Mỹ tiêu thụ.

Đảo Cebu trở thành trung tâm thương mậu mới của Nam Dương, Manila biến thành trạm trung chuyển của thương nhân biển thương nhân.

Mùa đông năm đó, một tin lan rộng khắp nơi: Luzon sản xuất nhiều hoàng kim!

Châu huyện ven biển ba tỉnh Mân – Việt – Chiết, nhiều địa chủ truyền thống bị mất đất đai nhưng còn nhiều của nổi nghe thấy tin tức này rốt cuộc ngồi không yên. Bọn họ tự chiêu mộ người, tổ chức đi Đông Nam Bộ đảo Luzon, vừa chiếm diện tích vừa đào vàng.

Nơi đó không có quan phủ mà Triệu Hãn thiết lập!

Mãi khi người đào vàng phát triển lên đến hơn ba nghìn người thì Tổng đốc Luzon Trịnh Quốc Trung mới xin thiết lập huyện thứ sáu tại đây.

Luzon là nước sản xuất vàng số một Đông Á, hiện giờ mỏ vàng bị phát hiện đều ở Đông Nam Bộ của đảo, chủ yếu là cát vàng, đã bị đào mấy trăm năm, sản lượng rất thấp, thấp tới mức người Tây Ban Nha lười xen vào.

Triệu Hãn cũng lười nhúng tay, bởi vì hắn đã sớm thu được tin tức, biết nơi đó không có nhiều vàng.

Mỏ vàng cỡ lớn thật sự còn nằm trong địa bàn của dân địa phương, trời biết ngày nào đó sẽ bị phát hiện.

Ngược lại mỏ đồng của Luzon bởi vì quy mô hơi lớn đã bị quan phủ tiếp nhận, mệnh lệnh Tổng đốc tổ chức người đi khai thác.

. . .

Quay về lúc tháng sáu.

Cố Thủy Hãn chiếm lĩnh Thanh Hải và Tây Tạng, phái nhi tử thứ sáu đi Nam Kinh, biểu đạt ý muốn quy thuận của mình. Từ tám năm trước tên này đã liên lạc với Hoàng Đài Cát, tỏ thái độ thân thiện với chính quyền Mãn Thanh.

Tên này thậm chí phái nhi tử thứ bảy đi Thái Nguyên kết giao với Lý Tự Thành.

Chỉ một câu, Cố Thủy Hãn thân với mọi người, đơn giản muốn làm vua địa phương ở Thanh Hải, Tây Tạng.

Nếu Cố Thủy Hãn hứa hẹn quy thuận, Triệu Hãn cũng không muốn sinh sự thêm, phái sứ giả sắc phong kỳ Cố Thủy Hãn làm Thuận Nghĩa Vương. Chờ khi hắn rảnh tay rồi, Cố Thủy Hãn thì bùng nổ mâu thuẫn nội bộ, lúc đó lại đi thu phục Thanh Hải và Tây Tạng cũng không chậm.

Vừa lúc điều động binh lực Tứ Xuyên, thừa dịp kết thúc trồng trọt vụ hè thì xuất chinh Quý Châu!

Toàn bộ Quý Châu trên danh nghĩa thuộc triều đình ngụy Vân Nam, thực chất đã bị thổ ty An Như Bàn thống trị.

Nhưng An Như Bàn không thể nào quét ngang Quý Châu, phương thức thống nhất Quý Châu của hắn là phân phong thổ ty nhỏ, còn mình làm thổ ty lớn. Nam Bộ Quý Châu bị phân ra hơn hai mươi thổ ty, vừa nghe theo triều đình Vân Nam, cũng nghe lời An Như Bàn, hoặc có lẽ chẳng nghe theo ai cả.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »