Ngay lúc này, mấy tên nông nô chạy ra từ vườn mía, đẩy mở cửa lớn tường vây chạy vào: “Người Hán . . . Người Hán giết tới!”
Pablo lập tức hô to: "Phòng thủ tường sân!”
Bốn cha con có súng hỏa mai, gần trăm nông nô thì cầm dao chặt mía, tất cả phòng thủ phía sau bờ tường.
Vạn Triệu An xông lên trước nhất, hét to: "Giết, giết quỷ lông đỏ cướp đồ ăn! Ăn cơm, ăn cơm!"
"Ăn cơm, ăn cơm!"
Đám nạn dân đói đến mức toàn thân không còn sức lực, cắn mấy khúc mía thì lên tinh thần. Bởi vì công phá trang viên là có đồ ăn, nếu không được ăn cái gì thì tất cả bọn họ phải chết đói.
Thậm chí trong quá trình xung phong có mười người ngất xỉu.
Không có trật tự gì cả, lung tung xông lên, từng đôi mắt xanh ngắt vì đói.
Đoàng đoàng đoàng đoàng!
Bốn cha con lục tục nổ súng, bởi vì khoảng cách quá xa nên chỉ có một người Hán ngã xuống, những người khác tiếp tục liều mình xung phong.
Đoàng đoàng đoàng đoàng!
Lại là một đợt súng nổ, lần này xông lên gần hơn, có ba người bị súng hỏa mai bắn chết.
Pablo bối rối hoảng hốt lên đạn, muốn bắn phát đạn thứ ba. Nhưng do sợ hãi nên mãi không nhét viên đạn vào được, mãi khi người Hán xông đến sát bờ tường Pablo mới miễn cưỡng lên đạn cho cây súng hỏa mai.
Đoàng!
Lại một người Hán ngã xuống.
Bờ tường rất cao, cỡ hơn ba mét, bình thường dùng để phòng bị dân địa phương.
Hơn ba mươi người Hán dùng thân thể tông vào cửa lớn tường vây, lấy tư thế chồng lên nhau điên cuồng leo tường vây.
Tường vây có rất nhiều lỗ để bắn đạn, nông nô địa phương dùng dao chặt mía xuyên qua lỗ hổng đâm người Hán ở bên ngoài.
Chưa có người Hán nào leo lên tường vây thì cửa lớn đã bị đụng ngã.
Người Hán khác thấy thế lập tức chen chúc mà vào.
Tú tài Lôi Lễ Thánh hai mắt đỏ rực, kêu gọi: "Giết sạch, giết sạch!"
Trừ số ít người Hán có binh khí ra, đa số cầm gậy và cục đá. Thậm chí một số người ném gậy đi, huơ cây mía lao vào trong.
Nông nô địa phương thoáng chốc chạy tán loạn, bị người Hán trong trạng thái điên cuồng rượt theo, cục đá, gậy đập vào đầu họ.
Đừng nhìn những nông nô này thân thế thê thảm, lúc bọn họ đồ sát người Hán ác còn hơn người thực dân Tây Ban Nha.
Pablo đang định kêu gọi ba đứa con trai chạy trốn thì bỗng trông thấy con út bị giết. Mấy người Hán đẩy ngã con trai thứ hai, bị đập mạnh vào đầu, sắp không sống nổi.
Pablo rút ra dao rựa chém ngã một người Hán, cánh tay bị gậy đập hai cái.
Sau khi Vạn Triệu An chém giết hai nông nô thì xông tới trước mặt Pablo, một nhát chém trúng cổ họng của ông ta.
Pablo ôm cổ ngã xuống đất, trong ý thức cuối cùng của ông ta nhìn thấy con trai lớn cũng bị đánh ngã, năm, sáu người Hán xúm lại đánh hội đồng.
Vạn Triệu An hoàn toàn mất khả năng kiểm soát quân đội, hơn hai nghìn người Hán xung phong lao đi khắp nơi. Người Tây Ban Nha hay dân địa phương, trông thấy người sống là người Hán nhất định giết chết, qua đó trút ra tức giận và hoảng sợ.
Bọn họ vừa giết người vừa lùng sục tìm thức ăn.
Phát hiện một con ngựa trong sân, họ cầm đá, cầm gậy đập, muốn đánh chết ngựa chiến uống máu ăn thịt. Ngựa chiến bị ăn đau đá hậu một cái, đá chết người Hán đứng sau lưng nó rồi nổi điên chạy trốn.
Vợ và con gái của Pablo núp trong tủ cũng bị tìm được, đánh đập đến chết ngay tại chỗ.
Còn có mẹ của Pablo, một người phụ nữ địa phương bị giết cả nhà, lại bị con trai giam lỏng, bà ta cũng chạy trốn nhưng bị đánh chết.
Tất cả đều điên cuồng, trong đầu bọn họ chỉ còn lại ăn cái gì và giết người.
"Cứu mạng, cứu mạng, ta là người Hán!” Phương Tuệ Trung hét to, nàng bị nhốt trong nhà không thể di chuyển.
Loại hỗn loạn này liên tục đến chạng vạng, người Hán mệt đến kiệt sức, rốt cuộc ngừng lại nghỉ ngơi.
Xác chết đầy đất khiến người buồn nôn muốn ói, nhưng trong bụng trống rỗng, ói ra toàn là nước chua.
Vạn Triệu An tổ chức lính nam tìm thức ăn, kêu lính nữ nhóm lửa nấu cơm, lại phái ra một vài người sưu tầm vật tư dùng được.
Lôi Lễ Thánh đưa thiếu nữ đến: "Đại soái, tìm được một nữ nhi của gia đình Hán, bị quỷ lông đỏ nhốt trong nhà.”
Vạn Triệu An hỏi: “Tên của nàng là gì?”
“Phương Tuệ Trung . . . hu hu hu!” Thiếu nữ gào khóc.
Kêu khóc thật lâu sau, cảm xúc của Phương Tuệ Trung ổn định lại, rốt cuộc kể ra chuyện mình gặp phải.
Phương Tuệ Trung là di dân thế hệ thứ hai, phụ thân đến đây vào năm cuối Vạn Lịch. Mới đầu làm công ở Manila, về sau bị tổ chức đi xa hơn về phương bắc khai hoang, nơi đó dần hình thành một thôn trấn người Hán.
Mấy hôm trước người Tây Ban Nha, người Nhật Bản, người Pampanga đột ngột vọt tới, trông thấy người Hán liền giết, thấy tài vật là cướp.
Cả nhà Phương Tuệ Trung khó khăn lắm mới tránh thoát một kiếp, giữa đường chạy nạn thì gặp chủ nhân vườn gieo này, hiện giờ bị giết chỉ còn một mình nàng.
Vạn Triệu An nói: “Hãy lấp đầy bụng trước, đêm nay nghỉ ngơi đi.”
Khi mặt trời lên cao, Vạn Triệu An triệu tập mọi người, hắn muốn tổ chức một đại hội kể khổ.
Cho Phương Tuệ Trung kể chuyện mình gặp phải trước, kích mọi người oán giận, rồi mới để người Hán khác giảng thuật.
Mới có hai, ba người nói mà hiện trường đã tràn ngập tiếng khóc, bởi vì bọn họ đều có thân nhân chết thảm.
Cuối cùng, Vạn Triệu An tức giận quát: “Hỡi các huynh đệ tỷ muội, quỷ lông đỏ trên Luzon này, và đám man di kia nữa, chúng đều muốn giết sạch người Hán chúng ta! Chúng ta muốn sống phải vào núi phương bắc thôi, vào núi rồi chúng ta luyện binh, trồng trọt, sống sót trước đã. Hoàng đế Đại Đồng bệ hạ chắc chắn sẽ phái binh đến cứu chúng ta!"