Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1050
Tổ tông ngoại giao (1)

❊ ❊ ❊

“Bọn họ đồng ý bán cho thương nhân người Hán à?” Phương Quế Khoa hỏi.

Trần An trả lời: “Đồng ý, bởi vì thương nhân người Hán mua lương thực với giá cao hơn quỷ lông đỏ Tây Ban Nha nhiều.”

Phương Quế Khoa là một trong các tuyên giáo quan của quân viễn chinh lần này, nhìn ruộng bậc thang khắp núi đồi, hắn gật gù nói: “Nếu là dân địa phương biết trồng lương thực thì chắc chắn có thể giáo hóa. Chỉ cần đối đãi công bằng với họ, dạy bọn họ nói và viết chữ Hán, trăm năm sau có thể thành người nước ta.”

Vừa nói tới đây thì có mấy trăm dân địa phương lao ra từ rừng núi, bọn họ cầm giáo dài la hét với sĩ tốt của Phương Quế Khoa.

Trần An chủ động tiến lên, nói bằng giọng dân địa phương: “Chúng ta là người Đường, quỷ lông đỏ đang đồ sát người Đường, hoàng đế người Đường giận dữ nên phái đại quân đến chinh phạt quỷ lông đỏ. Chỉ cần đuổi đi quỷ lông đỏ thì không còn ai ức hiếp các ngươi được nữa, người Đường cần trợ giúp của các ngươi. Chúng ta mang nhiều quà đến, xin cho gặp thủ lĩnh của các ngươi.”

Người Ilocano không phải chủng tộc thống nhất, bọn họ lấy tông tộc có huyết thống làm đơn vị, hình thành các bộ lạc, tương tự thôn trấn số lượng nhiều.

Nhưng bọn họ có phong tục và ngôn ngữ gần giống nhau, có kỹ thuật gieo trồng ruộng bậc thang cao siêu. Bọn họ biết chế gốm, biết dệt, biết tinh luyện kim loại, thậm chí phát minh chữ viết đơn giản.

Bọn họ thuộc giống người Malaysia, nhưng phong cách khác hẳn với người Malaysia, ngược lại càng bị ảnh hưởng từ văn minh Trung Hoa hơn.

Phương Quế Khoa và Trần An nhanh chóng được gặp thủ lĩnh của một bộ lạc.

“Hỡi khách nhân tôn quý, vô cùng hoan nghênh các ngươi đến.” Thủ lĩnh của bộ lạc tên là Ngưu, đã hơn bốn mươi tuổi: “Quỷ lông đỏ đến thu lương có cho biết người Đường bị đồ sát ở Manila. Ta cảm thấy vô cùng đau lòng về việc này, chúng ta càng thích làm ăn với người Đường hơn.”

Trần An nói: “Hoàng đế người Đường đã phái ra đại quân, sắp chinh phạt đám quỷ lông đỏ này. Hoàng đế người Đường nhân từ, sẽ không khi dễ người Luzon, lần này hoàng đế người Đường bệ hạ tặng quà cho thủ lĩnh.”

Đưa lễ vật lên, là một xấp vải tơ lụa hoa lệ.

Thủ lĩnh Trâu vuốt tơ lụa, vui vẻ nói: “Hoàng đế người Đường vĩ đại, thần linh sẽ phù hộ hắn sống trăm tuổi.”

Trần An thừa cơ nói: “Đại quân người Đường có vô số chiến hạm, còn có súng đạn và đại bác. Nhưng mà, chúng ta còn cần trợ giúp.”

Ngưu nói ngay: “Chỉ cần có thể đuổi đi quỷ lông đỏ, hết thảy đều là đáng giá, ta nguyện ý phái ra ba mươi dũng sĩ đi theo, nhi tử của ta cũng sẽ cầm vũ khí xuất phát.”

Phương Quế Khoa đến Luzon trước, hắn cần xâu chuỗi từng bộ lạc lại.

Người này ra ba mươi dũng sĩ, người kia góp năm mươi dũng sĩ, cộng tất cả lại là mấy nghìn, chục nghìn người.

Từ sau khi Hà Lan cướp lấy Malacca thì chuyển ánh mắt sang Philippines.

Mấy năm nay Hà Lan cơ hồ mỗi năm đều phải xuất binh. Nhưng không dám trực tiếp tấn công Manila, mà là cướp bóc thuyền buôn Tây Ban Nha, tiện thể cướp luôn thuyền buôn Trung Quốc, rồi đột ngột lên bờ tấn công, nhổ cứ điểm vòng ngoài của Tây Ban Nha ở đảo phương Nam.

Nói theo nghĩa hẹp thì đảo Cebu chỉ là một hòn đảo cỡ lớn.

Nói theo nghĩa rộng thì đảo Cebu còn bao gồm quần đảo xung quanh nữa.

Magellan thúc ép dân địa phương trên đảo theo đạo Chúa, tiếp đó giúp đỡ dân địa phương đánh nhau, hy vọng biến dân địa phương trên quần đảo xung quanh thành tín đồ của Chúa. Về sau Magellan bị dân địa phương phe đối địch giết chết.

Giữa các quần đảo bốn phương thông suốt, nơi nơi đều có pháo đài Tây Ban Nha, mấy năm nay có hơn mười chỗ bị Hà Lan phá hủy.

Đối với hành vi thù địch này khiến người Tây Ban Nha hết sức đau đầu, nhưng thực lực của bọn họ suy yếu quá nhiều. Mỗi lần bị Hà Lan tấn công là người Tây Ban Nha chỉ có thể rúc vào trong tòa thành phòng ngự, đôi khi bỏ luôn pháo đài ở bờ biển.

Lần này Hà Lan phái ra hai mươi chiếc chiến hạm, chẳng những chở binh sĩ Hà Lan, còn chở hơn ba nghìn dân địa phương của hai nước Brunei, Sulu, rầm rộ giết hướng đảo Cebu. Sau khi lên bờ, bọn họ nhanh chóng nhổ cứ điểm vùng ngoài, bao vây pháo đài San Pedro gần cảng.

Nhưng chỉ có dân địa phương đi theo Hà Lan tác chiến, Sultan của hai nước Brunei, Sulu đều không đồng ý hiệp trợ Hà Lan đánh nhau.

Sultan Brunei thậm chí còn nghiêng hướng ủng hộ Tây Ban Nha.

Khi Hà Lan vây công đảo Cebu thì chiến đấu phương Bắc chưa bùng nổ, một đoàn tàu chiến Trung Quốc chạy hướng đô thành Brunei.

Trịnh Quốc Trung cầm tiết* xuống thuyền, bên người có một trăm binh sĩ bảo hộ, dưới sự dẫn dắt của thương nhân biển Phúc Kiến đi thẳng đến vương thành Brunei.

(*) Sứ thần cổ đại khi đi sứ sẽ cầm phù tiết (ấn tín do vua ban để làm bằng chứng.

Quốc vương của Brunei, Abdul Jalilul Jabbar trong một chốc không rõ có chuyện gì. Thấy đoàn tàu chiến của Trung Quốc dường như rất mạnh, vì thế quốc vương phái đại thần đi gặp đoàn đặc phái vương, muốn tìm hiểu rõ ràng người Trung Quốc đến làm gì.

Qua nửa ngày, đại thần Sulaiman chạy vào hoàng cung: “Bệ hạ, vua Trung Quốc muốn sắc phong ngài là quốc vương Bột Nê.”

Sultan Jabbar cảm thấy vớ vẩn: “Ta vốn là quốc vương, tại sao cần vua Trung Quốc sắc phong?”

Đại thần Sulaiman giải thích: “Bệ hạ, tổ tiên của ngài là người Trung Quốc, ngày xưa Brunei gọi là nước Bột Nê. Sứ thần Trung Quốc nói mộ của tổ tiên bệ hạ ở Nam Kinh, hắn đã phái người tu sửa cúng bái. Nếu . . . Nếu . . . “

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »