Thấy đám binh lính Cao Lệ qua sông không hề có ý phòng bị, Vi Hướng nhỏ giọng kiến nghị với người thân tín bên cạnh: "Đại nhân, chúng ta hãy xuất kích đi, để lâu thêm chút nữa, người qua sông đông rồi sẽ khó giải quyết."
Vi Hướng ung dung đáp: "Không vội. Ngươi cho rằng bọn chúng qua sông rồi còn có thể tác chiến sao? Hãy cho bọn chúng thêm chút hy vọng, lát nữa sẽ là tuyệt vọng."
Nhìn những kẻ Cao Lệ qua sông đang run cầm cập vì lạnh, binh khí và y phục vứt đầy mặt đất, toàn thân gần như trần trụi, đám quân Chu đều khẽ cười. Đúng vậy, đừng nói hiện tại Cao Lệ chỉ mới qua chưa đầy trăm người, dù cho toàn quân có qua hết, hai trăm kỵ binh này vẫn tự tin có thể đánh tan tác bọn chúng.
Khi Dương Dũng dẫn hai ngàn đại quân đuổi tới bờ sông, người Khiết Đan vẫn chưa thể đánh tan mấy trăm kỵ binh Cao Lệ đang ngăn cản. Những kẻ Cao Lệ tụ tập chống cự ngày một đông hơn, dưới sự cổ vũ của Bình Khang công chúa, đám kỵ binh Cao Lệ còn ở bờ sông đều gia nhập hàng ngũ, yểm hộ cho hơn một nửa nhân mã đã xuống nước qua sông.
Người Cao Lệ lưng dựa Liêu Hà, gọi là tử chiến đến cùng. Nếu không nhờ Bình Khang công chúa khơi dậy lòng liều mạng của họ, trong tuyệt cảnh này quân đội rất dễ tan rã. Thế nhưng một khi toàn quân đã quyết tâm tử chiến, sức mạnh ấy quả thực vô cùng kinh người. Người Khiết Đan tuy vây khốn người Cao Lệ từ ba phía, nhưng đối diện với "xương cứng" này lại khó lòng gặm nổi.
Nhìn thấy quân Chu tới, Ô Đồ vội phái người liên lạc. Nghe tin chủ tướng chính là người từng tự mình dẫn binh đánh tan Cao Bảo Ninh, Ô Đồ lập tức buông bỏ trách nhiệm chỉ huy đại quân tấn công người Cao Lệ, vội vàng tới bái kiến Dương Dũng.
Hai ngàn quân Chu đứng lặng không nhúc nhích, nhìn đám người Khiết Đan đang hò hét vây công, trong mắt lộ ra vẻ khinh miệt. Đám người Khiết Đan này căn bản không hiểu trận pháp là gì, nếu không nhờ hiểu chút cưỡi ngựa bắn cung, thì chẳng khác nào đám nông phu Trung Nguyên.
"Tình hình thế nào?" Dương Dũng không khách sáo với Ô Đồ, trực tiếp hỏi.
Ô Đồ vội vàng thuật lại tình hình đại khái. Nghe tin một nửa người Cao Lệ đã qua sông, Dương Dũng khẽ nhíu mày. Đám người Khiết Đan này uổng có binh lực gấp mười lần mà không biết ứng dụng, quả thực lãng phí thời gian: "Ô Đồ vương tử, hãy ra lệnh cho các bộ tạm hoãn tiến công. Cách đánh như vậy quá hỗn loạn, chi bằng chia thành mười đội nhân mã, thay phiên nhau tấn công."
Ô Đồ gật đầu. Thực tế, đánh lâu như vậy mà vẫn chưa bắt được kẻ địch, Ô Đồ biết phương pháp của mình chắc chắn có vấn đề. Nghe Dương Dũng chỉ điểm, hắn vội vàng ra lệnh rút quân.
Tiếng tù và sừng trâu vang lên, đám kỵ binh Khiết Đan đang tấn công tuy không tình nguyện nhưng vẫn tuân lệnh lui về phía sau. Người Cao Lệ thấy trước mắt bỗng sáng tỏ, đám kỵ binh Khiết Đan rậm rạp bên ngoài đã rút lui như thủy triều. Họ kinh nghi nhìn nhau, không hiểu người Khiết Đan giở trò gì mà lại lui quân.
"Công chúa, người mau đi đi, thuộc hạ tới ứng phó." Tranh thủ lúc người Khiết Đan ngừng tấn công, Ôn Đại toàn thân đẫm máu tiến lại gần Bình Khang công chúa, thúc giục.
Trên người Bình Khang công chúa cũng dính đầy vết máu, khăn che mặt đã rơi mất, lộ ra khuôn mặt tuyệt mỹ. Có lẽ người Khiết Đan thấy mỹ nhân nên không nỡ ra tay, hoặc cũng có thể nhờ đám binh lính Cao Lệ phấn đấu quên mình che chắn phía trước, nên sau trận kịch chiến, những vết máu trên người nàng đều là của kẻ khác văng lên.
Bình Khang công chúa nhìn về phía Liêu Hà, quan binh giữa sông đã cách bờ vài chục mét. Trừ khi truy binh cũng xuống nước, nếu không quân địch trên bờ không còn uy hiếp được người giữa sông nữa. Nàng gật đầu: "Được, bổn cung đi trước, ngươi cũng hãy nắm chặt cơ hội mà thoát thân."
"Ti chức tuân mệnh." Ôn Đại gật đầu, trong lòng đã hạ quyết tâm, hôm nay sẽ bỏ mạng tại bờ sông Liêu Hà này.
Quân Cao Lệ còn hơn năm trăm người, Bình Khang công chúa chia họ thành năm đội, mỗi đội một trăm người, lần lượt rút lui theo thứ tự. Hầu như có thể khẳng định, hai ba đội cuối cùng căn bản không còn cơ hội sống sót. Đám kỵ binh Cao Lệ đã ôm quyết tâm phải chết, không một lời oán hận, lặng lẽ chúc phúc cho công chúa của họ có thể bình an qua sông.
Đội một trăm người do Bình Khang công chúa dẫn đầu vừa xuống nước, người Khiết Đan liền bắt đầu tấn công. Một vạn quân Khiết Đan không còn hò hét xông lên hỗn loạn, mà chia thành mười đội, mỗi đội một ngàn người thay phiên nhau tấn công. Mỗi đợt tấn công đều lấy đi sinh mạng của hàng chục, hàng trăm người Cao Lệ.
Chỉ mới xuất động năm đội, hơn bốn trăm quân Cao Lệ phòng thủ ở bờ tây đã hoàn toàn suy sụp, chỉ có Bình Khang công chúa cùng một trăm người kịp xuống sông. Những người còn lại đều bỏ mạng dưới đao quân Khiết Đan. Nhìn những người Cao Lệ giữa sông, quân Khiết Đan điên cuồng trút mưa tên xuống. Mười mấy người cuối cùng kêu thảm rồi ngã xuống nước, còn những người khác, quân Khiết Đan cũng lực bất tòng tâm vì mũi tên đã bắn hết.
Hai ngàn đại quân Cao Lệ, hơn chín trăm người đã bỏ mạng tại bờ tây, hơn một ngàn một trăm người còn lại may mắn vượt sông thành công. Nếu số người này đều có thể bình an qua sông, người Cao Lệ lần này coi như miễn cưỡng giữ lại được chút nguyên khí.
Bờ tây Liêu Hà, quân Chu cùng kỵ binh Khiết Đan đứng đầy mặt đất, trơ mắt nhìn người Cao Lệ trốn thoát mà không thể làm gì hơn. Đột nhiên, một lá cờ đen từ phía đối diện phất lên, quân Chu dụi mắt đầy kinh ngạc, sau khi xác nhận đó đúng là cờ hiệu của phe mình, họ liền lớn tiếng reo hò.
Tại bờ đông Liêu Hà, đã có ba bốn trăm người lội nước lên bờ. Liêu Hà vốn rộng lớn, tuy đang là mùa khô nhưng bọn họ vẫn phải mất hơn một canh giờ mới lên được tới bờ, ai nấy đều đã lạnh thấu xương. Nếu không phải người sinh trưởng ở phương Bắc, chỉ sợ chưa đi được nửa đường đã chết cóng giữa dòng.
Từng đống lửa trại được đốt lên, binh lính Cao Lệ qua sông vội cởi bỏ y phục ướt sũng, vắt khô rồi run rẩy dựa vào nhau sưởi ấm. Họ dùng cành khô treo quần áo xung quanh để chắn gió và hong khô. Dù thân thể vẫn còn rét run nhưng tâm trạng họ đã thả lỏng hơn nhiều, cuối cùng cũng đã an toàn.
"Sát!" Nhìn thấy mấy trăm người đã lên bờ, Vi Hướng ra lệnh một tiếng. Hai trăm quân Chu từ trong bụi cỏ đứng dậy, chiến mã của họ cũng đồng loạt đứng lên. Quân Chu xoay người lên ngựa, lập tức cầm trường thương, mã sóc, lao thẳng về phía những người Cao Lệ đang vây quanh đống lửa.
Nghe tiếng hét, đám người Cao Lệ hoàn toàn choáng váng, ngẩn ngơ nhìn quân Chu y phục đen, giáp trụ đen tựa như làm ảo thuật mà chui ra từ trong bụi cỏ, sau đó lên ngựa, giơ cao vũ khí lao tới chỗ mình.
Hầu như tất cả người Cao Lệ đều không kịp phản ứng. Cho đến khi binh khí của quân Chu đâm trúng ngực và yết hầu, nhiều người vẫn trừng mắt kinh ngạc, không tin được rằng mình lại đụng độ quân Chu ở bờ đông.
Chờ đến khi người Cao Lệ định thần lại, hoảng loạn tìm vũ khí thì mới phát hiện bản thân hầu như đều đang ở trong tình trạng không mảnh vải che thân, hơn nữa tay chân đã cứng đờ. Đừng nói đến việc kháng cự, ngay cả binh khí cũng không cầm nổi. Quân Chu ập đến, chỉ cần gạt nhẹ là binh khí đã rơi khỏi tay, tiếp đó là cảm giác đau nhói trên thân thể, rồi tất cả chìm vào bóng tối.
Dù người Cao Lệ có đến ba bốn trăm người, nhưng chỉ sau vài đợt xung phong của hai trăm quân Chu, mười phần đã mất bảy, chỉ còn lại hơn một trăm người co cụm vào nhau tạm giữ mạng, trong khi hai trăm quân Chu vẫn hoàn toàn nguyên vẹn.
Số người này đã vứt bỏ binh khí, không còn sức phản kháng, nhìn quân Chu xung quanh với ánh mắt tuyệt vọng, tâm như tro tàn. Thấy đối phương đã mất khả năng chiến đấu, Vi Hướng lệnh cho năm mươi binh sĩ trông chừng, một trăm năm mươi người còn lại canh giữ bờ sông, lạnh lùng quan sát những người Cao Lệ vẫn chưa lên bờ.
Người Cao Lệ đang ở giữa sông phát hiện trên bờ có quân Chu liền chết lặng. Họ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan: nếu lùi lại, đừng nói có qua sông thuận lợi hay không, mà bờ bên kia cũng đã là địch quân; nếu tiến lên, trên bờ lại toàn là quân Chu đang hổ rình mồi.
"Mịch mịch" vài tiếng vang lên, vài tên quân Cao Lệ quá hoảng loạn, lập tức trượt khỏi lưng ngựa và chìm xuống giữa dòng. Những người khác đều hoảng sợ, nước sông lạnh buốt, chỉ cần ở dưới nước thêm một khắc thôi cũng đủ nguy hiểm đến tính mạng.
Một số ít người Cao Lệ cắn răng lội từ giữa sông lên, vừa đến bờ đã lập tức trở thành tù binh của quân Chu. Họ lạnh đến mức toàn thân run rẩy, căn bản không thể tác chiến. Phần lớn người Cao Lệ còn lại không muốn lên bờ, họ cứ đứng yên giữa dòng, mặc cho nước sông làm mình đông cứng.
Vi Hướng không thèm để ý đến những binh lính Cao Lệ không chịu lên bờ. Giữa sông ít nhất còn sáu bảy trăm người, nếu họ đồng loạt lên bờ, Vi Hướng còn phải cân nhắc xem binh lực của mình có đủ để trông coi hay không.
Quân Chu ở bờ đông cuối cùng bắt được gần hai trăm tù binh Cao Lệ, đồng thời tiêu diệt khoảng hai trăm người. Khoảng bảy trăm kỵ binh Cao Lệ cứ thế dừng lại giữa dòng sông. Đợi đến khi những người Cao Lệ giữa sông gần như đã đông cứng, Vi Hướng mới sai người từ bụi cỏ khiêng ra mấy chiếc thuyền nhỏ chở được khoảng bốn năm người, thả xuống Liêu Hà, chèo sang bờ tây liên lạc với đại quân.
Nhìn thấy cờ hiệu của quân Chu ở bờ đông, Ô Đồ đối với quân Chu lập tức khâm phục sát đất, không ngờ sự sắp đặt của quân Chu lại sâu xa đến thế. Hắn vội vàng đi đến bên cạnh Dương Dũng, nịnh nọt: "Đại tướng quân thật là thần cơ diệu toán."
Dương Dũng không tỏ thái độ gì. Thực tế, tuy ông đã phân phó Vi Hướng đốt cầu phao, phá hủy thuyền bè ven bờ, thậm chí không để lại một mảnh ván gỗ cho người Cao Lệ, nhưng ông không ngờ người Cao Lệ lại tìm được một chỗ có thể trực tiếp qua sông. Việc Vi Hướng mai phục ở bờ bên kia vốn chỉ để phòng bị quân tiếp ứng của địch, không ngờ lại đạt được hiệu quả như vậy.
Từ bờ đông sang bờ tây, chèo thuyền cũng mất hơn nửa canh giờ. Vi Hướng ngồi trên thuyền, quan sát giữa dòng. Nơi nơi đều là thi thể của người và ngựa Cao Lệ bị đông cứng. Số người Cao Lệ chết dưới nước lên đến bảy trăm, xác ngựa còn nhiều hơn, đạt tới hơn một ngàn cỗ. Bởi vì nước sông chảy chậm, rất nhiều thi thể dần chồng chất lên nhau, ở giữa sông tạo thành một "ngọn núi" hỗn hợp người và ngựa, cảnh tượng khiến người ta không đành lòng nhìn thẳng.
Khi thuyền còn cách bờ chừng vài trăm mét, một thi thể nữ nhân xinh đẹp trôi dạt qua mạn thuyền. Người lính chèo thuyền dụi dụi mắt, không sai, đúng là một nữ thi. Nữ tử này quá đỗi mỹ lệ, gương mặt nàng được nước sông gột rửa sạch sẽ, dù sắc mặt trắng bệch như tờ giấy nhưng vẫn không chút tổn hại đến vẻ kiều diễm vốn có.
"Đại nhân, mau nhìn kìa, nữ thi, là nữ thi!" Một người lính kích động kêu lên.
Vi Hướng vốn không bận tâm, giữa sông toàn là kỵ binh Cao Lệ, làm gì có nữ thi nào, nhưng khi quay đầu nhìn thoáng qua, hắn lập tức bị vẻ đẹp của nàng hấp dẫn, vội vàng ra lệnh: "Chèo thuyền tới đó đi."
Vài tên lính dồn hết sức bình sinh đưa thuyền áp sát nữ thi, hành động lập tức trở nên cẩn trọng, sợ làm tổn hại đến dung nhan nàng. Mấy người hợp lực vớt nữ tử lên, nàng vốn mặc y phục bó sát, sau khi ngâm nước sông, quần áo càng dính chặt vào thân thể, làm lộ ra những đường cong lả lướt. Nhìn tuổi tác, nàng chỉ mới mười tám đôi mươi.
Khi nhìn rõ toàn cảnh nữ tử, người trên thuyền đều không nhịn được tấm tắc than tiếc. Một mỹ nhân như vậy lại chết đuối giữa dòng, thật đúng là "đốt đàn nấu hạc", làm mất hết phong cảnh.
Vi Hướng ôm lấy vạn nhất hy vọng, đưa tay thử hơi thở nơi mũi nàng, cảm thấy vẫn còn chút hơi ấm, không khỏi kinh hỉ nói: "Nàng còn sống, mau chèo vào bờ!"
Vài người chèo thuyền tức thì như được tiếp thêm sức lực, con thuyền lướt nhanh như bay. Chẳng mấy chốc đã đến bờ tây. Dương Dũng nhìn thấy thuyền trở về, cùng Vi Phá Địch và các tướng lĩnh cao cấp trong quân đón đợi. Thấy Vi Hướng ôm một nữ tử trên tay, hắn không khỏi ngạc nhiên: "Vi Giáo úy, nữ tử trong tay ngươi là người phương nào?"
Vi Hướng vội vàng đặt nữ tử xuống đất, một tay đỡ lấy nàng, một tay hành lễ: "Đại nhân, nàng là người ti chức cứu được giữa sông, vẫn còn hơi thở, xin đại nhân cứu lấy nàng."
Dương Dũng nhìn rõ dung mạo nữ tử, lòng cũng không khỏi mềm nhũn. Hắn đưa tay chạm vào chóp mũi nàng, xác thực vẫn còn hơi thở. Một nữ tử xinh đẹp nhường này, e rằng dù là kẻ sắt đá cũng khó lòng không thương xót. Dương Dũng quay đầu phân phó: "Mau, nhóm lửa, dựng lều trại!"
Chẳng bao lâu sau, một chiếc lều trại đã được dựng lên, bên trong bốc cháy một đống lửa lớn. Vi Hướng cẩn thận đỡ nữ tử ngồi xuống cạnh đống lửa. Rất nhiều quân sĩ nghe tin liền chen chúc đến cửa lều, ngó nghiêng tò mò.
Dương Dũng liếc nhìn bên ngoài lều, thấy quân sĩ xô đẩy lẫn nhau, ai nấy đều dán mắt vào gương mặt nữ tử. Lòng yêu cái đẹp vốn là bản năng của con người, huống hồ trong quân đội vốn hiếm thấy nữ giới. Những người này tuy không có ác ý, nhưng việc vây quanh đông đúc chắc chắn sẽ làm chậm trễ việc cứu người, hắn vội ra lệnh: "Mọi người giải tán đi, nếu không e rằng sẽ làm lỡ việc cứu trị."
Nghe lệnh Dương Dũng, đám quân sĩ mới tản ra. Chờ đến khi bên cạnh chỉ còn lại vài người, Dương Dũng ho khan mấy tiếng rồi nói: "Vi Giáo úy, thế này không ổn, phải cởi bỏ toàn bộ y phục ẩm ướt trên người nàng, lau khô toàn thân, rồi dùng chăn bông đắp lên, cần có người sưởi ấm cho nàng. Nếu cứ để hỏa khí nướng trực tiếp, hơi ẩm thấm ngược vào trong, nàng dù có sống lại cũng sẽ bệnh nặng quấn thân."
Vi Hướng nghe vậy lập tức há hốc mồm. Nếu ở hậu phương trên núi thì còn có hàng trăm nữ tử có thể hỗ trợ, nhưng hiện giờ ở đây toàn là đàn ông, biết cứu trị thế nào? Vi Phá Địch khẽ ghé tai Vi Hướng nói vài câu, Vi Hướng tức khắc như tránh tà, vội buông nữ tử ra: "Đại tướng quân, việc này ta không làm được, ti chức còn có việc, xin cáo từ trước." Nói đoạn, hắn vội vã rời đi.
Vi Hướng vừa đi, Vi Phá Địch nháy mắt với mấy người bên cạnh, cùng nói: "Ti chức cáo từ." Rồi cũng vội vàng rời đi. Dương Dũng ở trong lều còn nghe thấy Vi Phá Địch vừa đi vừa dặn dò quân sĩ canh nghiêm mười mét xung quanh, không có lệnh của hắn, bất luận kẻ nào cũng không được quấy rầy.
Nhìn dung nhan mỹ lệ của nữ tử bên đống lửa, tim Dương Dũng đập thình thịch. Những người này rõ ràng là đang nhường cơ hội cứu trị nàng cho mình.