Ánh trăng lạnh lẽo rải rác khắp sân, gió nhẹ khẽ lướt qua, Dương Thiên cứ thế lẳng lặng ngồi trong nội viện, ngước nhìn bầu trời đầy sao. Nếu nói mỗi người đều có một chòm sao tương ứng với vận mệnh của mình, vậy thì ngôi sao nào mới là bản mệnh tinh của hắn?
Kiếp trước, hắn vốn chẳng mấy tin vào tinh tượng hay số mệnh, nhưng giờ đây lại bắt đầu bán tín bán nghi. Một ngôi sao có tuổi thọ ít nhất cũng tính bằng hàng trăm triệu năm, sao có thể tương ứng với kiếp người ngắn ngủi? Chỉ là chính mình hai đời làm người, rốt cuộc là chuyện thế nào, ai có thể giải thích cho tường tận?
Ngày mai chính là ngày hắn thành thân. Kiếp trước, hắn chỉ trải qua một mối tình ngắn ngủi, tính kỹ ra cũng chỉ vỏn vẹn một tuần, vậy mà giờ đây đã phải trở thành trượng phu của người ta.
"La Thiến, nàng vẫn khỏe chứ?" Dương Thiên khẽ gọi tên người yêu cũ: "Nàng có đang ở dưới một bầu trời sao khác, hay là thật sự phải đợi hơn một ngàn năm sau mới có sự hiện diện của nàng? Từ ngày mai trở đi, ta sẽ là trượng phu của người khác, không còn là kẻ cô độc nữa, còn nàng, liệu đã gả chồng chưa?"
Suốt cả đêm, Dương Thiên hầu như không chợp mắt, cứ thế ngắm nhìn tinh tú. Những ký ức kiếp trước như thước phim quay chậm lần lượt hiện về trước mắt: cha mẹ, người yêu, bạn bè... giờ đây tất cả đều đã tan thành mây khói.
Phổ Lục Như Dũng? Dương Dũng? Mình hiện tại là trưởng công tử của Tùy Quốc Công phủ, từ ngày mai trở đi, mình sẽ không còn là Dương Thiên nữa, hãy để mình trở thành một Dương Dũng - Thái tử Đại Tùy chân chính. Điều gì phải đến rồi cũng sẽ đến.
Khi mới nhận được bức thư khẩn sáu trăm dặm của Dương Kiên, Dương Thiên từng hùng tâm vạn trượng, cho rằng mình có thể tham dự vào cuộc biến động lịch sử giữa thời Tùy và Đại Chu. Nhưng sau khi trở về kinh, hắn mới phát hiện ra rằng, ngoài hai ngàn quân mã dưới trướng, bản thân hoàn toàn không có chút ảnh hưởng nào. Ngay cả mấy vạn quân châu quận mà hắn điều động đóng quân ngoài Trường An, giờ đây cũng chẳng còn liên quan gì đến hắn nữa.
Dương Kiên tuy rất mực yêu thương đứa con trưởng này, cho phép hắn bàng thính khi bàn bạc việc nước cùng chúng thần, đôi khi cũng để hắn góp vài lời, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Hắn hoàn toàn không thể lay chuyển quyết sách của phụ thân. Mấy ngày nay, mỗi một sự kiện xảy ra ở Đại Chu, Dương Thiên chỉ có thể đứng ngoài nhìn.
Cảm giác này chẳng dễ chịu chút nào. Dương Thiên tin rằng cục diện thay thế Đại Chu đã là định mệnh, không sợ lịch sử thay đổi, nhưng điều khiến hắn bất an chính là bản thân mình lại là một nhân vật không mấy quan trọng trong đó. Quán tính của lịch sử thật quá lớn. Liệu có một ngày, hắn vẫn sẽ đi vào vết xe đổ, bị phế truất hay không?
Sắc trời dần sáng, một ngày mới lại bắt đầu. "Từ hôm nay trở đi, ta chính là Dương Dũng thực thụ, ta tuyệt đối sẽ không để vận mệnh của mình giẫm lên vết xe đổ cũ." Dương Thiên, không, giờ là Dương Dũng, khẽ lẩm bẩm thề nguyện.
Trịnh Hùng vừa sáng sớm đã thấy Đại tướng quân ngồi trong sân như thể đã thức suốt đêm, trên người còn đọng sương sớm, mơ hồ nghe được vài câu cuối cùng trong miệng ông. Trong lòng hắn cảm thấy khó hiểu: "Đại tướng quân đang nói nhảm gì vậy, cái gì mà giẫm lên vết xe đổ, cái gì là Dương Dũng chân chính?"
"Đại tướng quân, ngài thức trắng cả đêm sao?"
Vừa hạ quyết tâm cắt đứt quá khứ và đổi tên thành Dương Dũng, hắn giật mình thảng thốt khi thấy Trịnh Hùng, vội vàng đứng dậy: "Ta vừa nói gì sao?"
Trịnh Hùng lắc đầu: "Đại tướng quân, ngài vừa rồi đang tự nói chuyện với không trung phải không? Âm thanh quá nhỏ, ti chức không nghe rõ."
"Không nghe rõ thì thôi, cho dù có nghe được gì cũng chẳng sao. Ngươi là đội trưởng thân binh của ta, cũng là người thân cận nhất, an nguy của ta đều đặt cả vào tay ngươi. Chẳng lẽ ta còn sợ ngươi nghe được vài câu nói?" Dương Dũng biểu lộ vẻ mặt vô cùng chân thành.
Dù tuổi tác của Đại tướng quân chỉ bằng phân nửa mình, Trịnh Hùng luôn có cảm giác ông còn già dặn hơn cả hắn. Trịnh Hùng biết, trong đám thân binh sau này, có những người sở hữu nhiều bí mật hơn cả Đại tướng quân, riêng võ nghệ đã có không ít người vượt xa hắn, kiến thức văn hóa lại càng là thứ hắn không thể sánh bằng. Rõ ràng có nhiều người thích hợp làm đội trưởng thân binh hơn, nhưng Đại tướng quân vẫn không chút do dự đề bạt hắn và luôn đặt lòng tin tuyệt đối. Tất cả những gì hắn có ngày hôm nay đều là do Đại tướng quân ban tặng, trong lòng Trịnh Hùng trào dâng niềm cảm kích khôn cùng.
Nhìn thấy đôi mắt Trịnh Hùng đã đẫm lệ, Dương Thiên vỗ vỗ vai hắn: "Ngươi từ khi hồi kinh đến nay vẫn chưa về nhà. Xong việc hôm nay, ta cho ngươi nghỉ phép, về nhà thăm cha mẹ đi. Ngươi hiện là đội trưởng thân binh của ta, tương đương với phó tràng chủ trong quân. Với chức quan cửu phẩm này, về nhà cũng coi như là vinh quy bái tổ, để cha mẹ được vui lòng."
"Đa tạ đại tướng quân." Trịnh Hùng vốn xuất thân từ gia đình nông dân, một kẻ không có thế lực chống lưng, công danh trong quân đều nhờ vào đao thương mà giành lấy. Hắn làm đến chức đội chủ đã là điều phi thường, nay lại trở thành thân binh đội trưởng của Trụ Quốc đại tướng quân, tuy chức vụ chỉ tương đương với phó tràng chủ, nhưng ngay cả các tràng chủ hay tướng quân trong quân đội cũng phải nể mặt mà ngồi cùng bàn ăn với hắn. Huống chi, vị Trụ Quốc đại tướng quân này còn là con vợ cả của Thừa tướng, e rằng đến cả đám quan to ngũ phẩm, lục phẩm trong triều cũng chẳng dám vô lễ với hắn. Nếu có thể trở về quê nhà, ngay cả huyện lệnh thất phẩm cũng phải nịnh nọt lấy lòng, đây chắc chắn là vinh quang rạng rỡ cho cha mẹ hắn.
"Thiếu gia đã dậy chưa?" Một giọng nữ vang lên ngoài viện.
"Hai vị cô nương chờ một lát, để ta vào bẩm báo." Một người thân binh vội đáp.
Dương Dũng nhận ra đó là giọng của A Hương, nha hoàn thân cận trong phòng mẫu thân, liền vội nói: "Để các nàng vào đi."
"Tuân lệnh, đại tướng quân."
Thân binh vừa dứt lời không lâu, tiếng bước chân nhẹ nhàng của hai nữ tử đã vang lên ngoài sân. Tiếp đó, hai thiếu nữ với dung mạo xinh xắn xuất hiện tại nội viện, chính là A Lan và A Hương, hai nha hoàn thân cận bên cạnh Độc Cô thị.
Cả hai nàng đều đã ngoài đôi mươi, đang độ tuổi xuân sắc mặn mà. A Hương đã gả cho một hộ vệ trong Quốc công phủ, còn A Lan vẫn đang khuê các. Vốn dĩ tư sắc hai nàng đã xuất chúng, nay lại là ngày đại hỷ của phủ Thừa tướng, cả hai đều khoác lên mình bộ đồ mới. A Hương mang vẻ đẹp đằm thắm, mặn mà, còn A Lan lại tựa như đóa lan nơi thung lũng vắng, đứng đó duyên dáng yêu kiều.
Hai người tay bưng những bộ y phục rực rỡ, thấy đại công tử đang đứng trong sân, A Hương liền trêu chọc: "Hôm nay là ngày đại hỷ của thiếu gia, chẳng lẽ thiếu gia nóng lòng đến mức dậy sớm thế này sao?"
Dương Dũng mỉm cười, cũng không giải thích: "Hai vị tỷ tỷ cầm thứ gì trên tay vậy?"
A Lan cười khúc khích đáp: "Tất nhiên là tân lang phục của người rồi."
Nếu là con em quý tộc khác, ở độ tuổi của Dương Dũng, trong phòng ắt hẳn đã có một đám nha hoàn, bà vú, thậm chí có vài nha hoàn thông phòng cũng không lạ. Thế nhưng Độc Cô thị quản thúc con trai rất nghiêm khắc. Khi còn nhỏ, hắn còn có nha hoàn hầu hạ, nhưng đến tầm mười tuổi, những nha hoàn hầu hạ từ nhỏ đều bị điều đi nơi khác, tránh cho thiếu gia nảy sinh chuyện nam nữ không đứng đắn.
Trước khi Dương Dũng bị thương, Độc Cô thị vừa khéo điều đám nha hoàn cũ đi. Vì vậy, trong phòng Dương Dũng từ trước đến nay chỉ có vài bà vú trung niên lo việc quét tước, giặt giũ. Nay trưởng tử sắp thành thân, Độc Cô thị mới phải điều hai nha hoàn thân cận của mình đến hầu hạ.
Thấy Dương Dũng ngẩn người, A Hương cười đẩy nhẹ hắn một cái: "Thiếu gia, mau vào nội viện đi, nô tỳ giúp người thay y phục."
Hai nàng tuy là tỳ nữ, nhưng địa vị trong phủ không hề thấp hơn các tổng quản hay đội trưởng hộ vệ. Vì thường xuyên truyền đạt mệnh lệnh của Độc Cô thị, lại quen biết với các thiếu gia như Dương Dũng, Dương Anh, Dương Tuấn, nên họ không hề tỏ ra xa cách như những hạ nhân bình thường.
Dương Dũng "À" một tiếng, vội nói: "Làm phiền hai vị tỷ tỷ."
"Thiếu gia, đây là việc chúng nô tỳ nên làm. Qua hôm nay, sau này đã có tân nương tử hầu hạ người rồi." A Hương và A Lan cùng cười khúc khích, đẩy Dương Dũng đi vào trong.
Vừa vào phòng, A Hương và A Lan bắt đầu cởi y phục cho Dương Dũng. Nếu chỉ là áo ngoài thì không sao, nhưng đến cả nội y cũng phải thay mới. Dương Dũng vốn mang tư tưởng của người trưởng thành, cơ thể này cũng đã phát dục, hắn cảm thấy không thoải mái: "Hai vị tỷ tỷ, nội y không thay có được không?"
A Lan đỏ bừng mặt, nhưng A Hương lại rất kiên quyết: "Không được!"
Dương Dũng vội nói: "Vậy để ta tự thay."
A Hương bĩu môi trêu chọc: "Người là do chúng nô tỳ bế lớn, trên người chỗ nào mà chúng ta chưa từng thấy? Ngay cả tã lót của người chúng ta cũng từng thay, còn sợ cái gì?"
A Hương và A Lan lớn hơn hắn sáu bảy tuổi, Dương Dũng biết A Hương nói không sai. Chỉ là hắn thầm nghĩ, tuy lúc đó các nàng bế thân thể này, nhưng tư tưởng bên trong đã đổi khác, nên hắn kiên quyết từ chối: "Khi nhỏ là khi nhỏ, giờ ta đã lớn rồi. Hai vị tỷ tỷ ra ngoài trước đi, ta thay nhanh thôi."
Thấy đại công tử không chịu thỏa hiệp, A Hương sợ trì hoãn thời gian nên đành cùng A Lan rời khỏi phòng. Chỉ là khi ra ngoài, A Hương không biết đã thì thầm điều gì bên tai A Lan, khiến đôi tai vốn đã đỏ của nàng lập tức đỏ rực lên.
Thấy hai người đi khỏi, Dương Dũng vội đóng cửa phòng, nhanh chóng cởi nội y, thay bộ đồ A Hương và A Lan mang đến. Tức khắc, từ trong ra ngoài đều là một màu đỏ rực. Dương Dũng soi gương, trông chẳng khác nào một con tôm luộc chín.
A Hương ở ngoài giục: "Thiếu gia, xong chưa?"
"Xong, xong rồi." Dương Dũng vội mở cửa cho hai người vào. Vừa vào phòng, cả hai liền nhìn hắn từ đầu đến chân, thấy hắn đã mặc cả áo ngoài, trong mắt đều thoáng vẻ thất vọng. Họ tiến lại chỉnh đốn y phục, thắt dải lụa cho hắn, rồi mới bảo Dương Dũng ngồi xuống để chải đầu.
A Lan và A Hương không biết là cố ý hay vô tình, thừa dịp chải đầu mà không ngừng chạm vào người Dương Dũng, xoa nắn khắp nơi. Dương Dũng biết rõ sau này khó tránh khỏi việc phải mang binh ra trận, nên mấy năm nay đều chăm chỉ luyện công không ngừng nghỉ. Dù còn trẻ tuổi nhưng toàn thân hắn đã săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn. A Lan thì còn chừng mực, chỉ xoa bóp trên vai, còn A Hương lại hoàn toàn không kiêng dè, ngay cả lồng ngực của Dương Dũng cũng không buông tha, thậm chí cố ý dùng đôi gò bồng đảo của mình cọ tới cọ lui trên lưng hắn.
Đối mặt với sự khiêu khích của một nữ tử trưởng thành như vậy, Dương Dũng lập tức có phản ứng, hạ thân bỗng chốc cứng ngắc. Chỉ là A Hương vẫn đang mải mê chải đầu cho hắn, Dương Dũng không tiện lên tiếng nhắc nhở.
Hai người bận rộn hồi lâu, cuối cùng cũng chải xong tóc cho Dương Dũng. A Hương tấm tắc khen ngợi: "Thiếu gia hôm nay trông thật anh khí."
Dương Dũng ngày thường vốn quen mặc loại quần áo bó sát, nay thay bằng tân lang phục lại là Hán phục truyền thống từ thời Ngụy Tấn. Bộ y phục rộng rãi khiến vạt áo tung bay, dải lụa hai bên lay động, cộng thêm chiếc mũ miện trên đầu, vẻ anh khí tuy không rõ rệt bằng nhưng lại khiến Dương Dũng thêm phần nho nhã.
Kiểu y phục này mặc trên người rõ ràng đẹp hơn hẳn loại trang phục bó sát kia. Chẳng trách Tuyên Đế sau khi đăng cơ việc đầu tiên làm là khôi phục y phục thời Ngụy Tấn. Điều này không chỉ vì Hán phục thời Ngụy Tấn mang vẻ độc nhất vô nhị của hoàng đế, mà còn vì nó rất đẹp, còn việc có bất tiện khi cưỡi ngựa đánh giặc hay không thì Tuyên Đế chẳng hề bận tâm.
Dương Dũng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng xong việc, nếu không sợ rằng hôm nay khó tránh khỏi cảnh xấu hổ: "Hai vị tỷ tỷ, xong rồi, đa tạ các nàng." Hắn ra hiệu cho hai nàng có thể lui ra ngoài.
A Hương cười nói: "Thiếu gia, đừng vội đuổi chúng ta đi, còn có việc chưa dặn dò xong đâu. A Lan, lấy đồ ra đi."
A Lan nghe vậy, sắc mặt đỏ bừng như muốn nhỏ ra nước, ngượng ngùng xoắn xuýt lấy từ trong lòng ra một cuốn sách đưa cho A Hương: "A Hương tỷ, hay là tỷ đưa cho thiếu gia đi."
"A Lan, thiếu gia đang ở ngay đây, chẳng lẽ còn muốn ta chuyển tay một lần nữa sao?" Nói đoạn, nàng còn nháy mắt đầy ẩn ý.
Dương Dũng chưa hiểu ý, liền đoạt lấy cuốn sách từ tay A Lan: "Không phải chỉ là một cuốn sách sao, để ta xem là gì nào?"
Mở ra xem, hóa ra là một cuốn xuân cung tập tranh. A Lan vẫn là một thiếu nữ chưa xuất giá, khó trách lại ngượng ngùng đến thế. Dương Dũng tuy hai đời cộng lại vẫn là xử nam, nhưng kiếp trước phim ảnh người lớn cũng đã xem không ít, cuốn xuân cung đồ này đối với hắn chỉ là chuyện nhỏ. Theo tinh thần hiếu học, hắn lật vài trang, xem đến say sưa. Cuốn tập tranh này giấy chất tinh mỹ, nhân vật sinh động như thật, quả là một tác phẩm hiếm có. Nếu truyền đến đời sau, chỉ sợ giá đấu giá đủ để một người sống cả đời không lo cơm áo.
A Hương vô cùng kinh ngạc. Nàng vừa rồi cố ý khiêu khích Dương Dũng là phụng mệnh Độc Cô thị để kiểm tra xem con trai đã có thể tiến hành chuyện phòng the hay chưa. Kết quả kiểm tra đương nhiên khiến A Hương hài lòng, chỉ là rõ ràng lúc nãy thiếu gia đối với sự khiêu khích của nàng thì tỏ vẻ bối rối, vậy mà đối với cuốn xuân cung đồ này lại xem đến quên cả lối về.
"A Lan, muội giảng giải cho thiếu gia một chút đi." Cuốn tập tranh này A Hương và A Lan đều đã xem qua. Vốn dĩ A Hương đã gả chồng, đương nhiên là người phụ trách giảng giải cho Dương Dũng, nhưng nàng lại cố ý trêu chọc A Lan. A Lan vốn đã xấu hổ không chịu nổi, nghe A Hương nói vậy, không còn dũng khí ở lại trong phòng, định tông cửa chạy ra ngoài.
Chỉ là A Lan vừa cử động, A Hương đã giữ nàng lại, nói nhỏ: "Nha đầu ngốc, đây chính là cơ hội, muội còn không nắm lấy?"
A Lan đã qua tuổi hai mươi mà chưa gả chồng, không phải Độc Cô thị không cho nàng gả, mà là vì A Lan theo hầu bên cạnh Độc Cô thị nên tầm mắt cao, chẳng coi trọng đám thị vệ, gia đinh trong viện, ngược lại lại có cảm tình với vị đại công tử đang dần trưởng thành. A Hương và nàng tình như tỷ muội, đương nhiên biết tâm tư của nàng. Gả cho đại thiếu gia làm vợ là tuyệt đối không thể, nhưng làm thiếp thì vẫn còn vài phần hy vọng. Trước mắt rõ ràng là cơ hội tốt để tăng thêm tình cảm với thiếu gia, biết đâu có thể "ăn" thiếu gia trước cả tân nương tử.