"Tiểu hãn, trời đã tối rồi, hơn nữa trong núi dễ lạc đường, chỉ sợ là không tìm thấy bọn họ đâu." An Toại Già đứng bên cạnh bổ sung.
"Đúng, đúng." Phun Truân như được đại xá, vội vàng gật đầu như gà mổ thóc.
Sa Bát Lược không làm khó kẻ đáng thương Phun Truân này nữa, phất tay ra hiệu hắn lui ra, lẩm bẩm: "Kỳ lạ, hai ngàn quân Chu vào núi làm gì chứ?"
Trong đầu An Toại Già lóe lên một ý nghĩ khiến chính hắn cũng giật mình: "Tiểu hãn, hay là bọn họ muốn vòng ra phía sau núi để đánh úp chúng ta?" Nhưng ngay sau đó, hắn lại tự phủ nhận: "Chắc không phải, hai ngàn người thì làm được gì, trừ phi quân Chu muốn chịu chết."
Sa Bát Lược phất tay: "Không cần lo lắng cho hai ngàn người này. Ngày mai truyền lệnh, phong tỏa cửa núi, chỉ cần phát hiện quân Chu, tiêu diệt là được."
An Toại Già ngẫm lại cũng thấy không cần thiết phải bận tâm vì hai ngàn người, thầm mắng mình quá mức kinh hồn bạt vía. Phong tỏa cửa núi, hai ngàn người này chẳng lẽ trốn trong núi cả đời được sao? Nếu không bị đánh thì cũng đói chết, chỉ cần bọn họ dám ló mặt ra, sao có thể là đối thủ của đại quân Đột Quyết? Chỉ là, không lâu sau đó, hai người họ sẽ phải hối hận khôn cùng vì đã dễ dàng bỏ qua manh mối này.
Sau khi vào núi hơn mười dặm, mặt trời dần khuất bóng. Huyền Long quân tìm được một chỗ lõm trong núi để cắm trại. Đêm lạnh như nước, vì toàn quân hành quân nhẹ nhàng, lều trại, thảm lông và các vật dụng giữ ấm đều đã bỏ lại, các quân sĩ đành phải đặt chiến mã ở vòng ngoài, người nằm sát vào nhau để sưởi ấm.
Thân binh chuẩn bị cho Dương Thiên một chiếc lều nhỏ để tránh gió núi. Nằm trong lều, Dương Thiên trằn trọc không sao ngủ được. Từ ngày hôm qua, từng cảnh tượng đẫm máu cứ hiện lên trước mắt. Nếu như trước kia hắn còn chút nhân từ, thì những gì chứng kiến ngày hôm qua đã thức tỉnh hắn, khiến hắn thực sự hòa nhập vào thời đại này.
Đây là thời đại của cường quyền, không phải ngươi giết người thì chính là người giết ngươi. Hắn buộc mình phải trở nên tàn nhẫn, nếu không, dù hiện tại là con trai của Quốc công, sau này có trở thành Thái tử đi chăng nữa, cũng khó lòng bảo đảm an toàn cho bản thân. Hiện tại đối thủ của hắn chỉ là người Đột Quyết, nhưng sau này, đối thủ của hắn sẽ là anh em, thậm chí là phụ tử.
Để rèn luyện lá gan và sự tàn nhẫn, ngày hôm qua Dương Thiên đã đích thân giết một trong bốn tù binh Đột Quyết. Lần giết người này khiến hắn không dễ chịu chút nào. Mặc dù ban ngày hắn tỏ vẻ không chút bận tâm, nhưng đêm qua hắn đã mất ngủ trắng đêm. Cứ nhắm mắt lại, cảnh tượng máu tươi của người Đột Quyết như thể lại hiện ra ngay trước mắt.
Dương Thiên thở dài, xem ra đêm nay lại không ngủ được. Hắn vén lều bước ra ngoài, nghe thấy tiếng của mấy tên thân binh: "Đại tướng quân!"
Nhìn mấy tên thân binh đang nhìn mình với vẻ kính ngưỡng, Dương Thiên mỉm cười: "Các ngươi vất vả rồi."
"Bẩm Đại tướng quân, được gác đêm cho ngài, chúng con không thấy vất vả."
Mắt mấy tên thân binh đỏ hoe. Họ đều là những đứa trẻ mồ côi được Dương Thiên nhận nuôi, đã ở bên nhau mấy năm nay. Không ngờ mới xuất chinh đã có một người hy sinh, trong lòng ai nấy đều đau xót.
"Là ta đưa các ngươi ra chiến trường, nếu không thì Lý Tư Thành cũng đã chẳng chết. Các ngươi có trách ta không?"
Mấy tên thân binh kinh hãi, một người trong đó xúc động nói: "Đại tướng quân, nếu không có ngài, chúng con chỉ là những kẻ thấp hèn nhất, có khi đã sớm chết đói hoặc bị đánh chết vì tranh giành miếng ăn. Giờ đây, chúng con không những học được võ nghệ mà còn biết thêm bao kiến thức. Tất cả những gì chúng con có đều là do Đại tướng quân ban cho, tự nhiên phải quên mình phục vụ ngài."
"Đúng vậy, Đại tướng quân, chúng con nguyện quên mình phục vụ ngài!" Mấy người đồng thanh đáp.
Dương Thiên thở dài: "Nhỏ tiếng thôi, đừng làm phiền người khác."
"Rõ." Mấy tên thân binh ưỡn ngực, hạ thấp giọng xuống.
"Làm tốt lắm, ra chiến trường phải cố gắng bảo vệ chính mình, ta hy vọng mỗi người các ngươi đều có thể sống sót."
"Rõ." Mấy tên thân binh miệng đáp, nhưng trong lòng lại nghĩ rằng một khi Đại tướng quân gặp nguy hiểm, dù có phải bỏ mạng, họ cũng phải bảo vệ an toàn cho ngài.
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, toàn quân lại tiếp tục lên đường. Đường núi càng đi càng khó, có những đoạn chỉ cần sơ sẩy là mất mạng. Chỉ trong một buổi sáng, đã có con ngựa rơi xuống khe núi tan xương nát thịt. Mọi người chỉ còn cách cẩn trọng tiến bước. Theo tính toán của Lý Sùng, đại quân cần ít nhất ba ngày mới có thể ra khỏi vùng núi này.
Dương Thiên không ngờ rằng, kẻ địch của hắn lúc này không chỉ có người Đột Quyết. Theo sự xuất hiện của người Đột Quyết, những mâu thuẫn tích tụ từ hai năm sau khi Tuyên Đế đăng cơ đã đến điểm bùng phát. Toàn bộ triều đình Đại Chu đã là những con sóng ngầm cuộn trào, rất nhiều người đang chờ đợi thời khắc bùng nổ.
Tại vị trí trung tâm quận thành Tương Dương, tọa lạc một tòa phủ đệ xa hoa, phía trên cửa chính khắc ba chữ lớn "Triệu Vương phủ". Trong hoa viên của phủ, một trung niên nhân vận áo xanh đang chắp tay sau lưng, trầm tư nhìn ngắm vườn đào đang nở rộ.
Người này chính là con trai thứ sáu của Đại Chu Thái Tổ Vũ Văn Thái, đương kim Lục hoàng thúc Vũ Văn Chiêu. Vũ Văn Chiêu từ nhỏ đã thông minh, bác học đa tài, từng rất được Vũ Văn Thái yêu mến. Thời Ngụy Cung Đế, ông được phong làm Chính Bình quận công, sau đó tiến phong Triệu quốc công. Ông từng đảm nhiệm chức Đại tư không, rồi chuyển sang Đại tư mã. Khi Võ Đế mới lên ngôi, Vũ Văn Chiêu lại được thăng tiến, thụ phong làm Triệu Vương.
Ngoài Tề Vương Hiến, Vũ Văn Chiêu cũng là một trong những người em trai mà Võ Đế trọng vọng nhất. Võ Đế nhiều lần giao binh quyền cho Vũ Văn Chiêu, lại phong làm Ung Châu mục, tích công bái làm Thái sư. Thế nhưng, sau khi người cháu là Tuyên Đế lên ngôi, chẳng những sát hại Tề Vương Hiến mà ngay cả những vị hoàng thúc như Vũ Văn Chiêu cũng không hề yên tâm, bèn đày ông đến quận Tương Dương giáp ranh với nước Lương.
Hiện giờ, Vũ Văn Chiêu đã ở Tương Dương được hơn hai năm. Chiếu theo thái độ của hoàng đế, rất có khả năng ông phải sống quãng đời còn lại tại đây. Lúc ngũ ca Vũ Văn Hiến bị sát hại, Vũ Văn Chiêu từng nản lòng thoái chí. Thế nhưng, khi chứng kiến người cháu ngày càng hành xử hồ đồ, khiến giang sơn Đại Chu có nguy cơ lung lay, ông không thể ngồi yên trong phủ tại Tương Dương nữa mà bắt đầu tích cực liên lạc với các đại thần trong triều.
Chỉ là, sau khi Vũ Văn Thần Cử, Vương Quỹ, Vũ Văn Hiếu Bá lần lượt bị sát hại, Vũ Văn Chiêu không dám dễ dàng vọng động. Bởi lẽ, một khi để hoàng đế phát hiện, kết cục chờ đợi ông cũng chỉ như Vũ Văn Hiến mà thôi. Đành phải mỗi ngày giam mình trong Triệu Vương phủ, gửi gắm tâm tư vào hoa cỏ cây cối.
Một thiếu nữ tung tăng chạy tới: "Phụ vương, người lại đang thưởng thức hoa đào sao."
Thiếu nữ này chỉ chừng mười sáu, mười bảy tuổi, dáng người cao gầy, mày ngài như họa, vận một thân hồng y, tựa như một đóa mây đỏ phiêu dạt lại gần, khiến những đóa hoa đào tươi thắm xung quanh tức thì ảm đạm thất sắc.
Nhìn ái nữ tới gần, ánh mắt Vũ Văn Chiêu lộ ra một tia ý cười: "Phương Nhi tới rồi sao? Nhưng mà, hoa đào ở đây làm sao sánh được với vẻ đẹp của Phương Nhi."
Vũ Văn Phương nắm lấy tay Vũ Văn Chiêu, làm nũng: "Phụ vương, người lại trêu chọc con."
Vũ Văn Chiêu yêu thương vỗ nhẹ lên tay con gái: "Ai dám trêu chọc Phương Nhi của ta chứ? Cũng không biết là thiếu niên lang nhà ai có phúc khí, mới có thể cưới được Phương Nhi làm thê."
Vũ Văn Phương đang định làm nũng không chịu, thì quản gia hớt hải chạy tới: "Vương gia, Vương gia, không xong rồi! Có thiên sứ giá lâm, Vương gia mau mau tiếp chỉ."
Vũ Văn Chiêu kinh ngạc, hoàng đế đột nhiên hạ chỉ, không biết là họa hay phúc. Ông chỉnh đốn y quan, cố tỏ ra trấn định quát lớn với quản gia: "Hoảng hốt cái gì, chẳng qua chỉ là thánh chỉ thôi mà, bổn vương đâu phải chưa từng tiếp nhận."