Bốn người khóc một trận, bày ra lộc dê, tay gấu cùng rượu ngon làm lễ vật tế bái, hướng về phía Võ Đế mà bái tế: "Di La Đột, chúng ta đến thăm ngươi đây!" Di La Đột chính là tự của Chu Võ Đế, khi Chu Võ Đế còn tại thế, cũng chỉ có những người thân cận nhất mới có thể xưng hô như vậy.
Vũ Văn Thần Cử nói: "Di La Đột, năm đó ngươi hạ lệnh cho chúng ta phụ tá Thái tử, chúng ta từng khuyên ngươi rằng Thái tử không phải là bậc chủ nhân của xã tắc, nhưng ngươi không nghe. Hiện tại Tề Vương đã mất, Đại tướng quân Độc Cô Hùng đã mất, Đậu Lư Thiệu đã mất, mấy ngày hôm trước, Vũ Văn Lượng cũng đã qua đời. Con trai ngươi còn muốn cướp con dâu của người khác về làm Hoàng hậu. Năm xưa Lưu Thông lập năm vị Hoàng hậu, khiến cho nhà Đông Hán diệt vong. Di La Đột, con trai ngươi hiện tại cũng lập năm vị Hoàng hậu. Bây giờ, quan viên trong triều đã sửa sang lại y quan theo lối Hán Ngụy, chỉ sợ chẳng bao lâu nữa, chúng ta cũng sẽ bị con trai ngươi sát hại, rất nhanh thôi sẽ xuống dưới bồi tiếp ngươi, Đại Chu của chúng ta xong đời rồi."
Uất Trì Vận là thúc phụ ruột của Uất Trì Phồn Sí, trên mặt tức thì lộ vẻ hổ thẹn. Vũ Văn Hiếu Bá đập mạnh chén rượu trong tay xuống đất: "Khóc lóc thì có ích gì? Chúng ta đến đây là để bàn bạc đối sách, nếu cứ để xã tắc tiếp tục như thế này, sớm muộn gì cũng sụp đổ mà thôi."
Uất Trì Vận nói: "Hiện giờ Hoàng thượng ngày càng điên cuồng, ngay cả thê tử của đại thần cũng có thể cưỡng đoạt. Chúng ta năm đó nói Hoàng thượng không phải chủ nhân xã tắc, đương nhiên là nói đúng, chỉ là lời này sớm muộn gì cũng bị khơi lại, chỉ sợ đến lúc đó sẽ đại họa lâm đầu. Vì kế sách của xã tắc, cũng là vì kế sách của chính mình, không thể không tìm cách giải quyết."
Vũ Văn Hiếu Bá nói: "Hiện nay triều chính đều rơi vào tay những kẻ tiểu nhân như Trịnh Dịch, Lưu Phưởng. Tiên hoàng từng định ra bốn vị phụ chính đại thần: Việt Vương Thịnh bị trục xuất khỏi kinh thành, Thục quốc công Uất Trì Huýnh ở xa nơi tiền tuyến, Thân quốc công Lý Mục ngày càng già yếu, chỉ có Tùy quốc công Phổ Lục Như Kiên là tuổi trẻ đầy hứa hẹn, vậy mà lại bắt đầu làm kẻ rùa đen rút đầu. Kế sách duy nhất hiện nay, chỉ có thể từ Tương Châu triệu hồi Triệu Vương nhập kinh phụ chính, mới có thể giữ được quốc thái dân an, chúng ta mới có thể chu toàn."
Triệu Vương là người lớn tuổi nhất trong số các hoàng thúc hiện nay, từ nhỏ đã thông minh, đọc nhiều sách vở, lập nhiều công lao, là người hiền đức nhất trong các hoàng thúc. Nếu ông ấy vào triều, không những xã tắc có thể chuyển nguy thành an, mà mọi người đều có thể trông chờ vào một cuộc sống bình yên. Chỉ là ai nấy đều biết hoàng đế đa nghi thành tánh, lúc trước đã đuổi hết các hoàng thúc ra khỏi kinh thành, thì làm sao nguyện ý triệu hồi về?
Vũ Văn Thần Cử trầm ngâm hồi lâu mới nói: "Việc này nếu thành thì rất tốt, nhưng nếu chúng ta liên danh biểu tấu, chỉ sợ phạm vào điều tối kỵ; còn nếu đơn độc thượng biểu, e rằng chỉ là một tia hy vọng mong manh."
Vũ Văn Hiếu Bá nói: "Liên danh thượng biểu lợi ít hại nhiều, ta sẽ đơn độc thượng biểu. Tuy rằng như vậy chỉ có một tia hy vọng, nhưng tình thế đã đến nước này, cũng không còn lựa chọn nào khác."
Mọi người nhìn nhau, thật không có biện pháp nào tốt hơn, bèn bái tế trước lăng Võ Đế một lần nữa rồi rời đi. Ngày hôm sau, biểu chương của Vũ Văn Hiếu Bá được trình lên, yêu cầu triệu Triệu Vương nhập kinh phụ chính.
Biểu chương của Vũ Văn Hiếu Bá vừa dâng lên đã khuấy động làn sóng dữ dội. Thiên Nguyên hoàng đế với gương mặt tái nhợt cầm lấy tấu chương của Vũ Văn Hiếu Bá, thần kinh bất ổn hét lớn: "Bọn chúng muốn làm gì? Bọn chúng muốn làm gì?"
Thiên Nguyên hoàng đế ở hậu cung đứng ngồi không yên, không khỏi nhớ lại lúc trước khi chinh phạt Thổ Cốc Hồn trở về, Vũ Văn Hiếu Bá đã mật cáo với Võ Đế về hành động của hắn trong quân đội. Lúc ấy cấm vệ quân đã ném hắn lên điện Vũ Văn An, lột sạch hạ y, chỉ nghe Võ Đế quát một tiếng: "Đánh!" Côn bổng tới tấp giáng xuống, cho đến khi da tróc thịt bong, máu tươi đầm đìa mới dừng lại. Đến tận bây giờ, trên đùi hắn vẫn còn vài vết sẹo, cứ đến ngày trời âm u là lại đau nhức.
Lúc ấy, những người đứng xem dường như có cả Vũ Văn Hiếu Bá, Vương Quỹ, Vũ Văn Thần Cử, Vũ Văn Hiến. Không ngờ chính mình đã giết Vũ Văn Hiến, mà những kẻ này vẫn chưa từ bỏ ý định, lại còn đẩy Triệu Vương ra để gây sức ép.
Nghe thấy tiếng la hét của Thiên Nguyên hoàng đế, Hoàng hậu Dương Lệ Hoa vội vã đi tới: "Thiên Tôn, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Thiên Nguyên hoàng đế nghiêng đầu nhìn Dương Lệ Hoa. Đối với vị Hoàng hậu mà phụ hoàng đã chọn cho mình, Thiên Nguyên hoàng đế vẫn khá hài lòng, không những tướng mạo đoan chính mà tính tình còn dịu dàng, ở hậu cung không hề tranh giành tình cảm. Hắn lập tới năm vị Hoàng hậu, Dương Lệ Hoa cũng không có ý kiến gì, chỉ thỉnh thoảng khuyên hắn chú ý giữ gìn thân thể.
Thiên Nguyên hoàng đế đột nhiên nói: "Ái phi, nếu năm đó ta chết dưới trượng hình, ai sẽ là người kế thừa ngôi vị hoàng đế của phụ hoàng? Mười phần là Tề Vương Hiến rồi."
Đối với lời nói khó hiểu của hoàng đế, Dương Lệ Hoa không biết trả lời thế nào, đành nói: "Thiên Tôn hồng phúc tề thiên, Tề Vương làm sao có thể xảy ra chuyện gì được?"
"Ha ha, hồng phúc, hồng phúc, không sai, ta hồng phúc tề thiên. Muốn giết ta, ta liền giết ngươi trước!" Vũ Văn Uân cuồng tiếu lên. "Người đâu, truyền gọi Vũ Văn Hiếu Bá."
Vũ Văn Hiếu Bá sau khi dâng biểu chương lên đã biết có khả năng không ổn, nghe được thông truyền, vội vã chạy vào hoàng cung. Nhìn thấy Thiên Nguyên hoàng đế, Vũ Văn Hiếu Bá chậm rãi quỳ xuống.
Vừa trông thấy Vũ Văn Hiếu Bá, Thiên Nguyên hoàng đế lập tức chất vấn: "Ngươi xúi giục bổn Thiên Tôn triệu Triệu vương vào kinh là có ý gì, chẳng lẽ muốn làm phản hay sao?"
Vũ Văn Hiếu Bá đáp: "Tiên đế phó thác, lệnh thần phụ tá bệ hạ, kế thừa di chí của tiên đế, thống nhất Cửu Châu, an định bá tánh thiên hạ. Nay bệ hạ lại không nghe lời can gián, hành xử trái ngược, trước thì chặt đứt cột trụ quốc gia, sau lại tự hủy trường thành. Thần thấy xã tắc nguy nan, mới kiến nghị bệ hạ triệu Triệu vương về phụ chính, tuyệt đối không có ý mưu phản."
Trịnh Dịch đứng bên cạnh lạnh lùng nói: "Thật là một câu không có ý mưu phản! Thiên Tôn minh giám, ngày trước khi Tề vương còn sống, Vũ Văn Hiếu Bá, Vương Quỹ đám người liên kết một lòng, kiệt lực ở trước mặt tiên đế nói xấu Thiên Tôn, chẳng qua là không muốn để Thiên Tôn kế vị, muốn đưa Tề vương lên ngôi. Tề vương mưu phản bị tru diệt, bọn họ vẫn chưa từ bỏ ý định, nay lại muốn đẩy Triệu vương ra để tranh chấp với Thiên Tôn, thật là tội không thể dung thứ."
Lời Trịnh Dịch nói nửa thật nửa giả. Vũ Văn Hiếu Bá ở trước mặt Võ Đế quả thực không ít lần nói xấu Vũ Văn Uân, bọn họ cũng từng khuyên Võ Đế thay đổi người kế vị thành Tề vương, chỉ là họ chưa từng có ý mưu phản. Nếu không, vào thời điểm Võ Đế vừa băng hà, khi cấm vệ quân trong cung đều nằm trong tay Vũ Văn Hiếu Bá, muốn phát động phản loạn chẳng khác nào trở bàn tay.
Lời Trịnh Dịch nói trúng tâm tư hoàng đế, không để Vũ Văn Hiếu Bá biện bạch thêm, Thiên Nguyên hoàng đế hô lớn: "Người đâu, Vũ Văn Hiếu Bá mưu phản đã rõ ràng, ban chết!"
Vũ Văn Hiếu Bá chỉ vào Trịnh Dịch mắng to: "Đồ tiểu nhân, lúc trước ta nên khuyên tiên đế giết chết ngươi đi, giang sơn Đại Chu sớm muộn gì cũng sẽ bại trong tay lũ tiểu nhân các ngươi."
Vài tên vệ sĩ không nói lời nào, lập tức quàng dây thừng vào cổ Vũ Văn Hiếu Bá, siết chặt cho đến khi ông ta tắt thở.
Nhìn đôi mắt trợn trừng không nhắm lại của Vũ Văn Hiếu Bá, Trịnh Dịch khơi dậy hận cũ, tâu với Vũ Văn Uân: "Thiên Tôn, Vũ Văn Hiếu Bá tuy đã chết, nhưng chỉ sợ Vương Quỹ, Vũ Văn Thần Cử đám người vẫn ghi hận trong lòng, tà tâm không dứt, lén lút muốn ủng hộ vị Vương gia nào đó tranh đoạt đế vị."
Vũ Văn Uân gào lên: "Giết, giết hết, toàn bộ giết sạch!"
Có lệnh của Vũ Văn Uân, Trịnh Dịch lập tức không còn kiêng dè gì nữa. Vương Quỹ, Vũ Văn Thần Cử tuy không cùng Vũ Văn Hiếu Bá dâng sớ, nhưng vẫn khó thoát khỏi liên lụy. Trịnh Dịch khép tội bọn họ cùng với Vũ Văn Lượng vào một vụ án, đại quy mô lùng bắt, vu hãm. Kinh Triệu thừa Nhạc Vận cũng bị cuốn vào phong ba này. Phàm là những người bị Trịnh Dịch điểm tên đều khó thoát một cái chết, chỉ có Uất Trì Vận nhờ vào quan hệ với Uất Trì Phồn Sí mới thoát được mạng sống, giữ lại được quan chức.
Hơn mười ngày sau đó, kinh thành chìm trong cảnh máu chảy thành sông. Giết nhiều người như vậy, Vũ Văn Uân tự cho là đã an toàn, nhưng hắn không hề hay biết, sau đợt thanh trừng này, tầng lớp quý tộc Tiên Bi ở Trường An đã ngã xuống một lượng lớn, thay thế vào đó phần lớn là người Hán. Hắn đã phá vỡ một thế cân bằng nguy hiểm, trong triều đình Đại Chu, lực lượng người Hán đã vượt xa người Tiên Bi.