Trong số hai vạn kỵ binh Hung Nô đang ồ ạt tập kích tới, mấy tên Vạn kỵ trưởng chỉ huy vừa nhìn đã thấy ngay quân trận do Cao Thuận bày ra ở phía bắc thành Mã Ấp.
"Đây chính là binh mã của tên Tịnh Châu mục kia sao?" Hô Vu cười ha hả: "Tưởng rằng dựng lên một hàng đại thuẫn là có thể ngăn cản xung phong của Lang kỵ tộc ta? Hắn sợ là chưa từng ra chiến trường bao giờ nhỉ? Cái loại thuẫn bảy thước kia mà cũng đòi chặn được kỵ xạ của tộc ta? Hãy để cho chúng mở mang tầm mắt!"
"Tịnh Châu là của tộc ta!" Ôn Đồ thần sắc lạnh lùng, trong mắt lại lộ ra vẻ cuồng nhiệt: "Ngay trong trận chiến hôm nay!"
Tô Lực trên mặt lộ ra một tia cười gằn: "Xông qua đó, vạn tiễn tề phát, truyền lệnh, kẻ nào giết được Tịnh Châu mục sẽ được thăng làm Thiên trưởng! Ta muốn dùng đầu của tên Tịnh Châu mục đó làm đồ đựng rượu!"
Chiết Lộc càng gầm lên: "Giết! Xông qua đó, giết sạch đám Hán binh vô dụng! Cướp vàng bạc lương thực, cướp đàn bà Hán gia xinh đẹp! Cướp đi!"
Người Hung Nô trong xương cốt vốn có sự kiêu ngạo và điên cuồng, giống như bầy sói vậy, kẻ cầm đầu càng hung tàn kiêu ngạo, nếu không thì cũng chẳng làm được thủ lĩnh.
"Ngao ô!" Đám kỵ binh Hung Nô nghe lệnh của mấy tên Vạn kỵ trưởng, lập tức điên cuồng gào thét: "Cướp!"
Người Hung Nô có một sự ưu ái kỳ lạ đối với nữ tử Hán nhân dịu dàng, đám Thiên trưởng, Bách trưởng dẫn theo thủ hạ kỵ binh tăng tốc xung phong. Trong lúc chiến mã phi nước đại, từng kỵ binh Hung Nô vừa chạy vừa giương cung sừng, trong mắt lộ ra ánh nhìn khát máu. Những cuộc tranh đấu và thôn tính thường xuyên giữa các bộ lạc du mục đã khiến những kẻ này sớm quen với việc cướp bóc không cần bỏ sức lao động.
Hai vạn kỵ binh lao đi như sấm, khi tiếp cận quân trận của Cao Thuận khoảng một ngàn bước, đột nhiên tách làm ba đường. Đường giữa dùng loan đao và cung sừng, hai cánh trái phải thì hoàn toàn là cung sừng.
Khác với binh Khương Hồ thích dùng trường binh khí khi đánh ngựa, thứ lợi hại nhất của người Hung Nô chính là kỵ xạ kết hợp với loan đao.
Đối phó với kỵ binh Hán nhân hay kỵ binh tộc khác, họ dựa vào kỹ năng cung mã thuần thục, đánh được thì đánh, không được thì lui. Còn đối phó với bộ binh Hán nhân, thủ đoạn hiệu quả nhất của họ chính là đường giữa xông thẳng, hai cánh trái phải kéo giãn khoảng cách như thả diều mà bắn, khiến bộ binh rối loạn, sau đó tung hoành cắt xẻ, gần như chưa bao giờ thất bại.
Khoảng cách một ngàn bước đối với kỵ binh đang lao nhanh chẳng qua chỉ là chuyện trong chớp mắt. Khoảng cách hai bên nhanh chóng rút ngắn, trong nháy mắt đã gần hai trăm bước. Chỉ cần tiến vào trong vòng trăm bước, người Hung Nô sẽ tung ra đợt mưa tên đầu tiên, phát động cuộc tấn công hung mãnh ác liệt nhất!
Trong thuẫn trận, năm mươi cỗ xa nỗ đã được chốt chặt trên mặt đất, cách nhau khoảng một trượng, mỗi cỗ nỗ xa đều có năm mươi người, gồm tiểu thuẫn thủ và trường thương binh bảo vệ, hai mươi hai người còn lại đều là người vận hành xa nỗ.
Trường mâu dài bảy thước đã được lên dây từ trước khi xe ra khỏi cửa thành, mũi mâu sắc bén, phía sau còn gắn cánh đuôi làm bằng miếng sắt, cũng sắc bén không kém.
Kỵ binh Hung Nô đã tiến vào khoảng cách một trăm năm mươi bước!
"Bắn!" Cao Thuận quát lớn.
"Hống!"
Năm mươi binh sĩ chuyên trách phát xạ xa nỗ gần như đồng thời giơ cao búa lớn, mạnh mẽ nện vào cò của xa nỗ!
Bình! Theo tiếng cò bị nện xuống, dây cung căng cứng của xa nỗ bật mạnh trở lại.
U! U! U!
Năm mươi cây cự mâu rít lên chói tai, trong nháy mắt xuyên ra khỏi quân trận, bắn thẳng vào thiết kỵ Hung Nô đang lao tới.
Mà lúc này, thiết kỵ Hung Nô vẫn chưa kịp bắn tên, họ vẫn chưa đạt đến tầm bắn của cung sừng.
Năm mươi cây cự mâu gần như xếp thành một hàng không trước không sau, xuyên thẳng vào thiết kỵ Hung Nô đang phi nước đại.
Da giáp của người Hung Nô gần như không có tác dụng gì. Kỵ binh Hung Nô hàng đầu chỉ kịp lộ ra vẻ kinh hoàng trong mắt, cự mâu đã xuyên qua lồng ngực họ. Tốc độ quá nhanh, lực đạo quá mạnh, thân hình họ còn chưa kịp lắc lư đã bị cự mâu xuyên thủng.
Sau đó, thế lao của cự mâu không hề giảm đi chút nào, tiếp tục xuyên thủng hàng thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm...
Có những cây còn xuyên thẳng qua thân ngựa, cũng là hàng thứ nhất, thứ hai, thứ ba...
Trong chớp mắt, kỵ binh Hung Nô chạy phía trước nhất đã ngã xuống vài trăm kỵ.
Hô Vu, Tô Lực và những kẻ trong đội ngũ thần sắc đại kinh. Xa nỗ của Hán nhân họ từng thấy, nhưng chưa bao giờ thấy loại cự nỗ nào uy lực mạnh mẽ đến thế!
Vài trăm kỵ ngã xuống đối với hai vạn kỵ binh mà nói thì không tính là gì, nhưng nó lập tức làm loạn đội hình xung phong. Kỵ binh phía sau đang lao tới bị vấp ngã một mảnh, người ngựa lộn nhào, chớp mắt đã bị giẫm thành bùn thịt, hơn nữa còn làm nhụt nhuệ khí!
"Giết! Xông qua đó!" Hô Vu gầm lên: "Xông vào, bắn chết đám cung nỗ thủ kia!"
Hắn kiến văn rộng rãi, biết loại cự nỗ này khoảng cách giữa các lần bắn rất dài, thông thường lâm trận chỉ được một hai đợt, chỉ cần kỵ binh xông nhanh, bọn họ ngay cả đợt thứ hai cũng không bắn ra được.
Hơn nữa, kỵ binh đang lao tới, khoảng cách với địch trận gần như vậy, cũng không cho phép họ dừng lại hoặc lui quân, nếu không chỉ riêng việc giẫm đạp lẫn nhau cũng đủ gây thương vong vô số. Bây giờ họ chỉ có thể gào thét xông lên phía trước!
"Giết!" Kỵ binh Hung Nô sau khi bị chấn nhiếp lại càng điên cuồng hơn, chớp mắt đã tiến vào trăm bước!
"Bắn!" Trong quân trận, Cao Thuận phát ra mệnh lệnh thứ hai.
Vù! Dưới sự che chắn của thuẫn bài, một đợt nỗ tiễn rít lên trút xuống.
Á! Ngao ô!
Kỵ binh Hung Nô xông phía trước nhất lại ngã xuống một mảnh.
Nếu nói xa nỗ đối với kỵ trận Hung Nô là sát thương xuyên thấu theo chiều dọc, thì đợt nỗ tiễn này chính là sát thương diện rộng.
"Giết! Giết! Giết!"
Hô Vu, Chiết Lộc, Tô Lực và đám Vạn kỵ trưởng mắt như phun lửa. Họ không thể ngờ rằng kỵ binh của mình còn chưa kịp bắn một mũi tên đã bị giết thương vong một mảnh lớn, ngã xuống ít nhất cũng phải ngàn kỵ.
Những nỗ tiễn đó chưa chắc đã là vết thương chí mạng, nhưng kỵ binh Hung Nô ngã xuống lại bị đồng bọn phía sau đang lao tới giẫm chết, đó mới là điều chí mạng nhất đối với kỵ binh đang tập kích.
Tuyệt đối không được ngã xuống, ngã xuống là chết!
"Giết!" Đám Vạn kỵ trưởng như Hô Vu cùng đám Thiên trưởng, Bách trưởng trong quân Hung Nô điên cuồng gào thét, họ cho rằng nỗ tiễn của Hán nhân chỉ có bấy nhiêu đó.
Nhưng sự thật khiến họ kinh giận mà tuyệt vọng.
"Bắn!"
Mệnh lệnh của Cao Thuận hết câu này đến câu khác.
Nỗ tiễn gần như là đợt này nối tiếp đợt kia, không hề ngơi nghỉ.
Họ áp dụng phương pháp điệp xạ (bắn chồng lớp), tất cả nỗ binh và cung tiễn thủ chia làm ba hàng, hàng thứ nhất bắn xong lập tức lắp tên, hàng thứ hai nối tiếp phát tiễn, sau đó đến hàng thứ ba, căn bản không cho Hung Nô cơ hội thở dốc.
Tầm bắn của cung sừng Hung Nô gần, da giáp của binh sĩ Hung Nô lại không thể chống đỡ nỗ tiễn, trong khoảng cách một trăm năm mươi bước này đã trở thành một vùng tử địa. Trong chớp mắt, hơn ba ngàn kỵ binh bỏ mạng, mà đa số đều chết dưới vó ngựa của quân mình.
Thế công sắc bén của Hung Nô bị khựng lại, không ít kỵ binh thậm chí ghìm ngựa giảm tốc, nhưng lại bị quân phía sau xông lên đẩy tới.
Trong đại trận, năm mươi cỗ xa nỗ sau khi phát ra đợt tấn công đầu tiên, binh sĩ phụ trách lắp tên bên cạnh xa nỗ nhanh chóng móc dây thừng của trục xoay vào dây cung, sau đó mỗi bên cỗ xa nỗ có mười binh sĩ, nhanh chóng xoay trục kéo dây nỗ.
Cỗ xa nỗ được đẩy ra chiến trường lần này đều là loại nhị cung xa nỗ, trên nỗ sàng lắp hai tấm cung, đặt đối diện nhau, lần lượt đặt ở phần trước và phần sau của nỗ tí (cánh cung), ở giữa nối bằng ròng rọc để tăng độ căng và cường độ của nỗ. Phía sau hai bên xa nỗ là trục xoay, phải cần hai mươi binh sĩ mới xoay được để lên dây. Ngoài ra còn có tam cung xa nỗ, nhưng lại cần đến hàng trăm người mới xoay được trục lên dây.
Chính vì nỗ mạnh, nên lực mới lớn, tầm bắn mới xa, sát thương mới mạnh.
Hai mươi binh sĩ hợp lực dùng trục xoay để lên dây, kéo căng dây nỗ rồi móc vào cơ quan khóa, một binh sĩ bên cạnh nhanh chóng lắp cự mâu vào. Khi phát xạ, sức người căn bản không thể gạt nổi cò.
"Hống!" Nỗ binh phát xạ lại gầm lên một tiếng, dùng búa lớn mạnh mẽ nện xuống cò.
U! U! U!
Đợt cự mâu thứ hai bắn ra.
Lần này Hung Nô xông đến gần hơn, sát thương của cự mâu càng mạnh, gần như mỗi một cây mâu đều xuyên thủng hơn mười người.
Khoảng cách một trăm năm mươi bước khiến Hung Nô bỏ lại hơn năm ngàn cái xác.
Mà cung sừng của họ căn bản không hình thành được đòn tấn công hiệu quả, sự bắn trả hoảng loạn và tản mác chẳng gây ra chút thương tổn nào cho quân trận của Cao Thuận.
Trong đại trận Hung Nô, đám Vạn kỵ trưởng như Hô Vu gần như phát điên. Kết quả này là điều họ không thể nào ngờ tới, trong mấy hơi thở ngắn ngủi này, tổn thất của họ còn lớn hơn bất kỳ trận chiến nào trong ba trăm năm qua!
"Giết! Đồ sát sạch đám Hán nhân này, đồ sát Tịnh Châu!" Chiết Lộc gào lên khản giọng.
Tổn thất to lớn khiến mấy tên Vạn kỵ trưởng đã hoàn toàn mất đi lý trí.