Khi hoàng hôn buông xuống, sân nhà họ Trương vốn dĩ tĩnh mịch thường ngày bỗng chốc trở nên náo nhiệt. Không kể đến hơn hai mươi hộ vệ, chỉ riêng số nữ quyến như Đường Uyển, Thái Diễm cùng đám nữ vệ người Hồ đã gần ba mươi người. Những nữ tử này ai nấy đều là tuyệt sắc giai nhân, đặc biệt là Đường Uyển và Thái Diễm, cử chỉ hành động đều vô cùng tao nhã, lễ độ, mang phong thái của bậc danh gia vọng tộc, khiến Lý Lan vốn tính tình hào sảng cũng cảm thấy đôi chút gượng gạo.
May thay sân nhà cũng khá rộng, chỉ là phòng ngủ, giường nằm và chăn đệm không đủ. Cũng may chủ bộ Điền Nghi đã sớm sắp xếp ổn thỏa, ông dẫn đám hộ vệ lắp đặt những chiếc giường mới mua, sau đó là đám nữ vệ người Hồ lo việc trải đệm. Các nàng ai nấy đều tháo vát, người nấu cơm, người dọn dẹp, khiến Lý Lan vốn tự nhận mình là kẻ nhanh tay lẹ mắt cũng phải tự thấy thua kém.
Mẹ Trương nhìn sân đầy bóng hồng mà hoa cả mắt. Nhân lúc Lý Lan đang cùng Đường Uyển và các nàng dọn dẹp phòng ngủ, bà vội kéo con trai sang một bên hỏi: "Tiểu Nhị à, đây... từ đâu ra lắm cô nương thế này? Mẹ thấy các nàng đều là người hiểu lễ nghĩa, chắc hẳn xuất thân từ danh gia, con... con không phải cướp về đấy chứ?"
Trương Liêu nghe vậy, không nhịn được cười lớn: "Đúng vậy, đều là cướp về đấy ạ."
Thấy sắc mặt mẹ thay đổi, chàng vội nói thêm: "Mẹ, người yên tâm, mẹ nhìn vẻ mặt vui vẻ của các nàng xem, trông giống như bị cướp về sao?"
Mẹ Trương ngẫm nghĩ lại vẻ cung kính và thân thiết của Đường Uyển khi nãy, bà lắc đầu, nét mặt giãn ra: "Thế thì tốt. Tiểu Nhị, người nhà họ Trương chúng ta không được làm chuyện thất đức."
Trương Liêu đáp: "Chuyện này mẹ cứ yên tâm, tính tình con thế nào mẹ còn lạ gì, từ nhỏ đã là người tốt thật thà rồi."
Mẹ Trương bị chàng chọc cười, đưa tay điểm nhẹ lên trán con: "Hồi nhỏ thì thật thà, lúc ra ngoài cũng thật thà, thế mà chuyến đi này lại mang về nhiều con dâu thế kia, còn gọi là thật thà được sao?"
Trương Liêu cười nói: "Nhiều con dâu như vậy, mẹ chẳng lẽ không thích sao?"
"Đương nhiên là thích, các nàng ai cũng hiểu lễ nghĩa, mẹ rất ưng ý, lại còn có thể thêm con thêm cháu cho họ Trương chúng ta. Chỉ là," mẹ Trương có chút lo lắng: "Các nàng trông đều xuất thân cao quý, lại còn nhiều tỳ nữ như vậy, con dù có làm huyện lệnh bổng lộc sáu trăm thạch, sợ rằng cũng không nuôi nổi, sau này mà có mười mấy đứa cháu nội ngoại thì càng khó khăn hơn."
Trương Liêu đang uống nước nghe vậy liền phun hết ra ngoài, không nhịn được cười lớn.
Đúng lúc này, Lý Lan cùng Đường Uyển, Thái Diễm yểu điệu bước tới. Thấy Trương Liêu cười lớn, Lý Lan tò mò hỏi: "Chú nhỏ, chuyện gì mà vui thế?"
Trương Liêu ho vài tiếng, lấy lại hơi rồi cười: "Về đến nhà, lại mang theo nhiều vợ như thế, sao có thể không vui?"
Lý Lan lườm chàng một cái: "Đi xa một chuyến, về nhà đã biết nói lời trêu chọc rồi."
Trương Liêu lúc này mới cười đáp: "Mẹ đang khuyên con phải chăm chỉ làm việc, kiếm nhiều tiền lương, nếu không nhiều vợ thế này, lại thêm một bầy con cháu, không nuôi nổi mà chúng bỏ đi hết thì con chỉ có nước khóc ròng."
Đường Uyển và Thái Diễm đều lườm chàng, thấy mẹ Trương có chút ngượng ngùng, Đường Uyển liền tiến lên nắm lấy tay bà: "Thưa mẹ, thiếp cùng các chị em theo phu quân, dù giàu sang hay nghèo hèn, sống chết có nhau. Hơn nữa phu quân rất có bản lĩnh, chúng con cũng sẽ quán xuyến việc nhà ổn thỏa."
Mẹ Trương nhìn vẻ nghiêm túc của nàng, an tâm gật đầu.
Thái Diễm cười nói: "Thưa mẹ, chưa nói đến phu quân, chỉ riêng của hồi môn của chị Tô thôi cũng đủ để gia đình mấy đời không phải lo nghĩ rồi."
Lý Lan ngạc nhiên: "Là em dâu Tô Oa sao? Của hồi môn của muội ấy nhiều vậy ư?"
Trương Liêu cười: "Oa Nhi xuất thân từ gia tộc lớn ở Tây Vực, lại giỏi kinh doanh. Khi ta mới gặp nàng, nàng đang mở tửu quán lớn nhất Lạc Dương, chỉ riêng viên minh châu trên đầu nàng đã trị giá ngàn vạn tiền rồi."
Lý Lan mở to mắt: "Ngàn vạn tiền?"
Mẹ Trương cũng không khỏi kinh ngạc.
Trương Liêu cười tiếp: "Cho nên mẹ cứ yên tâm, dù con có ở nhà chơi không mỗi ngày, cũng không lo thiếu ăn thiếu mặc."
Mẹ Trương không nhịn được lại điểm trán con, sau đó hỏi về Đổng Bạch. Bà hiểu con trai mình nhất, đương nhiên không tin chàng lại có một cô con gái hơn mười tuổi. Lý Lan ở bên cạnh cũng dỏng tai lên nghe.
Thấy mẹ hỏi, Trương Liêu thở dài, kể sơ lược về chuyện của Đổng Trác. Mẹ Trương nghe xong không khỏi rơi lệ, thở dài: "Con à, con làm rất đúng. Đổng Trác tuy ác, nhưng dù sao cũng có ơn với con, A Bạch lại mấy lần cứu con, con làm vậy là rất tốt. Mẹ nhận A Bạch làm cháu gái, giống như cháu ruột vậy."
Trương Liêu gật đầu, lại kể về chuyện của Doãn Nguyệt và Hà Yến. Hà Yến còn nhỏ, lần này đương nhiên cũng đưa về, chỉ là Doãn Nguyệt lo mẹ Trương không thích nên tạm thời để Tiểu Thúy chăm sóc.
Trương Liêu hiểu tính cách lương thiện của mẹ mình. Quả nhiên, mẹ Trương nghe xong liền nghiêm sắc mặt: "Rất tốt, con làm rất tốt. Mẹ từ nhỏ dạy con không uổng phí, có ơn phải báo. Đại tướng quân có ơn với con, con chăm sóc hậu nhân của ông ấy là điều đương nhiên, phải đối xử như con ruột mới phải. Đừng có bắt nạt Nguyệt Nhi, con có ép buộc con bé không?"
Trương Liêu không nhịn được sờ mũi: "Chẳng lẽ trong mắt mẹ, con lại là kẻ không ra gì thế sao?"
Lý Lan và các nàng không khỏi khúc khích cười.
Mẹ Trương lại nói: "Mau gọi Nguyệt Nhi đưa đứa bé tới đây, mẹ muốn xem cho kỹ."
Đường Uyển lập tức đi tìm Doãn Nguyệt đang lén lút ngắm con.
Trương Liêu do dự một chút, lại kể cho mẹ nghe chuyện của Đường Uyển. Dù sao Đường Uyển cũng là chính thê, chuyện này sớm muộn gì cũng không giấu được, chi bằng nói thẳng ra.
Mẹ Trương và Lý Lan khi nghe Đường Uyển từng là Quý nhân, vị Hoàng hậu tương lai của Đại Hán, không khỏi kinh hãi. Với thân phận tôn quý như vậy, địa vị hiện tại của Trương Liêu không đời nào có thể cưới làm chính thê được. Trong lúc bàng hoàng, họ vội hỏi rõ ngọn ngành.
Trương Liêu kể tỉ mỉ chuyện năm xưa bị Đổng Trác ép buộc, Đường Uyển vì bảo vệ gia đình mà phải khuất phục, sau đó hai người nảy sinh tình cảm, nhiều lần chia lìa, nàng vì giữ gìn sự trong sạch mà mạo hiểm tiến sâu vào quân Quan Đông.
Mẹ Trương nghe xong, im lặng hồi lâu mới nói: "Đúng là con dâu của mẹ. Chỉ là thân phận nàng tôn quý, con e là sẽ phải chịu không ít lời đàm tiếu."
Trương Liêu cười: "Nàng là con dâu nhà họ Trương chúng ta, ai cũng không thay đổi được. Kẻ nào dám nhiều lời, đánh một trận là xong."
Không ngờ mẹ Trương nghe vậy lại vô cùng tán đồng: "Tốt, con ta dám làm dám chịu, thật là tốt. Uyển Nhi gả cho con, nàng gánh vác nhiều hơn, con phải che chở cho nàng. Người nhà họ Trương chúng ta không gây chuyện, nhưng cũng chẳng sợ chuyện."
Thái Diễm nhìn mẹ Trương, trong đôi mắt trong veo lộ vẻ tán thưởng và ngưỡng mộ: "Ngày trước thiếp chỉ kính phục phu quân có khí phách anh hùng, hôm nay mới biết đều là nhờ mẹ dạy bảo. Mẹ đúng là bậc nữ trung hào kiệt."
"Quả là nữ trung hào kiệt." Lý Lan tấm tắc: "Thái muội muội nói hay thật."
Trương Liêu cười lớn: "Chiêu Cơ chính là cô con gái mà Thái Trung lang yêu quý nhất, thi thư truyền gia, cầm thư song tuyệt, ta phải khó khăn lắm mới 'cướp' được nàng về đấy."
Thái Diễm không nhịn được lườm chàng một cái đầy vẻ hờn dỗi.
Mẹ Trương bỗng nghiêm nghị hỏi: "Có phải là Thái Bá Giai tiên sinh không?"
Trương Liêu ngạc nhiên: "Mẹ biết danh tiếng của Thái lão đại nhân ạ?"
"Thái tiên sinh danh vang bốn bể, sao mẹ không biết được," mẹ Trương đáp: "Năm xưa ông bị gian hoạn hãm hại, lưu đày đến quận Sóc Phương ở Tịnh Châu chúng ta. Khi đi ngang qua Mã Ấp, cha con và mẹ thấy con từ nhỏ đã thông tuệ, nên đưa con đi xem, chỉ mong con có cơ hội được bái vào môn hạ của Thái tiên sinh. Tiếc là người quá đông, không thể lại gần. Mẹ nhớ lúc đó còn thấy bên cạnh Thái tiên sinh có một cô bé, mới bốn năm tuổi mà đã phải bôn ba ngàn dặm, thật đáng thương..."
Nói đến đây, mẹ Trương kinh ngạc nhìn Thái Diễm: "Chẳng lẽ là..."
Hốc mắt Thái Diễm hơi đỏ: "Chính là thiếp."
Mẹ Trương vội nắm lấy tay nàng: "Cũng là đứa trẻ đáng thương, không ngờ nay lại trổ mã xinh đẹp thế này. Gả cho con trai mẹ, đúng là chịu ủy khuất rồi."
Trương Liêu không nhịn được sờ mũi, đây rốt cuộc có phải mẹ ruột không thế? Nhưng chàng không phản bác, lời mẹ nói quả thực không sai, Thái Diễm làm thiếp của chàng đúng là chịu thiệt thòi lớn.
Mẹ của Thái Diễm mất sớm, thấy mẹ Trương yêu thương mình như vậy, lại nhớ đến mối duyên xưa, nàng không khỏi sinh lòng kính mến, nhẹ nhàng ôm lấy tay mẹ Trương, mắt đẫm lệ.
Trương Liêu thấy mẹ vô cùng xót xa và yêu quý Thái Diễm, trong lòng dao động, trầm ngâm nói: "Mẹ, ngày mai con muốn đưa Uyển Nhi, Chiêu Cơ, Nguyệt Nhi, Oa Nhi cùng đi bái từ đường."
Mẹ Trương chưa kịp lên tiếng, thân hình Thái Diễm đã khẽ run, nàng nhìn Trương Liêu, cắn môi nói: "Phu quân, không cần như vậy, không cần vì thiếp mà trái với lễ pháp."
Xét về lễ pháp, chỉ có chính thê sau khi nhập môn mới được bái từ đường, thiếp thất là không được phép. Dù thời này chưa khắt khe như thời Tống Minh, nhưng cũng đã là quy định được thế nhân công nhận.
Thái Diễm hiểu tâm ý của Trương Liêu, nhưng nàng không muốn vì mình mà chàng phải phá vỡ lễ chế, chịu sự chỉ trích của người đời.
Không ngờ Trương Liêu chưa kịp nói, mẹ Trương đã lên tiếng: "Cứ theo lời con ta đi. Chuyện nhà họ Trương chúng ta, đương nhiên do chúng ta làm chủ, ai quản được? Bốn người các con tuy có phân biệt đích thứ, nhưng con ta đều phải đối xử tốt. Người trong nhà hòa thuận, gia đạo mới hưng thịnh."
Họ sống lâu nơi biên thùy, không có nhiều quy tắc và giai cấp như các thế gia, luôn ở trong hoàn cảnh gian khó nên tình người thường đậm đà hơn.
"Vâng..." Thái Diễm thấy mẹ Trương đã quyết định, không phản bác nữa, trong lòng vô cùng cảm kích.
Thực ra về chuyện phân biệt vợ thiếp, Trương Liêu không muốn thay đổi hoàn toàn. Sự phân biệt đích thứ này tuy không nhân đạo, nhưng lại có thể duy trì trật tự trong nhà, tránh việc gây ra cảnh hai bên ngang hàng, đấu đá gay gắt.
Nhưng Trương Liêu muốn trên nền tảng chế độ đích thê, cải thiện tối đa địa vị của thiếp. Trật tự là cần thiết, nhưng nhân tính và tình người cũng phải vẹn toàn.
Trương Liêu biết sự thay đổi này xung đột với lễ pháp, dù sau này chàng có nắm quyền thiên hạ, cũng tất yếu sẽ bị phản đối. Tuy nhiên, chàng có thể áp dụng một số phương pháp trung hòa, ví dụ như xác lập địa vị bình thê và tiểu thê, thấp hơn đích thê nhưng cao hơn thiếp, không đến mức phải chịu địa vị như nô tỳ.
Lúc này, mẹ Trương lại cười: "Năm xưa mẹ đi xem Thái tiên sinh, không chỉ mẹ gặp Chiêu Cơ, mà ngay cả con lúc đó cũng đi theo, chỉ là khi đó còn nhỏ, chắc là con quên rồi."
Trương Liêu sững sờ, lúc này mới nhớ lại từ trong ký ức, dường như đúng là có chuyện này.
Chàng không nhịn được nhìn Thái Diễm, cảm thán: "Thiên lý nhân duyên nhất tuyến khiên (duyên phận ngàn dặm chỉ nối bằng một sợi chỉ), không ngờ mười mấy năm trước ta và nàng đã có duyên gặp mặt, nay trở thành người một nhà, đúng là duyên phận."
Thái Diễm nhìn chàng, nhớ lại việc Trương Liêu lúc nhỏ từng gặp mình, nghĩ đến hai chữ duyên phận, lòng tràn đầy vui sướng.
Đêm đó, các nàng ở lại trò chuyện cùng mẹ Trương, còn Trương Liêu thì đi ôn chuyện cũ với anh trai Trương Phiếm. Còn em họ Trương Kiện, sau khi bái kiến mẹ Trương thì về nhà mình thăm cha mẹ.
Anh em ôn chuyện, Trương Phiếm cuối cùng không nhịn được hỏi: "Văn Viễn, hiện giờ đệ làm quan chức gì? Sao lại có nhiều hộ vệ đi theo thế, lại còn ngựa xe, nhiều lụa là tiền bạc như vậy."
Trương Liêu cười ha hả: "Tịnh Châu mục."
"Tịnh Châu mục?" Trương Phiếm hơi ngơ ngác. Đệ đệ khác với Trương Liêu, anh chỉ biết chút chữ nghĩa, không hiểu rõ về quan chức. Anh từng nghe đến Tịnh Châu thứ sử, nhưng chưa từng nghe qua Tịnh Châu mục. Dù sao chế độ Châu mục đã gián đoạn nhiều năm, mãi đến gần đây mới được phục hồi, những người dân nơi biên thùy như họ thực sự không biết.
Trương Phiếm chưa từng nghe qua Tịnh Châu mục, cứ tưởng đó là một chức quan nhỏ bé, nên không hỏi thêm nữa vì sợ đệ đệ mất mặt. Anh lập tức chuyển chủ đề, đầy hào hứng: "Văn Viễn, còn nhớ Cao Thuận dưới trướng Đinh sứ quân năm xưa không?"
"Ừm, ta và huynh ấy là chỗ chí giao." Trương Liêu gật đầu.
Trương Phiếm mừng rỡ: "Thế thì tốt quá, Cao Thuận giờ đã là tướng quân, nghe nói nắm trong tay hơn hai vạn binh mã, ngay cả sứ quân gặp huynh ấy cũng phải khách khí. Đệ nên năng qua lại với huynh ấy."
"Vâng, thường xuyên qua lại ạ." Trương Liêu cũng không biết phải nói gì thêm.