Á Nô

Lượt đọc: 5716 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 66
được hoàng đế ôm ngủ một đêm cảm giác như thế nào?..

❊ ❊ ❊

Mơ mơ hồ hồ cả một đêm, Thẩm Ngọc liên tục ngủ mê man, mãi đến khi trời sáng y mới tỉnh lại, phát hiện mình tựa vào người Diệp Đế ngủ, Tiêu Hề Diệp hẳn là luôn duy trì tư thế ngồi dựa vào vách đá như vậy cả đêm.

Người này nói tốt thì cũng không đúng, hắn luôn nói hưu nói vượn khiến cho Trấn Bắc Vương hiểu nhầm y, nói xấu xa cũng không hẳn, là hắn cứu y một mạng, Thẩm Ngọc không sao hận hắn cho được.

Thẩm Ngọc giãy giụa muốn đứng dậy, có điều hôm qua vừa sốt mất một đêm, lại không có hạt cơm nào vào bụng, y đã sớm không còn chút sức lực nào nữa, vừa mới hơi nhỏm dậy thân thể đã lại ngã xuống.

"Ngươi đừng động."

Cảm thấy có động tĩnh, Tiêu Hề Diệp lập tức mở mắt ra, đỡ lấy Thẩm Ngọc.

"Để ta cõng ngươi đi ra ngoài, nhất định là Huyền Kiêu cũng đang đi tìm ngươi."

Thẩm Ngọc ngang ngược không chịu, Tiêu Hề Diệp làm thế nào cũng không lay chuyển được y, đành thở dài một hơi nói.

"Ngươi không chịu để cho ta cõng ngươi đi ra ngoài, vậy Huyền Kiêu làm sao biết được chúng ta bị nhốt ở dưới đáy vực? Lẽ nào ngươi không muốn sớm gặp lại Huyền Kiêu sao?"

Thẩm Ngọc ánh mắt mất mát lần nữa phát ra một tia sáng, y rất muốn, cho dù là thời điểm mê man bất tỉnh, y có ảo giác mình như trở về Thiều Hoa Viện trong vương phủ! Cho dù Trấn Bắc Vương chưa bao giờ cho y rời khỏi Thiều Hoa Viện nửa bước, nhưng y cảm thấy nơi đó mới luôn là nơi an toàn nhất.

"Vậy thì đúng rồi."

Tiêu Hề Diệp cười nhạt, hắn ngồi trên ngai vị hoàng đế suy đoán lòng người nhiều vô kể, một câu nói ra đã ngay tức khắc đánh thẳng vào tâm tư của người khác.

Thẩm Ngọc bước chân tùy tiện, bên ngoài tuyết đọng không vượt quá đầu gối, toàn bộ sức lực của y đều dựa vào Tiêu Hề Diệp đỡ lấy bả vai cùng tay y.

Cách hang không quá năm trượng*, một thân hình khôi ngô tuấn tú hiên ngang đứng ở đó.

*1 trượng Trung Hoa: 3,33m

Là Trấn Bắc Vương.

Cho dù khoảng cách có xa hơn nữa, Thẩm Ngọc vẫn có thể dễ dàng nhận ra hình bóng quen thuộc này, y mừng rỡ vô cùng, tránh thoát khỏi sự dìu đỡ của Tiêu Hề Diệp, hướng Trấn Bắc Vương chạy tới, đi chưa được mấy bước lại bị tuyết đọng làm cho vấp ngã.

Trấn Bắc Vương ánh mắt như dò xét, nhìn Thẩm Ngọc một cái, không nhúc nhích, ngay cả đến nét mặt cũng không chút dao động, nếu muốn nói có một chút cảm xúc, cũng là khinh thường mà nhìn.

Thẩm Ngọc bởi vì bị ngã ở trong tuyết, không nhìn thấy được biểu tình của Trấn Bắc Vương, y dường như toàn thân tràn đầy sức lực, từ dưới nền tuyết đứng dậy, vẻ mặt vui mừng chạy tới, nói là chạy, nhưng thật ra lại nghiêng ngả lảo đảo mà đi, gần như là ở trong tuyết chảy mà đi qua.

"Huyền Kiêu?"

Tiêu Hề Diệp giọng nói vui mừng, mang theo một tia kinh ngạc: "Ngươi cuối cùng cũng tìm được chúng ta!"

Xong lại tỏ ra vô cùng tự nhiên cười nói, "Trẫm đêm hôm qua lúc tìm thấy Ẩn phi, y đã hôn mê bất tỉnh, Trẫm lại lười biếng không luyện tập võ nghệ, không còn sức lực để cõng Ngọc Nhi lên vách núi, đành phải tìm một hang động, cũng may là hai người có thể giúp nhau sưởi ấm, bằng không đã bị chết cóng rồi, ha ha ha,..."

"Ngọc Nhi?"

Trấn Bắc Vương nghe được tiếng gọi này, miệng khẽ cười trào phúng, mới trải qua một đêm xưng hô đã trở nên thân thiết đến như vậy, lại nhìn Thẩm Ngọc trên người khoác áo choàng của Diệp Đế, có thể suy đoán ngay được, hôm qua bọn họ đã như thế nào " giúp nhau sưởi ấm".

"Hoàng thượng không bị làm sao là tốt rồi."

"Trẫm vô cùng tốt, chỉ là Ngọc Nhi..." Tiêu Hề Diệp dường như phát hiện ra cách xưng hô của mình không được đúng lắm, sửa lại lời nói: "Ẩn phi tối hôm qua hôn mê bất tỉnh mất một đêm, lại sốt cao không giảm, Trẫm quả là đã dùng hết biện pháp, ngươi mau dẫn y đi lên đi."

"Cảm phiền hoàng thượng "hao tổn hết tâm tư" rồi."

"Ai, Trẫm và ngươi huynh đệ như thủ túc*, ngươi lại là trụ cột của Đại Tĩnh, Trẫm chỉ chăm sóc người nhà ngươi một chút, chỉ là một việc nhỏ mà thôi, có gì đáng nhắc đến chứ?"

*thủ túc: giống như tay và chân, chỉ tình anh em ruột thịt.

Lúc này, Thẩm Ngọc ngay cả vớ cũng bị ướt hết đi đến trước mặt Trấn Bắc Vương, nóng vội đến hô hấp rối loạn, đột nhiên trước mắt biến thành một mảnh tối đen, hai chân không nghe theo sai khiến nữa đầu gối giống như nhũn ra.

Thẩm Ngọc đưa tay muốn nắm lấy Trấn Bắc Vương làm chỗ dựa để đứng vững hơn, lại bị một lực đạo mạnh mẽ hất ra, Thẩm Ngọc vốn là không đứng vững nay lại bị Trấn Bắc Vương hất mạnh một cái, Thẩm Ngọc lập tức ngã nhào ở trong tuyết, bên tai truyền đến một giọng nói lạnh lùng.

"Được hoàng đế ôm ngủ một đêm cảm giác như thế nào?"

Thẩm Ngọc ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

...

Ủa, vậy rồi ai chơi lại anh???

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường