Á Nô

Lượt đọc: 5619 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 9
lan lăng khúc..

❊ ❊ ❊

Lan Lăng Khúc độ khó cực cao, không chỉ đòi hỏi tay chân uyển chuyển mềm mại, lại càng phải có một cổ khí sát phạt, bình thường vũ cơ đều là nữ nhân, nhìn quá diêm dúa lòe loẹt, lộ ra vẻ dung tục tầm thường.

Mà Thẩm Ngọc bất đồng, cơ thể y vốn mềm mại có thể hoàn thành động tác có độ khó cao, lại tinh tế bày ra khí khái anh hùng của nam nhi, mọi người nhìn như mê như say, liên tục khen ngợi.

Một điệu vũ kết thúc, âm thanh nịnh hót Trấn Bắc Vương lại vang lên từng trận, Thẩm Ngọc không quan tâm chút nào đến những lời khen ngợi của bọn họ, y chỉ quan tâm Trấn Bắc Vương có hài lòng hay không.

Đáng tiếc vẻ mặt Trấn Bắc Vương trầm ngưng, Thẩm Ngọc không nhìn ra trong con mắt thâm thúy của hắn rốt cuộc là cao hứng hay là mất hứng.

"Ngươi đi về trước đi."

Trấn Bắc Vương khoát khoát tay.

Ánh mắt Thẩm Ngọc thoáng lộ ra vẻ thất vọng, xem ra y lại để cho Trấn Bắc Vương thất vọng rồi, khiến hắn mất mặt.

Thời điểm trở về viện, Thẩm Ngọc cố ý thả chậm bước chân, nói đến thật buồn cười, y từ một tù viện này đến một tù viện khác, cũng không nhìn thật kỹ một chút thế giới rộng lớn bên ngoài, không chỉ có bốn bức tường bao quanh.

Trước kia y khóa mình lại, là có thể tránh rước đến tai họa cho mẹ. Hiện tại, y là tù nhân của Trấn Bắc Vương, sinh tử khóc cười cũng chỉ vì lấy lòng một người.

"Người muốn đi dạo Vương phủ một chút sao?"

Tống Thanh tựa hồ nhìn thấu được khát vọng trong lòng y.

Muốn sao? Dĩ nhiên là muốn, nhưng không được, y đã khiến cho Trấn Bắc Vương thất vọng, không thể lại tiếp tục tùy tiện nữa, chọc giận Trấn Bắc Vương.

Thẩm Ngọc xua tay, vùi đầu bước nhanh trở về viện tử của mình.

Đêm khuya tiệc tàn, Trấn Bắc Vương không hẹn mà tới.

Lúc cánh cửa bị đẩy ra, Thẩm Ngọc sợ đến co người lại.

Thân hình Trấn Bắc Vương cao lớn, xuất hiện ở trước mặt y, dáng vẻ cao cao tại thượng, giống như là thần, nắm giữ thưởng phạt Thẩm Ngọc.

"Hừ." Trấn Bắc Vương thanh âm lạnh lùng: "Làm sao lại quỳ ở chỗ này, muốn sớm tạ tội trước sao? Ngươi ngược lại sẽ lấy lòng người."

Thẩm Ngọc chưa từng hi vọng Trấn Bắc Vương tha thứ, y khẳng định trốn không thoát khỏi sự trừng phạt của Trấn Bắc Vương, nô lệ đã làm sai chuyện, nên quỳ xuống trước mặt chủ nhân, chủ động nhận phạt.

Trấn Bắc Vương nhìn thấy dáng vẻ khôn khéo của Thẩm Ngọc, càng thêm tức giận, chính cái dáng vẻ lạnh lùng lại câu nhân này của y, ở trong yến tiệc đã làm say mê không biết bao nhiêu lòng của nam nhân, trong lòng những nam nhân kia đang nghĩ đến những chuyện bẩn thỉu gì, Trấn Bắc Vương rõ ràng.

Cổ Thẩm Ngọc bị nắm một cái, cổ họng bị bóp gắt gao.

"Trấn Bắc Vương...Đây là đang muốn giết ta sao? Cũng tốt...rốt cuộc cũng được giải thoát..."

Thẩm Ngọc không chịu được đau đớn, ấn đường hơi chau lại, thế nhưng y không giãy giụa, thậm chí còn buông lỏng, tất cả của y đều là của Trấn Bắc Vương, tính mạng bị hắn đoạt đi cũng là chuyện đương nhiên.

Thẩm Ngọc chờ chết, nhưng lại đón được một nụ hôn sâu điên dại, Trấn Bắc Vương phủ lấy môi y, tùy tiện cướp đoạt, cuốn lấy đầu lưỡi y hút vào miệng, Thẩm Ngọc bị nụ hôn ấm áp bao trùm.

Đợi đến khi Thẩm Ngọc gần như muốn mất đi ý thức, cổ họng được Trấn Bắc Vương buông lỏng, không khí lạnh như băng từ miệng trút xuống cổ họng, Thẩm Ngọc bị sặc, rướm ra nước mắt.

"Ngươi muốn cầu xin được chết?".

Trấn Bắc Vương âm lãnh nhìn Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc muốn nói không phải, y chẳng qua là tuân theo ý nguyện của người, làm bất cứ chuyện gì.

"Rất tốt, rất có ngạo cốt, có phải ngươi sớm đã muốn thoát khỏi ta không? Ta hành hạ ngươi, làm nhục ngươi, ngươi tình nguyện chết còn hơn chứ gì?"

Không phải vậy, nếu như có thể sống, ai lại muốn trở thành một cỗ thi thể lạnh như băng chứ?

Thế nhưng Thẩm Ngọc không giải thích được, y cũng không giỏi dùng nét mặt để nói chuyện, y nóng lòng hoảng sợ, nhưng ở trong mắt Trấn Bắc Vương nhìn ra lại là lạnh lùng, lại là không sợ hãi.

"Được, ngươi không sợ chết, vậy ta thành toàn cho ngươi."

Trấn Bắc Vương vừa nói vừa xé đai lưng của mình ra, túm lấy cổ Thẩm Ngọc...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường