Á Nô

Lượt đọc: 5830 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 7
hàng đêm..

❊ ❊ ❊

Trấn Bắc Vương tinh lực dồi dào, ban ngày cưỡi ngựa luyện binh, buổi tối lại qua đêm ở viện của Thẩm Ngọc.

Hắn giống như là khám phá ra một thứ đồ chơi mới lạ, đối với Thẩm Ngọc càng quan tâm hứng thú không thôi.

"Người câm...trên thế gian này thực không có cái gì hoàn hảo sao?"

Ngón tay Trấn Bắc Vương vuốt tới vuốt lui trên gương mặt của Thẩm Ngọc, thưởng thức người hắn độc chiếm.

Thẩm Ngọc từ nhỏ vì không thể nói chuyện mà trở nên tự ti, nhút nhát, Trấn Bắc Vương không vì thế mà chán ghét y chứ?

"Có điều ngươi không giống như bọn họ...là thượng đế cảm thấy ngươi bạch ngọc không chút tì vết, ghen tị ngươi, cho nên mới khiến ngươi không thể nói chuyện."

Trấn Bắc Vương thanh âm thuần hậu, đây cũng chính là lời tâm tình êm tai nhất mà Thẩm Ngọc từng được nghe.

Ngón tay hắn khẽ lướt qua bờ môi Thẩm Ngọc, sau đó thăm dò đi vào, cảm giác ẩm ướt trơn nhẵn, khiến cho Trấn Bắc Vương thoải mái đến híp mắt lại.

Ma ma đã chỉ bảo Thẩm Ngọc, Trấn Bắc Vương như sói như hổ, khẩu vị đặc biệt, ở trên giường cũng rất tàn bạo.

Thẩm Ngọc dựa theo những gì ma ma dạy, chủ động ngậm lại ngón tay của Trấn Bắc Vương, dùng đầu lưỡi mềm mại dịu dàng liếm.

"Phong tình lại không có tầm thường, ngươi thật đúng là một tiểu yêu tinh."

Trấn Bắc Vương hài lòng, càng thêm tùy úy khuấy đảo miệng Thẩm Ngọc, hắn như một tiểu hài tử thô bạo, vừa mới tìm được đồ chơi mới, hận không thể mở Thẩm Ngọc ra, tìm tòi khám phá.

Ngón tay Trấn Bắc Vương để ở cổ họng Thẩm Ngọc, Thẩm Ngọc bị kích thích gần như muốn nôn mửa, mũi đau xót, nước mắt ứa ra.

Y rất không thoải mái, thế nhưng y không thể biểu hiện ra được, ma ma từng nói, nam nhân không thích nữ nhân mặt mày ủ dột, bọn họ thích nhìn thấy nữ nhân cười, cười càng phóng đãng, càng có thể bắt được lòng nam nhân.

"Hửm? Không ngờ còn cười được, xem ra ngươi rất hưởng thụ nha." Trấn Bắc Vương càng dùng thêm sức: "Người câm rốt cuộc làm sao có thể cười thành tiếng được chứ, Bổn vương rất muốn biết đấy."

Thẩm Ngọc không phát ra được bất cứ âm thanh nào, nước mắt của y không khống chế được chảy qua gò má, vương ở trên cằm tinh xảo, vẫn còn duy trì nụ cười trên mặt.

...

Thẩm Ngọc ngủ thiếp đi.

Lại một ngày sức cùng, lực kiệt, đầu Thẩm Ngọc có chút đau, thật ra trên người y không chỗ nào là không đau cả, chỉ là y cố gắng chịu đựng thành thói quen mà thôi.

Mấy ngày kế tiếp, Thẩm Ngọc như cũ, buổi tối bị Vương gia hành hạ ở trên giường, sáng ra thì bị Vương phi gọi tới tìm mọi cách gây khó dễ, ngày này qua ngày khác cứ thế lặp đi lặp lại.

Thẩm Ngọc càng ngày càng trở nên yếu ớt, trên mặt vốn vẫn còn chút thịt, còn có chút đỏ thắm, không tới nửa tháng, Thẩm Ngọc gầy đến nỗi tùy ý cũng có thể sờ đến xương, mặc dù ánh mắt vẫn vậy sáng ngời, sắc mặt đã trắng bệch như tờ giấy, y biết, mình sống cũng không được lâu nữa.

Tống Thanh được Trấn Bắc Vương cho ở lại, để chăm sóc cuộc sống hàng ngày của y.

Trấn Bắc Vương chưa từng bỏ đói, bỏ khát y, thậm chí còn ra sức hậu đãi, hạ lệnh Thẩm Ngọc miễn phải ngày ngày tới chỗ Vương phi thỉnh an, còn an bài nhà bếp làm thức ăn riêng cho y.

Nói thẳng ra Thẩm Ngọc trước kia là một gia nô, đồ ăn kia của y làm sao có thể so được với đồ ăn của Vương phủ? Sâm nghìn năm, cháo tổ yến, toàn là những đồ trân phẩm hiếm thấy, Trấn Bắc Vương ban thưởng ngay cả mí mắt cũng không động một cái.

Mặc dù tinh thần và thể lực của Thẩm Ngọc đã bị ép khô, nhưng những thứ đại bổ này coi như kéo về cho y một cái mạng, tạm thời sẽ không chết được.

Mỗi lúc Thẩm Ngọc từ trên giường tỉnh dậy, Trấn Bắc Vương cũng ban thưởng cho y vàng bạc châu báu, mỗi một thứ đều có giá trị liên thành*, Thẩm Ngọc nhìn cũng không hứng thú gì, chỉ để cho Tống Thanh cất giữ ở trong một cái hộp.

*giá trị liên thành: tức là vô giá

Một người sắp chết như y, cần những thứ này để làm gì? Mang vào quan tài sao?

Chuyện giường chiếu, Thẩm Ngọc ngược lại càng ngày càng thành thục, Trấn Bắc Vương ngoắc ngoắc ngón tay, Thẩm Ngọc cũng biết phải làm sao để hầu hạ, Trấn Bắc Vương vỗ vỗ mông y, Thẩm Ngọc cũng biết nên đổi một tư thế khác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường