Á Nô

Lượt đọc: 5712 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 27
muốn? 2..

❊ ❊ ❊

Trấn Bắc Vương tay không đứng đắn cử động, vuốt ve tới lui sống lưng cùng eo cổ Thẩm Ngọc, eo thon mảnh khảnh chỉ cần một tay cũng có thể ôm gọn, lại tiếp tục thuận thế di chuyển xuống nắn bóp cặp mông mềm đầy đặn của y.

"Ngô..."

Thẩm Ngọc phát ra giọng mũi nhỏ xíu, y mặt nóng hổi đỏ rực, ánh mắt mang theo ý xuân, ẩn phong tình nhìn Trấn Bắc Vương.

"Muốn?"

Trấn Bắc Vương gian tà cười một tiếng, dáng vẻ không đàng hoàng nói toạc ra, hắn đột nhiên phát hiện, hai người hoan ái, cũng không nhất định phải là điên cuồng chiếm lấy, tùy tiện cướp đoạt, mà cũng có thể là đòi hỏi lẫn nhau.

Giống như trước Thẩm Ngọc, chỉ một mực ở dưới hầu hạ hắn, Trấn Bắc Vương thoải mái thì thoải mái vậy, nhưng thiếu một chút tình thú, hòa vào nhau cảm thấy ăn ý.

"Thật muốn ngay bây giờ liền ăn ngươi!" Trấn Bắc Vương tiếc nuối nói: "Nhưng mà không được, trước tiên phải đem ngươi dưỡng tốt mới được."

Một nụ hôn sâu kéo dài hồi lâu rồi mới tách ra.

Thẩm Ngọc bên môi đỏ mọng nước miếng kéo dài thành sợi chỉ bạc, Trấn Bắc Vương không có cần y, y ngược lại cảm thấy có chút vắng vẻ, lại thực sự cảm thấy may mắn, cái này chứng tỏ Trấn Bắc Vương quan tâm y a.

"Ngươi nghỉ ngơi đi, ta ngày mai lại tới dạy ngươi viết chữ."

Trấn Bắc Vương đem y ôm trở về giường, tự mình cẩn thận đắp chăn cho y rồi mới rời đi.

Thẩm Ngọc giờ khắc này cảm thấy mình chính là người may mắn nhất trên thế gian này, có thể được Trấn Bắc Vương như vậy quan tâm, giống như một người phu quân sao?

Trấn Bắc Vương sau khi rời đi liền tiến thẳng tới thư phòng.

"Ngày mai truyền lệnh của Bổn vương, phong Thẩm Ngọc làm Trắc phi."

Tống Thanh khom người ở một bên, kinh ngạc ngẩng đầu.

Hắn đi theo Trấn Bắc Vương nhiều năm như vậy, tính tình Vương gia hắn tự cho là mình đã hiểu rõ ràng.

Trấn Bắc Vương tuy phong lưu thành tính, nhưng cũng là bởi vì nguyên do tinh lực dồi dào, hắn nam nhân hay nữ nhân cũng không phải chỉ có chín người thiếp thất đó, nhưng là Trấn bắc Vương chỉ coi họ là công cụ để phát tiết mà thôi, cho tới bây giờ chưa từng quan tâm, chưa từng dung nạp qua ai, cũng sẽ không đam mê với sắc đẹp.

Nhưng sau khi Thẩm Ngọc đến, Vương gia càng ngày càng sủng ái hơn, trước kia Tống Thanh cũng chưa từng nhìn thấy qua bộ dáng Trấn Bắc Vương chăm sóc người bệnh, những ái thiếp kia có bị bệnh tìm tới tận cửa đi nữa, cũng bị Trấn Bắc Vương lạnh nhạt vứt bỏ.

Trấn Bắc Vương đối đãi với Thẩm Ngọc, trừ ở trên giường như cũ cuồng bạo, bình thường tưởng như là nâng trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan.

Bây giờ còn phải phong làm Trắc phi nữa sao?

Trừ Đại Nhu công chúa là do Hoàng Thượng ban hôn ra, hắn chưa từng phong một ai lên làm phi cả!

"Vương gia, cái này..." Tống Thanh do dự lên tiếng: "Cái này thích hợp sao?"

Thân phận thật sự của Thẩm Ngọc...cái này Tống Thanh không dám nói thẳng.

"Bổn vương nói thích hợp liền thích hợp."

Trấn Bắc Vương nhất ngôn cửu đỉnh.

"Vâng."

"Ngươi viết một tấu chương đưa về kinh báo, để cho hoàng đế ban cho y nhất phẩm cáo mệnh phu nhân."

Tống Thanh lĩnh mệnh, xem ra Vương gia lần này là nghiêm túc, Trắc phi cùng với thiếp thất bình thường không giống nhau, là nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, có Hoàng thượng sắc phong ban cho, e rằng đến lúc đó cho dù có là Vương phi cũng không thể nào tùy tiện ngược đãi y, đối phó y.

"Vương gia, kia phong tước hiệu là?"

"Phong tước hiệu..."

Trấn Bắc Vương trầm ngâm một lát, cuối cùng nói: "Ẩn."

"Ẩn phi?"

"Liền phong là Ẩn phi đi."

Trấn Bắc Vương trong đầu hiện lên hình ảnh dung mạo phong hoa tuyết nguyệt của Thẩm Ngọc, không khỏi khẽ nhếch miệng lên, Ẩn phi Ẩn phi, hắn phải đem Thẩm Ngọc kín đáo giấu đi, không để cho bất kỳ kẻ nào mơ ước, y chỉ thuộc về một mình hắn.

"Đúng rồi, ngươi đi chỗ Vương phi thông báo một tiếng, bảy ngày sau liền nhận được lễ sắc phong."

Tống Thanh thần sắc quái dị nói: "Vâng...ho khan, Vương phi sau khi bị kinh sợ, giống như là mắc bệnh rồi, Lê Thanh Viện cho người phái đến, muốn mời Vương gia đến xem một chút."

Không biết sau khi Vương phi nghe được tin Thẩm Ngọc được phong làm Trắc phi, có thể hay không bệnh tình lại sẽ trở nặng hơn, Tống Thanh thần sắc kỳ lạ suy nghĩ.

"Để cho nàng ta tự mình bồi dưỡng đi, nàng không ra khỏi cửa làm chuyện gian ác liền chữa được bách bệnh!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường