Á Nô

Lượt đọc: 5761 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 88
ai cũng có thể làm phu quân..

❊ ❊ ❊

Trấn Bắc Vương đi tới trước mặt Thẩm Ngọc, rõ ràng chỉ trong chớp mắt là đi tới gần, Thẩm Ngọc lại cảm thấy kéo dài như một năm, ánh mắt hắn nham hiểm nhìn xuyên thấu linh hồn Thẩm Ngọc, rét lạnh đến thấu xương, mỗi một bước chân nặng nề đều giống như nện vào trong lòng Thẩm Ngọc.

"Bổn vương hỏi ngươi, ngọc bội kia như thế nào lại ở trong tay Tôn Lão Lục? Hả?"

Trấn Bắc vương thanh âm không lớn, cơ hồ là dán sát vào bên tai Thẩm Ngọc nói, khiến Thẩm Ngọc chấn động phảng phất bắt đầu ù tai.

"Ta...ở trong núi làm mất..."

Thẩm Ngọc giơ tay lên, làm động tác đơn giản, bởi vì câu nói phức tạp, y không có cách nào biểu đạt ra ngoài. Trước đây, cũng không có ai trò chuyện cùng Thẩm Ngọc, hiện tại khả năng biểu đạt của y quá mức thiếu thốn.

"Mất?"

Trấn Bắc Vương nhẹ nhàng cong lên khóe môi, cực độ châm chọc cùng khinh thường.

"Là ngươi cùng Diệp Đế cởi y phục, tháo thắt lưng đêm hôm đó đi?"

Thẩm Ngọc cả người thẫn thờ, y những tưởng rằng từ thời khắc Trấn Bắc Vương giẫm nát lả lướt xúc xắc kia, Trấn Bắc Vương đối với y vô tình đến đây là chấm dứt, hóa ra Trấn Bắc Vương đối với chuyện đêm hôm đó vẫn cứ mãi canh cánh trong lòng.

"Bổn vương tin ngươi không nói dối... vậy ngươi bây giờ nói cho Bổn vương, buổi tối ngày hôm đó, ngươi còn có cái gì không mất? Thân thể ngươi? Ngay cả Tôn Lão Lục hạng này hạ nhân, cũng có thể trở thành khách quý của ngươi? Ai cũng có thể làm phu quân?"

Thẩm Ngọc cảm thấy trời đất quay cuồng, trong cổ họng tràn ngập một cổ máu tanh, y cắn rách đầu lưỡi mình mới có thể duy trì sự thanh tỉnh.

Ai cũng có thể làm phu quân sao?

Ha ha ha, ai cũng có thể làm phu quân...

Thẩm Ngọc cười thảm, cười đến đau thương vô cùng, mình ở trong mắt hắn, sợ là người dâm đãng nhất đi?

Thẩm Ngọc không thương tâm, tâm y ngày đó cũng theo lả lướt xúc xắc đồng thời vỡ nát rồi, y chẳng qua là cảm thấy đau, từ lục phủ ngũ tạng đau đớn, xuyên thủng xương tủy y, lan tràn ra máu thịt, đâm thấu làn da của y, đem toàn thân y thiêu đốt đến thương tích đầy mình.

Loại đau đớn này giống như đã từng trải qua, ngày hôm đó Vương phi ép y uống cổ trùng độc, chính là cơn đau này.

Viền mắt Thẩm Ngọc sưng lên, y không dám chớp mắt, chỉ một cái chớp mắt thôi nước mắt sẽ rơi xuống, y không muốn khóc, y không thể ở trước mặt Trấn Bắc Vương rơi nước mắt, thế chẳng phải là một chút tôn nghiêm cuối cùng cũng không còn sao?

"Ngoại trừ Diệp Đế cùng Tôn Lão Lục ra, còn có bao nhiêu người chịu vì ngươi mà bán mạng gian dâm?"

Mặt Thẩm Ngọc bị Trấn Bắc Vương nắm lấy, bóp chặt khiến y đau đớn, bất quá này so với đau đớn trên người, thực sự không đáng nhắc tới.

"Bổn vương lần đầu tiên thấy ngươi, liền biết gương mặt này của ngươi muốn câu dẫn không biết bao nhiêu nam nhân, cho nên mới nhốt ngươi ở trong Thiều Hoa Viện, phong ngươi Ẩn phi, sai Tống Thanh trông chừng ngươi cho tốt, không nghĩ tới chỉ cần có một kẽ hở, ngươi có thể câu dẫn đến nhiều nam nhân tranh nhau mà chạy theo như thế... Bổn vương có lúc thật muốn phá hủy gương mặt này của ngươi!"

Trấn Bắc Vương ném Thẩm Ngọc xuống đất, dùng khăn lau lau tay, Thẩm Ngọc thấy được ánh mắt chôn giấu sự chán ghét của hắn, tựa như chỉ cần đụng vào y thôi cũng khiến Trấn Bắc Vương hắn cảm thấy dơ bẩn buồn nôn.

"Vương gia, hai người bọn họ nên xử trí như thế nào?"

Vương phi không nhẫn nại nổi nữa thúc giục, nàng sợ Trấn Bắc Vương lại niệm tình cũ, tiếp tục bỏ qua cho Thẩm Ngọc, thầm hướng Tôn Lão Lục đưa mắt ra hiệu.

Tôn Lão Lục gào khóc: "Vương gia tha mạng! Vương phi tha mạng! Nô tài chết cũng không hết tội, chỉ cầu Vương gia đừng xử phạt Ẩn phi, ngọc bội kia....ngọc bội kia là nô tài trộm được, tuyệt đối không phải do Ẩn phi tặng..."

"Cung hình, sau đó băm nát cho chó ăn." thiến đó...

Trấn Bắc Vương bễ nghễ liếc mắt một cái, không xen lẫn bất kỳ tia cảm xúc nào, Tôn Lão Lục biết mình sắp chết sắc mặt mới trở nên trắng bệch, bất quá vẫn là cắn chặt hàm răng không có nói ra bất kỳ lời nào.

Vương phi vui mừng sai bọn hạ nhân động thủ, trong lòng nàng cực kỳ sảng khoái, rốt cục có thể loại trừ Thẩm Ngọc cái họa lớn trong lòng này, lại nghe được câu nói tiếp theo của Trấn Bắc Vương.

"Trói Thẩm Ngọc lại, trở về vương phủ."

"Cái gì?" Vương phi kinh ngạc, "Vương gia, tiện nhân này sau lưng người làm không biết bao nhiêu thủ đoạn xấu xa, cùng nhiều nam nhân cấu kết, người cứ như vậy khoan dung y?"

"Vậy theo ngươi nói, nên xử trí như thế nào?"

Trấn Bắc Vương ý tứ hàm xúc nhìn chằm chằm Vương phi.

"Loại người không trong sạch cùng phóng đãng này, nhốt lồng heo thả trôi sông là tiện nghi y! Tốt nhất là nên áp dụng mộc lư chi hình! Y không phải thích bị nam nhân thượng sao?" Vương phi càng nói càng hưng phấn.

*hình phạt mộc lư: ai không biết thì search google nhé, cái này nhạy cảm t không chú thích trực tiếp được.

Trấn Bắc Vương âm u nói: "Nếu ngươi còn nói nhiều hơn một câu nữa, liền theo hình phạt ngươi nói, để cho ngươi nếm thử trước một lần!"

Vương phi bị doạ cho bối rối, Trấn Bắc Vương xoay người lên xe ngựa, nàng giật mình một cái vội vàng đuổi theo.

Thẩm Ngọc bị trói trở lại xe ngựa, từ phía xa truyền đến tiếng kêu thảm thiết đầy đau đớn của Tôn Lão Lục, y mới dần khôi phục lại tinh thần.

"Đau ---- "

Hạ nhân đem Thẩm Ngọc trói vào một cây cột, Thẩm Ngọc chỉ cần bị chạm vào một cái thôi, đều đau đớn đến tận cốt tủy, tròng mắt y đỏ thẫm, lại không thể động đậy, không thể làm gì khác hơn là nhắm chặt hai mắt nhịn đau.

Lúc này, Tống Thanh từ ôn tuyền trang tử chạy về vương phủ, hắn nghe Hồng Liên nói, cho là Thẩm Ngọc thật bị Tôn Lão Lục mang đi trang tử, sau khi đến rồi lại phát giác có gì đó không đúng, cưỡi ngựa chạy như bay quay trở về, thì thấy được cảnh tượng này trong sân.

"Thẩm Ngọc!"

Tống Thanh trời sinh lãnh cảm gặp biến không biết sợ hãi, cũng tránh không được có chút mất chừng mực, nhảy xuống ngựa đẩy bọn nô tài ra.

"Y là Trắc phi của Vương gia! Các ngươi làm sao dám đối với y như vậy!"

Tống đại ca.

Là giọng nói của Tống Thanh, Thẩm Ngọc khẽ mở mắt, đau đớn khó nhịn.

"Người.... người sao rồi?"

Tống Thanh mắt như muốn nứt ra, làm sao có thể...làm sao có thể đối với y như vậy? Tống Thanh từ lúc sinh ra tới nay lần đầu tiên gặp được một người không tính kế hại ai giống như Thẩm Ngọc, y đơn thuần giống như một trang giấy trắng vậy, không dính một vết mực nào, cho nên người khác nói cái gì cũng đều tin, đã nhận định một chuyện có chết cũng không quay đầu lại.

Y không nên gặp loại đối xử này!

Thẩm Ngọc nhìn thấy bộ dáng lo lắng cùng hoảng hốt của Tống Thanh, y rất muốn nói cho hắn biết y không sao, nhưng không thể làm thủ ngữ, đành phải kéo lên một nụ cười ảm đạm.

"Là Bổn vương ra lệnh." Trấn Bắc Vương lạnh lùng nói.

"Vương gia, Thẩm Ngọc cho dù có phạm vào đại tội, xin Vương gia trước tiên hãy cởi trói cho y đã, truyền gọi Biển thái y đi..."

Tống Thanh phốc một cái quỳ trên mặt đất, dập đầu gõ đến nền đá vang lên.

"Thẩm Ngọc đây là cổ độc tái phát, thuộc hạ thấy tận mắt! Y đối với người hết sức chân thành, sao người lại đi tin vào mấy cái lời gièm pha đó, thế nào lại nhắm mắt coi như không thấy chứ?!"

"Thế nào? Ngươi cũng đau lòng y? Nếu không phải do ngươi canh chừng y không tốt, để cho người ngoài thừa dịp vắng mà vào, tại sao có thể có chuyện hôm nay?"

Tống Thanh yên lặng, cuối cùng phục trên đất: "Thuộc hạ thất trách, nhưng không liên quan đến Thẩm Ngọc..."

Tống Thanh dập đầu đến chảy cả máu, vẫn còn muốn thay Thẩm Ngọc cầu xin tha thứ, lại bị Hồng Liên kéo.

"Tống đại gia, ngài ngậm miệng lại đi.....cái tính tình kia của Vương gia khi nào thì đến phiên ngươi quơ tay múa chân, ngươi càng thay Thẩm Ngọc nói chuyện, xử phạt lại càng thêm tàn nhẫn."

"Giúp y gột rửa sạch sẽ!"

Trấn Bắc Vương phất tay áo bỏ đi, chỉ để lại mấy chữ vô tình.

Y phục trên người Thẩm Ngọc bị lột xuống sạch sẽ, chỉ còn xót lại tiết khố, một thùng nước lạnh như băng từ trên đầu dội xuống.

Thẩm Ngọc vốn bị cổ độc tái phát hành hạ đến mất đi ý thức, bị nước lạnh kích thích, ngược lại tưới tắt lửa nóng trên người y, khiến y hơi hơi thanh tỉnh chút.

Tầm nhìn mông lung...tai cũng nghe không rõ.....

Tống đại ca đang gọi ta sao? Hắn đang nói cái gì? Hắn thật giống như đang khóc.....đừng như vậy, ngươi vừa khóc làm cho ta cũng muốn khóc nha.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường