Á Nô

Lượt đọc: 5806 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 92
đùa bỡn trong lòng bàn tay..

❊ ❊ ❊

Trấn Bắc Vương cái tấm chắn này quả nhiên hữu dụng, Quế Tử có háo sắc đến đâu đi nữa cũng không dám trêu chọc vào, nghe nói tiểu người câm này là đầu quả tim của Vương gia, nơi nào có phần của hắn chứ?

"Ách...ta vừa rồi lỡ miệng! Ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, nô tài đùa giỡn ngài.... ngài cứ coi như nô tài vừa mới đánh rắm, tha cho ta đi...."

Quế Tử rụt đầu lại, lạnh cả người, thiếu chút nữa đầu rơi xuống đất, tàn nhẫn mà đánh vào miệng mình mấy cái.

"Ngài mới vừa nói tới lão bà tử....khụ khụ, lão phu nhân đúng không? Nàng sớm đã không còn ở trong Thẩm phủ."

"Vậy nàng đi nơi nào?"

Thẩm Ngọc lo lắng ra dấu tay truy hỏi, Quế Tử là một người hiểu biết nông cạn, bất quá hắn là loại nô tài nghe lời đoán ý đã lâu, đã tu thành tinh, đoán liền đoán đúng tám chín phần mười.

"Từ lâu đã được người đón đi."

Đón đi?

Mẹ ở Thẩm phủ, thân phận thấp kém, cũng không có người quen biết nàng, nàng đã bị ai đưa đi?

"Là ai? Nàng có nói là mình đi nơi nào hay không?"

Quế Tử khó xử nói: "Ước chừng khoảng một hai tháng trước? Hình như là một người rất quyền thế, Thẩm tri phủ còn nhất mực cung kính đưa đi, thứ cho nô tài vô dụng, lúc đó cũng không hỏi thăm nhiều như vậy, ngài cũng biết, Thẩm tri phủ lão nhân gia người cùng ai lui tới, chúng ta chỉ là một hạ nhân làm sao biết được? Nô tài lúc đó còn tưởng là, là ngài phái người đưa nàng đi."

Quyền thế rất lớn....ngay cả lão gia cũng phải nhất mực cung kính.....

Thẩm Ngọc trong đầu lập tức hiện lên một thân ảnh bá đạo.

Trấn Bắc Vương!

Ngoại trừ Trấn Bắc Vương ra, Bắc Vực này còn có ai có thể khiến cho Thẩm tri phủ nhất mực cung kính?

Nhất định là hắn!

Trấn Bắc Vương đưa mẹ ta đi làm cái gì?

Thẩm Ngọc sắc mặt trắng bệch, tâm tư của Trấn Bắc Vương y đoán không ra, thế nhưng Trấn Bắc Vương chưa bao giờ cùng y nhắc đến, kia tất nhiên không phải là chuyện tốt đẹp gì.

Thẩm Ngọc lòng như lửa đốt, vội vã rời đi.

Mẹ là lý do để y cố gắng chống đỡ sống tiếp, y vất vả lắm mới rời được phủ Trấn Bắc Vương, lại nghe được tin dữ này, lòng y căng như dây đàn.

Một hai tháng trước, là thời điểm y bị thất sủng, mẹ bị người của Trấn Bắc Vương mang đi, có phải hay không đã....

Thẩm Ngọc không dám nghĩ nữa, mẹ là hi vọng duy nhất của y, y không thể lại mất đi! Chỉ có thể tự an ủi chính mình là nghĩ bậy nghĩ bạ.

Chẳng trách Trấn Bắc Vương dễ dàng thả y rời đi, toàn bộ Bắc Vực đều là thiên hạ của Trấn Bắc Vương, mình bị vây hãm ở Thẩm phủ hay ở bên ngoài, căn bản là không có chút khác biệt nào, đều bị Trấn Bắc Vương đùa bỡn ở trong lòng bàn tay! Hắn nắm quyền thế trong tay, có thể thao túng đi ở cùng sinh tử của Thẩm Ngọc.

Nhưng là.... Trấn Bắc Vương đối với y đã mất đi hứng thú, vì sao còn phải làm ra chuyện như vậy?

"Vương gia, Ẩn phi đi rồi lại quay lại, đang quỳ gối ở ngoài vương phủ mong được cầu kiến." Thị vệ bẩm báo.

Trấn Bắc Vương thả binh thư trong tay xuống, có chút bất ngờ nói: "Thẩm Ngọc?"

"Y không phải rất có cốt khí sao, cùng Bổn vương tính sổ, không mắc nợ Bổn vương, tâm tâm niệm niệm muốn rời khỏi vương phủ? Thế nào lại đã tự mình tìm tới cửa?"

"Việc này...thuộc hạ không biết."

"Hẳn là đã phát hiện ra rời xa Bổn vương, y chẳng là cái thá gì đi?" Trấn Bắc Vương nâng lên khóe miệng cười giễu cợt, "Không gặp!"

Thẩm Ngọc ở bên ngoài quỳ đến tận đêm khuya, y biết Trấn Bắc Vương sẽ không dễ dàng như vậy gặp mình, là y tự mình muốn rời đi, hiện tại lại đến khẩn cầu Trấn Bắc Vương, nơi nào sẽ được như ý nguyện?

Hóa ra mình chỉ là con chim hoàng yến Trấn Bắc Vương nuôi trong lồng, cho dù cửa lồng có được mở ra, hắn vẫn còn hàng ngàn hàng vạn thủ đoạn để giam cầm mình.

Trấn Bắc Vương là chán ghét Thẩm Ngọc nói gì nghe đấy, muốn cùng mình chơi đùa sao? Để cho y quỳ nhận sai, khẩn cầu, hắn cao cao tại thượng ở trên hưởng thụ, tùy ý đùa bỡn mình tìm kiếm khoái cảm? Thân thể Thẩm Ngọc không ngừng được phát run, Trấn Bắc Vương tàn bạo khát máu, hắn có cái gì là không làm được chứ?

"Ngọc Nhi!"

Tống Thanh nhận được tin tức thì vội vàng chạy tới, muốn đỡ Thẩm Ngọc đang quỳ dưới đất lên, lại bị y cự tuyệt.

"Tống đại ca...ngươi có thể giúp ta van cầu Vương gia được không, ta muốn gặp hắn, chỉ cần hắn chịu gặp ta, cái gì ta cũng có thể thỏa mãn hắn!"

Thẩm Ngọc lệ rơi đầy mặt, nghẹn ngào dùng thủ ngữ, y thật sự rất sợ mất đi mẹ.

Thẩm Ngọc biết Trấn Bắc Vương đã không còn hứng thú đối với y nữa, nhưng y ngoại trừ một thân không có cốt khí và yếu đuối ra, còn có cái gì có thể trả giá đâu? Cho dù...cho dù Trấn Bắc Vương thấy y hạ tiện cũng được!

"Ngươi, ngươi tại sao còn quay trở lại?" Tống Thanh đau lòng không thôi.

"Mẹ ta bị Vương gia đưa đi, Tống đại ca, ngươi giúp ta cầu xin Vương gia đừng giết nàng, có được hay không?"

Thẩm Ngọc lo lắng đến dùng thử ngữ cũng loạn hết cả lên, bất lực mà khẩn cầu Tống Thanh.

"Ta đi tìm Vương gia!"

Tống Thanh mang theo tức giận, quỳ gối ở trước mắt Trấn Bắc Vương.

"Xin Vương gia tha cho Thẩm Ngọc, chí ít cũng gặp y một lần!"

Trấn Bắc Vương khẽ nhướng mày kiếm: "Làm sao? Ngươi lại tới xin tha cho y? Bổn vương nhất ngôn cửu đỉnh để y rời đi, chính y lại tự mình hối hận, thật sự coi vương phủ là nơi y muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao?!"

"Nếu Vương gia nói lời giữ lời, hà tất phải bắt mẹ Thẩm Ngọc, lợi dụng điểm yếu uy hiếp người khác.....loại thủ đoạn này, Tống Thanh cảm thấy trơ trẽn!"

Hắn lợi dụng điểm yếu uy hiếp người khác?

Trấn Bắc Vương cuối cùng cũng sáng tỏ, hóa ra bọn họ từng người từng người đều cho là mình ngoài mặt thì thả Thẩm Ngọc rời đi, bên trong lại lén lút dùng tính mạng mẹ y tới uy hiếp y, ha, hắn nếu là muốn giam cầm Thẩm Ngọc bên cạnh mình, cần gì phải dùng đến thủ đoạn thấp hèn bỉ ổi này chứ?!

Trấn Bắc Vương dấy lên một cơn lửa giận, ở trong mắt Thẩm Ngọc, thì ra hắn chính là một người gian trá tiểu nhân đến như vậy?!

♣ ♣ ♣

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường